Tags
Thảm !
Lần trước khi sư tỷ lộ ra vẻ mặt này, đúng là lúc sư tỷ phu Vũ Sưởng Hoan gặp chuyện không may, điều này có nghĩa là…… Sư tỷ đang tức giận, cực kì tức giận.
Với ai?
…… Nàng à?
Khóe mắt Tô Thanh Diệu đảo qua vết thương trên vai — cách băng bó này nàng không thể quen thuộc hơn nữa.
“Hắn đâu?” Bên gối còn lưu mùi hương quen thuộc, hẳn là hắn mới vừa đi không lâu.
Sao lại không chịu tĩnh dưỡng cho tốt? Vết thương của hắn tuyệt đối không nhẹ hơn nàng.
Ô Diệc Phi cười lạnh, “Hắn ra bên ngoài “tu thân dưỡng tính”.”
Hở?
Thấy nàng lộ ra vẻ mặt đần độn, Ô Diệc Phi ngồi xuống bên giường.
“Hắn vừa thấy muội thì còn tức, lại không nỡ làm gì muội, đành phải tránh đi.”
Tô Thanh Diệu im lặng.
Hắn cũng đừng tổn thương mình nữa mới được.
Ô Diệc Phi lạnh lùng nhìn chằm chằm sự thay đổi sắc mặt rất nhỏ của nàng, nói: “Thì ra muội cũng biết để ý, thì ra muội cũng còn biết đau.”
“Sư tỷ……” Nghe ra cơn tức đang bị kiềm nén trong lời nói của nàng, Tô Thanh Diệu không khỏi căng thẳng, nói: “Muội cũng chỉ mệt mỏi mà thôi.”
Mấy năm nay, nàng thật sự đã chịu đủ, nay thật vất vả mới có cơ hội, nàng có thể nào không nắm chắc? Huống hồ, có lẽ thật sự đã bị áp lực lâu lắm rồi, vừa lộ ra bản tính một cái đúng là xém nữa không thu được, chỉ nghĩ đơn giản là cắt đứt một cái hoàn toàn, liền đâm xuống nhát thứ ba.
Thần sắc Ô Diệc Phi cũng lộ ra sự mất mát hiếm có, “Mấy năm nay, bọn ta đều đang cố gắng, cố gắng giúp muội quên mất, không ngờ tới cuối cùng, vẫn là muội dùng cách của chính mình đoạn tuyệt như cũ.”
“Không phải!” Nàng không ngừng giải thích, “Sư tỷ và nhị sư huynh còn cả đại ca nữa, mọi người…… Không có mọi người, muội chắc chắn sẽ không phải là Tô Thanh Diệu hôm nay.”
Tô Thanh Diệu hôm nay, ba kiếm đều đâm vào chính mình, nếu là Văn Tương Vân lúc trước, đã đâm ra tuyệt đối không chỉ có ba kiếm, hơn nữa mục tiêu sẽ là người khác.
Ô Diệc Phi thở dài, “Thanh Diệu, muốn ta nói, thứ muội cắt đứt chính là tâm bệnh (bệnh tâm lý) của mình.”
Tô Thanh Diệu ngẩn ra.
Nàng chậm rãi nói: “Những năm gần đây, trông muội cứ sống yên ả qua ngày, ôn hòa với người khác, thực tế chưa bao giờ quên đi tất quả chuyện quá khứ. Doãn Úy Lam là lá bùa của muội, trấn giữa những ma tính trong con người muội. Mà trên thực tế……” Nàng quét mắt ra ngoài cửa một cái, “Chỉ cần nhất đề cập đến chuyện của hắn, nửa điểm tự chế muội cũng không có, hoàn toàn làm việc theo cảm tính hết.”
Tương sinh tương khắc, gắn bó kề bên, nói không chừng chính là một đôi này đây.
“Sư tỷ, có lẽ tàn nhẫn khát máu thật sự là bản tính từ khi sinh ra của muội……” Chậm rãi vuốt lên đầu vai mình, sau này nơi đó sẽ chỉ để lại một vết sẹo xấu xí đi, nàng cũng chỉ có thể nghĩ ra loại biện pháp cực đoan như vậy thôi.
