Ánh nến dao động, từng giọt nến màu đỏ từ từ chảy xuống, đông lại. Tiêu Vũ Tình đang cầm một quyển “Phong lưu vương gia tiếu nha hoàn” xem mà không ngừng thở dài.
Tiệm sách ở góc đường trong Nam Dương Thành, trừ bỏ nửa năm một lần có bán một kì truyện lạ giang hồ, còn lại bên trong toàn là sách gối đầu giường của thiếu nữ. Tiêu Vũ Tình chính là khách quen trong tiệm, nàng thích nhất là sách do một người có bút danh là Cổ Cư Sĩ viết, hành văn tinh tế lại rất có ý nhị, tình tiết trong truyện tuy rằng hơi cũ, nhưng cũng khá vui vẻ làm cho người đọc cảm thấy thoải mái. Sách gối đầu giường mà, phải là thứ gì đọc vào giúp cho người ta một đêm mộng đẹp đến hừng đông chứ.
Tiêu Vũ Tình thở dài tiếc nuối, hôm nay nàng thở dài còn nhiều hơn nguyên cả năm rồi nữa. Ai…
Nghĩ đến chuyện phát hiện ra bản thảo của Chân Lãng dùng tên Cổ Cư Sĩ viết chưa xong ở trong phòng hắn, nàng bị sốc đóng băng ngay tại chỗ
.
“Ngươi tên Cổ Cư Sĩ?”
“Ha ha. Tại hạ vốn tên là Chân Lãng, Cổ Cư Sĩ là bút danh ta dùng để viết tiểu thuyết khi nhàm chán thôi.”
“Phong lưu hiệp đạo bổn thiên kim?”
“A, cái đó là tác phẩm mới của ta, ách… Còn đang chỉnh sửa.”
“Tác phẩm trước đó của ngươi là “Phong lưu vương gia tiếu nha hoàn” ?” Tiêu Vũ Tình chưa từ bỏ ý định giãy dụa lần cuối cùng.
“Không, đó là tác phẩm trước nữa của ta, bộ trước đó là “Phong lưu trạng nguyên diễn công chúa”. Tiêu cô nương đọc rồi?”
Nàng không có! Ai mà nhàm chán đi xem sách của ngươi cơ chứ. Tiêu Vũ Tình rầu rĩ, nàng rất muốn hét lên như vậy.“Vì sao mỗi trong quyển sách đều có hai chữ “phong lưu” ?”
“Ha ha, nam nhân mà, luôn phong lưu.” Nhìn mắt Tiêu Vũ Tình, Chân Lãng nhấn mạnh thêm: “Nam nhân thì phải phong lưu mà không hạ lưu.”
Nam nhân đều là quạ đen xấu xa! Đáy lòng Tiêu Vũ Tình đang kêu gào.
Buồn bực xoay người, Tiêu Vũ Tình lại đang chảy nước mắt ròng ròng trong lòng. Vì sao, vì sao lão thiên gia lại đối xử với nàng tàn nhẫn như vậy, ngay cả cuối cùng một chút mơ mộng tận đáy lòng nàng cũng phải đánh tan nát cơ chứ. Trong mõ mắt ảm đạm không ánh sáng lộ ra tia ai oán, một chút sắc thái lại làm cho cả người trở nên sống động lên.
Tiêu Vũ Tình căm giận cắn góc sách. Cổ Cư Sĩ nàng từng tưởng tượng vô cùng phong lưu phóng khoáng, tâm tư tinh tế, ôn nhu dễ gần vậy mà lại là một tên Đường Tăng. Cái này còn đả kích người ta hơn là đánh tan mơ mộng nữa. Ông trời a ~ Vì sao ngươi phải bắt nạt người khác như vậy chứ…
Bỗng nhiên, Tiêu Vũ Tình nghĩ thông suốt. Mẫu thân từng nói, lão thiên gia là một nam nhân, mà nam nhân khắp thiên hạ lại đều là quạ đen hắc tâm hắc phế (hắc: vừa có nghĩa là đen, vừa có nghĩa là xấu xa), như vậy kể ra lão thiên gia luôn đối nghịch với nàng cũng có thể hiểu được. Tiêu Vũ Tình bỗng nhiên nhớ tới một câu sư phụ từng nói: nếu bị chó cắn một phát chẳng lẽ ngươi lại tính cắn lại hay sao? Bây giờ nàng bị quạ đen mổ một phát, đạo lý giống nhau, nàng không thể mổ lại, bởi vì nàng không thể chấp nhặt với cầm thú được. Nghĩ như thế Tiêu Vũ Tình liền cảm thấy tốt hơn rất nhiều, chui vào trong chăn trải sẵn từ sáng sớm, đi với Chu Công (đi với Chu Công, hay “đánh cờ với Chu Công” đều có nghĩa là đi ngủ).
