Tags
Gạt người!
Tô Thanh Diệu trừng phần giường trống không bên cạnh.
“Muội có trừng nữa, chỗ đó cũng sẽ không không nhảy ra một Doãn Úy Lam đâu.” Ô Diệc Phi tức giận bưng đồ ăn vào nhà.
“Huynh ấy lại đi làm cái gì chứ?” Rõ ràng đã nói ở đây thủ nàng, vì sao mà mỗi lần vừa tỉnh lại, cũng chẳng bao giờ thấy bóng dáng hắn đâu?
“Làm sao tỷ biết?” Ô Diệc Phi dọn đồ ăn xong.
“Sư tỷ,” Tô Thanh Diệu nhìn nàng khó hiểu, lập tức lại cảm thấy có chút buồn cười, “Ở Bình Định Hầu phủ, làm sao cũng không tới phiên đi đưa cơm thì phải?”
“Vậy cũng phải xem người bị thương là ai.” Rõ ràng là lời quan tâm, không biết vì sao, từ trong miệng Ô Diệc Phi nói ra cũng rất là cao quý.
Tô Thanh Diệu bật cười, được sư tỷ nâng đứng dậy, “Đường ca, Sơ Sương bọn họ như thế nào ?”
“Còn đang ở trong nhà nhỏ ngoại ô, cô chất nữ kia của muội từng đến thăm muội đấy.”
Nàng nghĩ nghĩ, “Hẳn là đường ca không có việc gì .”
“Muội là đại phu, muội nói không có việc gì đương nhiên chính là không có việc gì.” Động tác của Ô Diệc Phi mềm nhẹ mười phần không phù hợp với sắc mặt chút nào.
“Sư tỷ……”
“Ăn cháo trước.”
“Nha.”
Trên đời này Tô Thanh Diệu sợ nhất hai người, một là Doãn Úy Lam, một người còn lại chính là Ô Diệc Phi. Người ở dưới mái hiên, sao có thể không cúi đầu chứ.
“Ăn xong rồi.”
“Ngoan.”
“Muội có thể hỏi chưa?”
“Nói.” Ô Diệc Phi trước sau như một tiếc chữ như vàng.
“Sư tỷ, tỷ đang thông đồng với đại ca giấu diếm muội cái gì ư?”
Ánh mắt Ô Diệc Phi nhìn nàng không hề bình thường không gợn sóng, hơn chút khinh thường.
“Được rồi được rồi, muội biết sư tỷ tỷ khinh thường hợp tác với người khác,” Tô Thanh Diệu vội vàng cười lấy lòng, lập tức lại nói đầy phiền não…… “Vậy thì kỳ quái thật, rốt cuộc gần đây đại ca đang bận việc gì……”
“Hắn về Hiểu Kiếm sơn trang.”
“Di?” Nàng nhất thời giật mình, “Tỷ nói cái gì?”
Khóe môi giương lên một chút ý cười không dễ phát hiện, “Hắn về Hiểu Kiếm sơn trang rồi.”
Tô Thanh Diệu như còn đang phát ngốc, “Sao huynh ấy đột nhiên lại……” Chính mình đi trở về?
Đã xảy ra chuyện gì ư? Là chuyện gì mà Trạm Thanh không giải quyết được, nhất định phải có hắn ra mặt?
“Sư tỷ, đã xảy ra chuyện đúng không? Tỷ mau nói cho muội biết!”
“Muội bình tĩnh cho tỷ!” Ô Diệc Phi liếc xéo nàng một cái, chán nản ấn nàng về lại giường. “Vết thương còn chưa tốt, không được lộn xộn!”
“Sư tỷ, tỷ mau nói cho muội biết……”
“Hắn có thể có chuyện gì ? Phóng mắt khắp võ lâm ai dám chọc Hiểu Kiếm sơn trang, ai dám tính toán Doãn đại trang chủ hắn? Kẻ có việc chính là muội!”
“Vết thương trên vai hắn còn chưa có tốt……”
“Cũng đủ để hắn nhảy nhót lung tung rồi.”
Aiz…… Cách hình dung của sư tỷ làm cho nàng cảm thấy đại ca giống y như là một con cá a.
“Sư tỷ, tỷ biết được cái gì, thì nói cho muội biết đi.” Nàng làm ra vẻ đáng thương nhìn sư tỷ mỹ nhân trước mặt.
Ô Diệc Phi liếc nàng một cái, bĩu môi, “Sao tỷ biết nói cái gì chứ? Tỷ cũng chả thân thiết gì với hắn, có điều……”
Tô Thanh Diệu tập trung.