“Thanh Diệu, muội còn chưa hiểu ư?”
Nàng giương mắt nhìn sư tỷ nhà mình.
“Những năm gần đây, muội hành y tế thế, trị bệnh cứu người, tỷ biết muội cũng không cho đó là việc thiện gì, chỉ tùy tâm sở dục (thuận theo tâm tình, ý muốn), muốn làm thì làm, sư phụ cũng chính vì nhìn trúng điểm này của muội mới truyền kỳ hoàng thuật cho muội, sư phụ biết tỷ sống lạnh lùng, Vô Cực lại đa cảm quá mức, cho nên chỉ có muội thích hợp theo y.”
Dừng hạ, Ô Diệc Phi thở dài nói. “Mỗi một chuyện muội làm đều là chuyện tốt quang minh chính đại, vì sao lúc nào cũng cứ nhận định bản tính của mình không thiện? Ít nhất theo ý của tỷ, so với mấy kẻ giắt chữ thiện ngay bên miệng mà lại đi phạm tội còn tốt hơn nhiều lắm, chẳng lẽ đó không phải bản tính của muội, chẳng lẽ chuyện đó còn chưa đủ để chứng minh muội trời sinh không phải một kẻ ác ư?”
“Muội……”
“Thanh Diệu, người có bản tính, nhưng thiện ác lại không thể nói rõ đơn giản như thế được, muội chưa bao giờ hại người, lại đi nói ma tính cái gì? Trong Nguyệt Ma Điện, thì không có người tốt?”
Tô Thanh Diệu hoạt kê. (là kiểu này này
)
Ô Diệc Phi nhăn nhăn mũi, “Muốn tỷ nói, nếu cái tên Doãn Úy Lam kia đổi thân thế với muội, mới chính là ma đầu mười người như muội cũng kéo không lại, người như thế cho dù ngồi trên ngai vàng lãnh tụ võ lâm chính đạo, cũng chắc chắn sẽ không toàn tâm toàn ý suy nghĩ cho người khác mà không tự biết như muội. Tỷ nói còn chưa đủ rõ ràng hay sao?”
Tô Thanh Diệu nàng sao không phải thường là phù trấn ma của Doãn Úy Lam chứ?
“Sư tỷ, tỷ nói như vậy thì sẽ làm cho người ta thương tâm rồi, muội đã làm chuyện gì đắc tội với tỷ, tỷ lại muốn chửi bới muội như thế chứ?”
Có tiếng gì khàn khàn truyền vào từ ngoài cửa, Ô Diệc Phi cũng không thèm quay đầu lại, “Chửi bới? Chỉ có tiểu cô nương không hiểu sự đời mới có thể xem Doãn đại trang chủ của muội là người tốt.”
Doãn Úy Lam bất đắc dĩ, “Sư tỷ đây là giận chó đánh mèo.” Cho dù là sự thật đi nữa, bình thường Ô Diệc Phi cũng sẽ chẳng nói ra.
Rõ ràng là giống y như mình, vì Thanh Diệu bị thương mà tâm tình khó chịu dữ dội, cố tình lại không đành lòng trách cứ chánh chủ, chỉ có thể tìm người khác xả giận.
Ô Diệc Phi hung hăng trừng người trên giường một cái, Tô Thanh Diệu vô tội chớp chớp mắt, rồi mới khôi phục nụ cười cầu hòa, “Sư tỷ phu có khỏe không?”
“Khỏe lắm, hóa ra đã khôi phục trí nhớ còn giả ngây giả dại với ta, lông cánh đã lớn lên cứng cáp hết rồi, làm sao mà không tốt.” Nàng nói một câu hai nghĩa đầy châm chọc.
Tuy nói Thanh Diệu là có ý tốt, nhưng chuyện tính kế nàng lúc trước cũng là sự thật, ai ngờ nàng vốn còn chưa kịp giáo huấn nàng ấy, nàng ấy đã tự biến mình thành một thân đầy vết thương. Hại nàng giận cũng không phải, không giận lại đi căm tức trong lòng.
“Thấy muội tỷ còn có giận lắm, tỷ đi rồi.” Nếu đã không nỡ phát giận với sư muội bảo bối đang trọng thương, chỉ có trở về tìm tướng công xui xẻo nhà mình thôi.