(Trên trời một tia sấm sét đánh xuống! Mỗ giọng nói uy nghiêm gầm lên: Ngươi nói ai là cầm thú! Mỗ mẹ ruột chạy trối chết.)
Cửa phòng mở ra, Lạc Cảnh vẻ mặt sáng láng, thần thanh khí sảng xuống lầu.
“Sớm a ~” Giọng nói biếng nhác buổi sáng sớm có thể làm cho mọi thiếu nữ xuân xanh tim đập rộn ràng, nhưng không bao gồm thiếu nữ bạch mục. Tiêu Vũ Tình chăm chú vùi đầu vào khuấy bát cháo thịt của nàng, không chút mảy may nhận ra vẻ đẹp của hoa đào mỹ nam kia.
Mắt hoa đào mị mị trong chớp mắt rồi lại nở nụ cười. Hắn nhấc y bào lên ngồi ở đối diện nàng: “Tiểu nhị, đem hai chén cháo thịt một lồng bánh bao đến, tính chung với bàn này.”
Lúc này, thiếu nữ kia cho dù có bạch mục hơn nữa cũng phải phát hiện người nào đó. Tiêu Vũ Tình ngẩng đầu nhìn mấy cái bàn bên trái bên phải đều trống không, lại nhìn lại cái tên Lạc Cảnh đang chen chúc dưới gầm cầu thang ngồi đối diệ nàng kia, mõ ánh mắt có vẻ bình tĩnh: “Tiêu Dao công tử ngồi ở chỗ đó không cảm thấy không thoải mái hay sao?”
Mỗ mắt hoa đào cười đến rạng rỡ, biết lắng nghe nói: “Đúng là có hơi.”
“Thế…” Có phải là ngươi nên ngồi bàn khác hay không?
Lạc Cảnh đứng dậy, đi hai bước, bỗng nhiên lại quay lại ngồi vào bên cạnh Tiêu Vũ Tình. Mắt hoa đào mị nhãn như tơ, cười tươi như hoa: “Như thế, đa tạ cô nương.”
Tiêu Vũ Tình bị dọa giật mình một cái, thiếu chút nữa ngã xuống đất luôn, mõ mắt vạn năm không gợn sóng cũng sợ tới mức giật giật theo.“Ha ha ha…” Tên đầu sỏ kia gây chuyện lại làm như vô cùng hài lòng với hiệu quả dọa người của mình, cười đến đắc ý, trong mắt còn thường thường bay ra một đóa hoa đào nữa.
Yêu nghiệt. Tiêu Vũ Tình thầm đề ra một lời nhận xét rất chính xác.
Tiểu nhị nhanh chóng bưng hai chén cháo thịt và một lồng bánh bao lên bàn. Lạc Cảnh thưởng cho tiểu nhị, sai hắn đem một chén cháo thịt và chia ra một cái đĩa bánh bao đem qua bàn bên cho A Đường ăn.
Tiêu Vũ Tình mặt không chút thay đổi nhìn bạc vụn chất đầy trong túi tiền của Lạc Cảnh, lại vùi đầu khuấy cháo thịt tiếp
“Đây là… tiền riêng của A Đường.” Mắt hoa đào lóe lên sai lầm và xấu hổ, cười chân thành.“Ta…” Thấy Tiêu Vũ Tình không phản ứng gì cũng không trách cứ, chỉ không chút thay đổi sắc mặt vùi đầu ăn cháo, trong ánh mắt hoa đào hiện lên sự mất mát. Thuận miệng hỏi: “Sao lại không thấy Chân chưởng quầy đâu ấy nhỉ?”
“Chắc đang ở trong phòng nghỉ ngơi.” Ngoài ý muốn, Tiêu Vũ Tình vậy mà lại chủ động tiếp lời, động tác khuấy cháo thịt kia càng vui vẻ hơn.
Gắp một cái bánh bao để tới trước mặt Tiêu Vũ Tình, Lạc Cảnh chậm rãi mở miệng: “Đêm qua, tay của Chân chưởng quầy…”
“Tốt lắm.” Mõ mắt cong lên, một tia ánh sáng rực rỡ chợt lướt qua, chói lóa đôi mắt hắn.
“Tốt lắm?” Đến lúc này hắn mới bừng tỉnh, kinh ngạc lặp lại theo.
“Ân.” Người nào đó vui vẻ lên tiếng trả lời, lâm vào kí ức tốt đẹp cuối cùng của tối hôm qua.