“Trên giang hồ đều đang đồn đãi, Hiểu Kiếm sơn trang sắp làm hỉ sự (chuyện vui, ở đây là chuyện cưới hỏi).”
Hỉ sự? Nàng nhướn mày, “Sao muội không biết?”
Trạm Thanh có ý trung nhân? Nàng mới rời đi có bao lâu đâu, không khỏi tiến triển quá nhanh đi. Nàng hơi nghi ngờ, lại nghĩ có lẽ là đại ca vẫn chưa có cơ hội nói với nàng thôi.
Chú ý tới vẻ thong dong của Ô Diệc Phi, nàng nói thử: “Sư tỷ, tỷ còn cái gì chưa nói?”
Sư tỷ là một người khinh thường gạt người khác, ánh mắt của tỷ ấy mà lấp lánh lên, chắc chắn là trong lòng có quỷ.
Sau một lúc lâu, Ô Diệc Phi thở dài thật mạnh, “Không phải Doãn Trạm Thanh.”
“Không phải Trạm Thanh?”
Vậy còn có hôn sự của ai mà cần đại ca tự mình chuẩn bị? Chẳng lẽ……
“Nhị phu nhân muốn tái giá sao?” (
)
“Muội đang nghĩ cái gì thế?” Ô Diệc Phi trừng nàng một cái, “Phu nhân gì tái giá tỷ cần quan tâm giúp muội sao?”
Vì nàng?
Một ý niệm hiện lên trong óc, trái tim Tô Thanh Diệu trầm xuống.
“Dù sao vẫn sẽ không phải…… Là đại ca à?”
“Hắn!”
Tô Thanh Diệu loạn nhịp tim một khắc, rồi mới nở nụ cười, nhưng lập tức lại cứng đờ, nhíu mày lâm vào suy nghĩ, cuối cùng, khóe môi hay cười cuối cùng lại vểnh lên, vẻ mặt nghiêm túc.
Ô Diệc Phi không nhịn được có chút lo lắng, “Thanh Diệu, muội không sao chứ?”
Khóc lớn đại náo cũng tốt hơn là bí hiểm như thế a.
Sau một lúc lâu, Tô Thanh Diệu mới gật đầu nói: “Chuyện này thật nghiêm trọng.”
Ô Diệc Phi cũng gật đầu theo. Là cực kì nghiêm trọng.
“Huynh ấy lại đang tính toán cái gì đây?” Vậy mà lại không thương lượng với nàng!
Gì? Ô Diệc Phi nhíu mày.
“Mặc kệ làm cái gì, cũng phải thương lượng với muội một chút chứ.” Đại ca chính là còn đang ghi hận chuyện lần này, cố ý gạt nàng.
“Đợi chút……” Ô Diệc Phi lo lắng hỏi: “Muội không tức giận ư?”
“Tức a!” Tô Thanh Diệu làm mặt oán giận, “Làm gì cũng không chịu nói trước với muội, huynh ấy không nói, làm sao muội biết huynh ấy muốn làm cái gì, làm sao muội biết đường mà phối hợp?”
Vẻ mặt Ô Diệc Phi như thấy quỷ, “Muội tức chính là chuyện đó?”
“Bằng không thì sao?” Không thể hiểu vấn đề của sư tỷ.
“Có lầm không vậy? Hắn muốn gạt muội thành thân!” Nàng tức giận đến mức đứng bật dậy, “Một chút muội cũng không thèm lo lắng, không nghi ngờ ư?”
Tô Thanh Diệu cười nói: “Sư tỷ, bọn muội đã thành thân năm năm.”
“Thế thì thế nào?” Nàng hừ lạnh, “Chưa từng chuyện cơn ngứa bảy năm à? Có thể hắn ngứa trước thì sao? Nghe nói gần đây hắn và Văn Sơ Sương hay đi lại với một nữ nhân trong Cẩm Tú Phường rất gần.”
Vẫn chỉ cười cười như cũ, “Sư tỷ, sáu tuổi muội đã quen huynh ấy, năm nay muội hai mươi hai tuổi rồi.” Nói cách khác, bọn họ đã quen biết sắp hai mươi năm.
“Nói với tỷ chuyện đó có liên quan gì không?” Ô Diệc Phi có chút bất đắc dĩ, “Muội thật sự tín nhiệm hắn như thế?”
“Dạ.”
“Không hoài nghi một tí xíu nào?”
“Có.”
“Ân?”