Ô Diệc Phi vừa đi, trong phòng lại lâm vào sự trầm mặc đáng sợ.
Tô Thanh Diệu trộm ngắm vai trái Doãn Úy Lam. Chắc dưới quần áo cũng là vài vòng băng bó đi.
“Sao lại không nói lời nào? Ta nghĩ rằng muội có rất nhiều điều muốn nói với ta.”
Đối diện với cái nhìn chăm chú của hắn, nàng lại có chút chột dạ, “Đại ca…… Nên nghỉ ngơi cho tốt.”
“Nghỉ ngơi?” Doãn Úy Lam ngồi xuống giường, khẽ vuốt một góc băng vải lộ ra bên gáy nàng, “Đúng vậy, quả thật nên nghỉ ngơi cho tốt.”
“Đại ca?” Nàng chú ý tới sự thất thần của hắn, “Đại ca, muội nói huynh.”
“Ta?”
“Thương thế của muội không nhẹ, tại sao không chịu nằm yên?”
Hắn nhẹ ôm nàng ngồi dựa vào đầu giường, “Ta cũng chỉ vừa mới dậy thôi.”
“Không được.” Sự cố chấp nghề nghiệp Tô Thanh Diệu lập tức bốc lên, “Vết thương như vậy, ít nhất phải nằm trên giường ba ngày chờ miệng vết thương kết vảy.”
“Ba ngày?” Doãn Úy Lam để cằm trên đỉnh đầu nàng, nàng không nhìn thấy vẻ mặt của hắn, giọng nói thâm trầm bay từ phía trên xuống dưới, “Thì ra người bình thường phải nằm ba ngày a.”
Hắn tập võ, thân mình cường kiện, chỉ nằm một ngày rưỡi, mà nàng……
“Đại ca, huynh đang nói cái gì?”
“Thanh Diệu, muội có biết muội hôn mê mấy ngày không?”
“Mấy ngày? Không phải một đêm?” Tô Thanh Diệu thầm kêu không ổn. Khó trách choáng đầu lợi hại, thì ra nàng đã ngủ thật lâu a — khó trách sắc mặt đại ca với sư tỷ lại thối như vậy.
Cánh tay Doãn Úy Lam sửa bò lên thắt lưng của nàng, đến vết thương trên vai, cuối cùng hắn vẫn không dám đụng vào.
“Năm ngày.”
“A?”
“Muội sốt cao ba ngày, hôn mê năm ngày.”
Tuy đã biết mình bị thương có chút nghiêm trọng, nhưng chính tai nghe được, Tô Thanh Diệu vẫn bị hoảng sợ.
Cái này…… Lâu đến thế?
Trong giọng nói trầm thấp của hắn lại lộ ra một chút khàn khàn, “Muội nói người bình thường phải nằm trên giường ba ngày, nhưng chính muội lại hôn mê năm ngày không tỉnh, muội cho rằng chuyện đó nói lên cái gì?”
“Nói lên so với người bình thường muội…. lợi hại hơn?”
“Khụ!” Doãn Úy Lam ho khan, sức tay hơi hơi gia tăng, ngữ khí lộ ra nguy hiểm, “Muội nói cái gì? Ta lại không nghe rõ ràng. Đương nhiên, cũng có thể là suy luận phán đoán của muội có lầm……”
“Không có khả năng!” Nàng tự tin tuyệt đối với y thuật của chính mình.
“Nga? Ta đây lại cho muội thêm một cơ hội nữa.”
“Nói lên thân thể muội yếu ớt hơn so với người bình thường……” Tô Thanh Diệu mới chịu thừa nhận.
“Nương tử thân mến, vi phu có từng nói cho muội nghe chăng, người thân thể suy yếu nên làm như thế nào? Tỷ như không nên nóng đầu lên cầm vũ khí đâm loạn trên người mình?”
“Bây giờ huynh nói…… Sau này muội sẽ không làm nữa!” Nàng cũng không phải bị bệnh, ai lại không sợ đau chứ!
“Ngoan.” Doãn Úy Lam cúi đầu in lại một nụ hôn trên trán nàng.
