“Hãy tin vào sự kì diệu của số phận”
Cần phải tin vào quyền lực của những chữ cái a, b, c, d, e… Vâng, chỉ cần một chữ cái cũng có thể thay đổi cả một số phận. Bằng chứng ư? Chính là câu chuyện này…
Khi ông bà Point (trong tiếng Pháp có nghĩa là dấu chấm) có một cậu con trai và họ quyết định đặt cho cậu một cái tên vĩ đại. Sau khi lưỡng lự giữa Rambo, Charlemagne, Ramses và Catona, cuối cùng họ lại chọn Virgile bởi đó là tên một trong những nhà thơ cổ đại lớn nhất.
Chỉ có điều là ông Point đã quá xúc động khi ghi tên con vào sổ đăng kí, ông đánh vần nhầm ra “V-I-R-G-U-L-E” và thế là Virgile trở thành Virgule (nghĩa là dấu phẩy).
Khi biết điều này, dù rằng rất giận nhưng vợ ông vẫn nhìn cậu con trai rồi cười:
– Nhìn con thật xinh xắn lại nhỏ bé. Virgule! Thế cũng tốt.
Và cái tên được giữ lại.
Cũng như cái tên của mình, Virgule trông khẳng khiu và buồn cười. Ở trường, mỗi khi điểm danh, thầy giáo gọi:
– Point Virgule!
Và Virgule đứng bật dậy, như một dấu chấm than và đáp:
– Dạ, có mặt!
Sau đó, Virgule lớn lên và đem lòng yêu cô bạn hàng xóm của anh, Séraphine. Khi người ta yêu, sẽ có hai loại người: những người dám thổ lộ và những người không dám. Virgule là loại thứ hai. Và bất hạnh hơn nữa khi mỗi lần Séraphine xuất hiện là Virgule trở nên xanh lét, mồ hôi đầm đìa, bước trượt cầu thang. Anh co rúm người lại đến nỗi trông anh như một dấu chấm, một dầu chấm nhỏ xíu… khi đó có thể gọi anh là Point Point. Và Séraphine chẳng bao giờ nhìn thấy anh.
Ấy vậy mà… chính chữ ”u” đã làm mọi thứ trở nên thay đổi. Các bạn có biết như thế nào không?
Séraphine đem lòng yêu một chàng trai không yêu cô. Cô luôn cười nói, cố gắng bắt chuyện với anh ta, gọi điện cho anh ta, viết thư cho anh ta…. nhưng chẳng được gì cả. Thật đáng thương cho Séraphine.
Một này nọ, cô quyết định gửi bức điện thứ mười cho tình yêu của cô. Và chính hôm đó, Séraphine gặp Virgule ở bưu điện vì Virgule chính là nhân viên ở đó.
Khi Virgule thấy Séraphine đến gần, anh cảm thấy mình sắp ngất đi. Cô thì không nhìn anh:
– Tôi muốn gửi một bức điện– cô nói với một giọng buồn bã.
– Xin cô vui lòng đọc nội dung… Virgule cầm bút và lắp bắp nói.
Cô đọc với giọng run:
– Je t’aime -virgule – Je t’adore- virgule- Je voudrais tant que tu me dises que tu m’aimes aussi- point.
(Em yêu anh- ”phẩy”- em thương anh- ”phẩy”- em rất muốn anh cũng nói với em rằng anh cũng yêu em- “chấm”).
Tuyệt vời làm sao khi nghe một câu như vậy và Virgule yêu cầu Séraphine nhắc lại. Cô đọc:
– Je t’aime- Je t’adore….
– Không, không!– Virgule nói- Hãy đọc lại đầy đủ cơ!
Séraphine làm theo:
– Je t’aime- virgule- Je t’adore- virgule…
– Lần nữa nhé cô… – Virgule rụt rè.
Mỗi lần nghe câu đó, đôi mắt anh lại sáng lên. Và đột nhiên, Séraphine nhận ra Virgule là một chàng trai thật đáng yêu với đôi mắt ấy và hàng mi dài… nụ cười của anh thì dịu dàng như mật ngọt. Như có một phép lạ, anh thì thầm với cô:
– Anh cũng yêu em, Séraphine.