“Hoài nghi rốt cuộc huynh ấy lại đang thiết kế cái gì?”
Ô Diệc Phi cắn răng, “Muội hết thuốc chữa rồi!”
Tô Thanh Diệu cười khẽ.
Nàng thật may mắn là, sư tỷ này rất thẳng thắn, từ nhỏ đã không diễn kịch bao giờ, nếu Doãn Úy Lam thực sự hai lòng, chỉ sợ tỷ ấy sẽ xông vào trước cả mình, giết toàn bộ Hiểu Kiếm sơn trang đi, làm sao còn có thể vào đây ám chỉ châm ngòi? Sư tỷ là còn ghi hận chuyện nàng tính kế tỷ ấy lần trước đi.
Thật là, cũng không thèm ngẫm lại nàng như vậy là vì ai chứ?
Có điều…… Tô Thanh Diệu đảo mắt. Lời sư tỷ nói, cũng không phải nàng hoàn toàn không nghe vào, tỷ như —
Một “nữ nhân” ở Cẩm Tú Phường ư?
“Tin tưởng” và “quan tâm” là hai việc khác nhau, “quan tâm” và “để ý” lại còn là hai việc khác nữa……
Đại ca a đại ca, tốt nhất là huynh có thể nghĩ ra một cái giải thích cho thỏa đáng. Trong nụ cười tươi của Tô Thanh Diệu lại lộ ra lãnh ý làm cho người ta run lên hiếm có.
Giang hồ chưa bao giờ thiếu người rảnh rỗi, chính vì như thế, giang hồ càng chưa bao giờ thiếu nhàn thoại (đồn nhảm).
Nay chủ đề nóng bỏng nhất khắp các trà lâu tửu quán (tiệm trà quán rượu), không gì ngoài hôn sự của chủ nhân Hiểu Kiếm sơn trang. Huynh đệ Doãn gia là nhân trung long phượng, là rể hiền lý tưởng của những nhà có con gái, mà Doãn Úy Lam lại là người cực kì có danh tiếng trong chính đạo võ lâm, trận hôn lễ này tất nhiên là phải làm cho long trọng quang vinh.
Nghe nói hơn nửa năm trước, Ngô quản sự của Hiểu Kiếm sơn trang cũng đã bắt đầu chuẩn bị mua đồ.
Nhưng mà nếu chỉ có như vậy, chuyện này nhiều lắm cũng chỉ là một hồi hôn lễ nổi tiếng, điều làm cho người ta bàn tán say sưa nhất, thật ra chính là này một trong những nhân vật chính của hôn lễ này — tân nương.
Đúng vậy, hôn lễ sắp tới, người trong giang hồ lại vẫn không biết kiều thê của Doãn trang chủ rốt cuộc là ai như cũ. Là thanh mai trúc mã của Doãn trang chủ dưỡng nữ Doãn gia Văn Tương Vân, hay là nữ chưởng quầy của Cẩm Tú Phường nghe đồn thường xuyên qua lại với Doãn trang chủ gần đây?
Thế là, từ trên xuống dưới Hiểu Kiếm sơn trang lại bắt đầu một vòng bài mới, có điều lại không có ai đặt cược vào nữ thần y Tô Thanh Diệu vừa mất tích lâu ngày.
Lụa đỏ, chuyện vui, đèn lồng đỏ (chơi chữ: “Hồng thải, hồng hỉ, hồng đăng lung”), không khí vui mừng khắp chốn, tựa hồ ngay cả trong không khí đều tràn ngập ánh sáng màu hồng.
Tô Thanh Diệu vừa xuống xe đã nhìn thấy cảnh tượng như vậy.
“Tô đại…… Phu nhân, người đã trở lại rồi!” Tiểu Đông đã sớm chờ ngay cửa, trên khuôn mặt có chút oán thầm.
“Nhớ ta?” Nàng nở nụ cười sở trường nhất, không để ý nhiều đến cách xưng hô của tiểu nha hoàn.
“Phu nhân, người đi một cái lại đi lâu như vậy, để cho nữ nhân khác thừa cơ mà vào!”
“Nga?” Tô Thanh Diệu mặt không đổi sắc, chỉ có điều đôi mi thanh tú hơi hơi nhướn một chút, “Tiểu Đông, ngươi tới đỡ ta đi, ta bị thương.”
“Phu nhân bị thương!” Tiểu nha hoàn kinh hãi, lập tức lại buồn bực, “Kỳ quái, Nhị trang chủ không nói với người ư?”