Tô Thanh Diệu trộm ngắm hắn một hồi, cuối cùng không nhịn được nói: “Đại ca cũng đã hứa với muội rồi……”
Doãn Úy Lam tựa hồ cứng lại một chút, lập tức cười khổ, “Muội còn để ý chuyện đó à?”
“Đương nhiên muội để ý!” Nàng biết chuyện lần này tổn thương hắn rất sâu, tổn thương thân thể là thứ yếu, quan trọng nhất là tổn thương trong lòng. Nghĩ đến đó, nàng không khỏi có chút tự trách. Lúc ấy mình hoàn toàn làm theo xúc động, cũng không suy nghĩ nhiều như vậy, càng không nghĩ tới sẽ mang lại cho hắn đả kích lớn như thế.
Nàng vẫn nghĩ rằng đại ca không có nhược điểm gì, dưới vẻ ngoài nhàn hạ là một trái tim kín đáo, tựa hồ bất cứ chuyện gì đều có thể làm được tốt nhất. Không ngờ rằng, nhược điểm duy nhất của hắn đúng là nàng.
Cái trán bị gõ nhẹ một chút, Tô Thanh Diệu hoàn hồn, thấy Doãn Úy Lam đã cởi giày xong nằm xuống.
“Nếu muội để ý, thì nên ghi nhớ bài học này, không bao giờ được suy nghĩ miên man nữa.”
“Muội……” Nàng nhất thời nghẹn lời, đành phải rầu rĩ nói…… “Muội không có.”
Trên vai hai người đều có vết thương, cho nên chỉ có thể nằm ngửa, Tô Thanh Diệu thường thường nghiêng đầu nhìn Doãn Úy Lam, cuối cùng cũng không nói cái gì.
Hai người bọn họ thuở nhỏ làm bạn, từ trước đến nay không có gì giấu nhau, bằng hữu, huynh muội, đến cuối cùng lại trở thành tình nhân, so với vợ chồng bình thường lại càng nhiều thêm một phần tình tri kỷ, khi ở cùng một chỗ tự nhiên như hai mà một, những dịp lúng túng như thế này cũng thật sự là hiếm thấy.
Đến lần cuối cùng nàng há miệng lại bỏ cuộc, Doãn Úy Lam lại nói: “Muội muốn nói cái gì thì nói đi.”
A? Tô Thanh Diệu hoảng sợ. Nàng còn tưởng rằng hắn đang ngủ.
“Muội…… Muội……” Trước giờ nàng ít có lúc nào rối loạn như vầy, “Đại ca, không phải huynh đang tự giận mình đấy chứ?”
Nếu đại ca phát hỏa với nàng, trong lòng nàng còn dễ chịu một chút, nhưng cả ngày hắn lại chẳng nói một lời, cứ ôn hoà mãi, làm cho nàng không nắm rõ ràng, không an tâm.
Sự trầm mặc của Doãn Úy Lam làm cho nàng cảm thấy không biết làm sao, đến sau một lúc thật lâu sau, hắn mới mở miệng nói. “Muội muốn nghe nói thật?”
Nàng thở dài, “Được rồi, muội đổi cách hỏi khác, huynh giận muội đến mức nào?” Giận đến mức nửa đời sau đều muốn đối xử ôn hoà với nàng như vậy sao?
Hắn nhìn nàng chăm chú, hít sâu một hơi, rồi mới gằn từng chữ: “Ta hận không thể từ đầu đến cuối chưa từng gặp được muội.”
Tim đập cơ hồ lạc nhịp, nàng ngửa đầu, đôi mắt hắn một mảnh trong suốt — không phải tức giận mà nói.
Trong lòng Tô Thanh Diệu ẩn ẩn co rút đau đớn, còn đau hơn cả vết thương nặng trên vai.
“Nếu không phải tại Hiểu Kiếm sơn trang, muội có thể sống rất tốt.” (troll nhau à
)
Nàng lắc đầu, nhưng nhất thời lại không nói nên lời nói, chỉ có thể sống chết lắc đầu.
Nếu như vậy, nàng sẽ bỏ lỡ hắn!