Chỉ một chữ đôi khi thay đổi cả câu, và một câu có thể thay đổi cả một số phận. Nếu Virgule tên là Virgile, một nhà thơ cổ đại lớn nhất, thì có lẽ bây giờ anh vẫn cô đơn.
Bây giờ Virgule và Séraphine đang rất hạnh phúc bên nhau và họ đã có ba dấu chấm nhỏ…
(Petalia)
Je t’aime_Lorie.
Bài này nói về một cô gái (chắc người Pháp). Cô này mới yêu một anh ở tận Philadenphia xa xôi. Chàng trai yêu cô gái lại không ngừng nói câu : Girl, I miss you, dù anh chưa nói câu Je t’aime. Mà với cô gái, khi chưa được nghe Je t’aime tức là cô chưa được tỏ tình, chưa thể nào gọi là tình yêu. Còn cô gái cũng đã liều nói được câu I love you, cô cũng nhớ chàng trai da diết khi hai người ở quá xa nhau…
(Theo blog Hồ Nguyễn Việt Thư)


EM YÊU ANH
Lorie
————————
Qua cửa sổ,
Em nhìn một mình
Trời vẫn còn mưa
Nhưng chẳng điều gì làm em bận tâm
Trên môi em
Chỉ có tên anh cứ ám ảnh mãi.
Philadelphie, thành phố nơi anh đang sống
Rất xa nhà em
Chúng ta thường viết thư cho nhau
Nhưng thực sự anh nghĩ đến điều gì?
Anh không biết nói với em “Anh yêu em”
Có lẽ ngay cả khi chính em viết điều đó cho anh.
Anh chỉ biết nói với em không ngừng rằng “Anh nhớ em”
Anh không biết nói với em “Anh yêu em”
Có lẽ ngay cả khi chính em đã nói “ Em yêu anh”… Còn anh ?
Anh cũng yêu em chứ?
Trên e-mail, em gạch dưới tên anh
Có phải anh đang mỉm cười
Khi anh đọc thư của em?
Em rất muốn chúng ta gặp nhau.
Lần tới khi mà anh đến đây
Em sẽ là của anh
Em sẽ cho anh
Điều mà đôi khi anh đã từng muốn.
Anh không biết nói với em “Anh yêu em”
Có lẽ ngay cả khi chính em viết điều đó cho anh.
Anh chỉ biết nói với em không ngừng rằng “Anh nhớ em”
Anh không biết nói với em “Anh yêu em”
Đây là định lý rất ngọt ngào của em”Em yêu anh”… Còn anh?
Anh có quan tâm? Anh cũng yêu em chứ?
Em yêu anh
(Blog Hồ Nguyễn Việt Thư)
Je t’aime [I love you]
Par la fenêtre,
Je regarde seule,
La pluie qui tombe encore
Mais rien ne me touche
Je n’ai sur ma bouche
Que ton prénom qui m’obsède
Philade lphie cette ville où tu vis
C’est si loin de chez moi
On s’écrit souvent
Mais à quoi tu penses vraiment ?
Tu ne sais pas me “je t’aime”
Moi je te l’écrirais quand même
Tu ne sais que me dire sans cesse “Girl I miss you”
Tu ne sais pas me “je t’aime”
Moi j’essaierais quand même “I love you”… Et toi ?
Do you love me too ?
Sur mon e-mail, j’ai souligné ton nom
[email]
Est-ce que tu souris ?
Quand tu me lis ?
J’aimerais tant qu’on se revoit
La prochaine fois
Que tu viens ici
Je serais toute à toi
Je te donnerais
Ce que tu voulais parfois
Tu ne sais pas me dire “je t’aime”
Moi je te l’écrirais quand même
Tu ne sais que me dire sans cesse “Girl I miss you”
Tu ne sais pas me “je t’aime”
C’est mon doux théorème: “I love you”… Et toi .
Do you care ? Do you love me too ?
Tu ne sais pas me dire “je t’aime”
Moi je te l’écrirais quand même
Tu ne sais que me dire sans cesse “Girl I miss you”
Tu ne sais pas me “je t’aime”
C’est mon doux théorème: “I love you”… Et toi .
Do you love me too ?
… Je t’aime.