“Trạm Thanh, vì sao lại nhắc tới hắn,” Là sư tỷ nói đại ca muốn đón nàng về trang dưỡng thương, nhưng không thể phân thân, cho nên mới để người của Bình Định Hầu phủ đưa nàng trở về.
Tiểu Đông trừng mắt nhìn, “Không phải Nhị trang chủ đi đón người về à?”
Tô Thanh Diệu nhíu mày, quay lại nói: “Chu thị vệ, chủ tử nhà ngươi còn từng dặn dò cái gì?”
Nàng cứ cảm thấy có chỗ nào không đúng.
“Tô cô nương, có lẽ là chúng ta lên đường sớm, bỏ lỡ đối phương.” Dưới ánh mắt hồ nghi của Tô thần y, Chu Lượng nói mà mặt không đỏ khí không suyễn.
Nàng gật gật đầu, “Chu thị vệ, vất vả ngươi đưa ta đến đây, nghỉ tạm một chút đi.”
“Không, tại hạ cần phải về Hầu phủ phục mệnh, đa tạ ý tốt của cô nương.”
“Không cần phải gấp như vậy đi……”
“Rất gấp.” Chu Lượng tiếp tục không đổi sắc mặt, “Nếu không có việc gì, tại hạ cáo từ.”
“Vậy…… Tạm biệt.” Không biết có phải ảo giác hay không, vì sao lại cứ cảm thấy bóng dáng Chu thị vệ như là đang lẩn trốn ấy nhỉ?
Tô Thanh Diệu sờ sờ mặt mình, hình như hơi gầy yếu chút.
“Tiểu Đông, bây giờ xấu dọa người ư?”
Ai ngờ ngay một khắc sau tiểu nha hoàn này lại lệ nóng doanh tròng (nước mắt dâng trào), “Tô đại…… Không, phu nhân! Phu nhân chỉ là tiều tụy, nhưng ở trong lòng Tiểu Đông, phu nhân vĩnh viễn là đẹp nhất, nữ nhân hoang dã khác mới không kịp phu nhân một phân một hào!”
Tô Thanh Diệu bất đắc dĩ.
Ai nha nha, quả nhiên là thay đổi ư? Không cần phải bày tỏ cõi lòng khoa trương như thế chứ.
Bất quá, người nào đó cũng cần phải cho nàng một lời giải thích.
“Trang chủ các ngươi đâu?”
“Trang chủ ở Cẩm Tú Phường……”
“Lại đi?”
“Vâng.”
Nhìn “không khí vui mừng” đầy trời, trong mắt Tô Thanh Diệu hiện lên một chút thâm trầm.
Hôn sự tiến hành khẩn cấp.
Sau khi Tô Thanh Diệu về Hiểu Kiếm sơn trang suốt ba ngày không thấy bóng dáng Doãn Úy Lam đâu, nhưng ngoài dự kiến của mọi người, vị đương gia chủ mẫu này bình tĩnh tựa như chuyện gì cũng không có xảy ra. Suốt ngày phẩm trà đọc sách, tự tại vui vẻ, giống nhau như cách một bức vách. Thẳng đến hôm đón dâu ba ngày sau —
Nàng vẫn bình tĩnh như trước.
Nhưng lại có người cuối cùng cũng không chờ nổi nữa.
“Đại tẩu!”
Xưng hô có chút xa lạ, giọng nói lại rất quen thuộc, Tô Thanh Diệu quay đầu, thấy Doãn Trạm Thanh đầu đầy mồ hôi đứng trong viện.
“Trạm Thanh?” Nàng cười nhẹ, “Đã lâu không thấy.”
“Đúng vậy, đã lâu không…… Không đúng!” Hắn gõ gõ cái đầu hơi choáng váng của mình, “Sao tẩu còn ở chỗ này!”
“Ta không nên ở trong này ư?” Thật đúng là có “người mới” quên người cũ, ngay cả ở nàng cũng không có thể ở lại à?
“Tẩu tẩu tẩu……” Vẻ mặt gấp đến mức líu lưỡi, “Tẩu mau đi với ta!”
“Di?” Vẻ mặt Tô Thanh Diệu đầy mạc danh kỳ diệu bị hắn lôi ra sân, chạy vội tới tiền viện.
Đến lúc này nàng mới phát hiện không ngờ tiền viện đã đến không ít tân khách, người người đều là người giang hồ có danh tiếng, không ít người còn có chút thân quen với nàng. Mỗi tội nàng bị Trạm Thanh lôi kéo, không kịp chào hỏi với mọi người.