Nếu tất cả những gì nàng trải qua lúc trước đều là cái giá phải trả để gặp đại ca, trở về một lần nữa, nàng cũng sẽ chọn lựa y như cũ.
“Nhưng mà…… Ta lại ích kỷ suy nghĩ,” Doãn Úy Lam than nhẹ một tiếng, “Như vậy, muội không phải là Tương Nhi của ta a.”
Hắn chưa cúi đầu, lại lau đi nước mắt của nàng đầy chính xác. Nàng không phải một người thích rơi lệ, nhưng gần như mỗi lần đều là vì hắn mà rơi. Nếu bọn họ chưa từng gặp nhau, có thể đổi cho nàng một đời không lo, một kiếp không lệ, hắn đồng ý, bất kể chính mình sẽ thống khổ đến cỡ nào, hắn cũng đồng ý.
Kiếp trước nghiệt duyên, kiếp này số mệnh.
“Thanh Diệu, ta nhớ rõ muội thích nghe nhất tiểu khúc ta ngâm kia.”
Nàng thoáng suy tư, rồi mới “Ân” một tiếng.
Doãn Úy Lam vẫn chưa hỏi thêm nhiều, chỉ cùng nàng nắm đôi bàn tay, “Đừng quên.”
Tô Thanh Diệu chịu đựng chiếc mũi chua chua, dùng sức gật đầu, “Ân!”
“Mệt mỏi thì ngủ đi, ta ở đây.” Hắn mềm nhẹ đắp chăn giùm nàng.
“Đại ca.” Giọng nói của nàng rất nhẹ, khinh đến cơ hồ chỉ là giật giật môi, nhưng cuối cùng Doãn Úy Lam vẫn nghe thấy được.
Nàng nói —
“Thật xin lỗi.”
Hắn nắm chặt bàn tay mềm của nàng, khóe môi giương lên một nụ cười thỏa mãn.
Nhân duyên gắn bó,
Ước hẹn cùng quân định trăm năm,
Nếu ai chín mươi bảy tuổi chết,
Cầu Nại Hà chờ đủ ba năm…… (1)
Doãn Úy Lam đã không nói, nếu thực sự đến ngày đó, chắc chắn một khắc hắn cũng sẽ không chờ.
***
(1) Con số 97 và 3 năm có lẽ nói “bách niên”.
Cầu Nại Hà: Theo tín ngưỡng Phật giáo, người chết phải đi qua cầu Nại Hà để tới cõi âm phủ. Đi trên cầu tới 3 năm mới qua hết được. Nếu chết ở tuổi 97 thì còn 3 năm qua cầu sẽ tròn 100 tuổi… (Có lẽ vì vậy mà khi có tang người ta thường đề tang 3 năm, chờ người đã khuất qua hết cầu Nại Hà đi đầu thai mới thôi).
Nguồn: Thi ca thơ từ Trung Hoa Phần 1.
Đây là dân ca Trung Quốc, tên là 世上哪见树缠藤 (Trên đời chưa thấy đại thụ quấn dây mây). Nghe ở đây.
Tớ dịch đại khái thôi à nha ~~~~
Trong núi chỉ thấy dây leo quấn đại thụ
Trên đời chưa thấy đại thụ cuộn dây leo
Nếu dây xanh mà không quấn cành
Uổng mất từng xuân lại từng xuân
Tre trúc đang lấy người chẳng lấy
Măng đang độ để người không để
Tú cầu đang nhặt người không nhặt
Khoảng không để lại hai tay nhặt lấy ưu sầu
Gắn bó thì gắn bó
Đôi ta ước hẹn định trăm năm
Người nào chín mươi bảy tuổi chết
Cầu Nại Hà chờ đủ ba năm
Gắn bó thì gắn bó
Đôi ta ước hẹn định trăm năm
Người nào chín mươi bảy tuổi chết
Cầu Nại Hà chờ đủ ba năm.
山中只见藤缠树
世上哪见树缠藤
青藤若是不缠树
枉过一春又一春
竹子当收你不收
笋子当留你不留
绣球当捡你不捡
空留两手捡忧愁
连就连
我俩结交订百年
哪个九十七岁死
奈何桥上等三年
连就连
我俩结交订百年
哪个九十七岁死
奈何桥上等三年