“Tiêu… Tiêu cô nương… Phó lâu chủ!” Chân Lãng nhìn con cổ trùng đen đen xiêu xiêu vẹo vẹo nàng cầm mà đổ mồ hôi lạnh, không ngừng lui về phía sau: “Trùng này… Có phải quá ghê tởm không nhỉ.” Con cổ trùng màu đen kia có thân hình mập mạp béo núc, mỗi lần vặn mình đều chảy nước từ trên đầu xuống, cái này… Quả thực đúng là sự kết hợp của sâu rau với sên bản bự. (Shi tính chèn hình vào, mà ghê tởm quá, chịu
)
“Sao thế? Rất ghê tởm?” Gắp con sâu đang cầm trong tay về lại xem xét trái phải trên dưới tỉ mỉ một phen, Tiêu Vũ Tình nháy mắt mấy cái: “Chắc là… Đúng là có hơi. Nhưng mà con trùng này phải ở trong cơ thể của ngươi miệt mài công tác hai mươi năm, không tráng kiện một chút không được a.”
Mí mắt Chân Lãng giật mạnh mấy cái.
“Bằng không, đổi cái khác?”
“Tốt tốt tốt, đổi cái khác, đổi cái khác, cái này rất ghê tởm.”
Tiêu Vũ Tình xoay người, lấy từ trong hòm thuốc ra một cái hộp gấm nhỏ, mở ra, bên trong là một con trùng đen lớn bằng cỡ hạt gạo, không hề nhúc nhích.“Cái này thế nào?”
“Cái này thật tốt, tốt hơn cái kia nhiều.” Chân Lãng dùng cái nhíp của Tiêu Vũ Tình chọc chọc con trùng đen nhỏ xíu nằm trong hộp gấm, con trùng vẫn không nhúc nhích.
“A, nhất định là nó đang đói bụng, hôm nay ta vẫn chưa cho nó ăn.” Mõ mắt che chở cho hộp gấm thật cẩn thận, hỏi: “Trong nhà xí quán trọ có giòi không?”
“Giòi?! Muốn giòi làm gì?” Chân Lãng trừng lớn mắt, một tay run run chỉ vào cái hộp gấm kia: “Không phải… không phải là cái con trùng này…”
“Ân, đúng vậy, mỗi ngày nó phải ăn ăn hai lượng giòi. Sau này cấy vào trong cơ thể người rồi, nhớ phải nuôi dưỡng.”
“… cô nương… Tiêu cô nương…” Một đôi mắt hoa đào phóng đại choáng hết cả tầm mắt Tiêu Vũ Tình, đột ngột bất thình lình, nàng sợ tới mức ngả cả người ra sau.“Tiêu cô nương cẩn thận.” Lạc Cảnh một tay kéo nàng ngồi về trên ghế, nhất thời giữa hai người không có khoảng cách nào, gần đến nỗi có thể ngửi được mùi hương nhè nhẹ trên người lẫn nhau. Nghe được từng hơi thở phả ra.
Đôi môi mỏng của Lạc Cảnh có hình dạng rất đẹp, hồng phấn tựa cánh hoa đào: “Tiêu cô nương xuất thần như vậy là đang nghĩ cái gì thế?” Nắm cả tay nàng không dời, kéo gần khoảng cách giữa hai người lại: “Chẳng lẽ, có liên quan đến Chân chưởng quầy chăng?”
Mõ mắt vi lăng, nàng vui sướng khi người gặp họa rõ ràng đến vậy à?
Khóe mắt hoa đào giật giật vài cái: “A Đường, ăn xong chưa? Ăn xong rồi chúng ta phải đi thôi!” Trong bàn tay, lấy ra một túi tiền màu xám, Lạc Cảnh mở túi tiền ra ước lượng, hài lòng cười nói: “Đa tạ Tiêu cô nương tặng.” Nói xong lập tức nhấc chân ra cửa quán, bước vào xe ngựa đã được dắt ra chuẩn bị tốt từ sớm. A Đường ăn xong cái bánh bao, cuối cùng cũng bước nhanh ra theo, nhảy lên xe ngựa, giơ roi lên, chạy mất dạng.
Trục xe lăn đều, một loạt biến cố xảy ra cực nhanh, đến khi thiếu nữ bạch mục trì độn kia phản ứng được rằng thứ người nào đó mang đi là túi tiền của àng, chỉ có thể thấy được một đống bụi đất bay mù mịt rồi từ từ tản ra nơi cửa quán trọ.
Cái tên… Mắt hoa đào quạ đen thối này!
nang ay ngoc that ~thanks nang