Tags

Không có hứng làm AMCC, mọi người thông cảm nga~~~

“Mẫu thân, mẫu thân! Rời giường. Mẫu thân, đừng nằm trên giường nữa, dậy chơi với Tình Nhi đi mà…” Tiểu cô nương ba tuổi nện từng bước chân ngắn ngủn chạy đến chỗ giường mẫu thân, cố sức trèo lên giường, chui vào ổ chăn, nằm trên người mẫu thân, kéo kéo áo.

Nữ nhân trên giường đang ngủ say lờ đờ mở to mắt ra, vươn cánh tay đầy vết hồng ngân sờ sờ cô con gái đáng yêu của mình, rồi lại nhắm mắt ngủ tiếp.

Tiểu cô nương cưỡi ở trên người nữ tử kêu nửa ngày trời, vẫn không thấy mẫu thân tỉnh lại chơi với bé, mất hứng bĩu môi, dứt khoát lăn xuống bên giường, chui vào trong lòng mẫu thân ấm áp, ngủ.

“Tình Nhi con phải nhớ kỹ, có thể đắc tội nữ nhân với tiểu nhân cũng đừng đắc tội nam nhân. Hắc giống y như quạ đen trên trời, nam nhân mà nhỏ mọn lên rồi thì hậu quả sẽ không thể nào chịu nổi…” Bé nằm ủn ủn vào trong lòng mẫu thân, vẻ mặt đầy ngây thơ hỏi: “Mẫu thân, quạ đen chính là mấy con chim đen Duyên Gíac thúc thúc nuôi kia sao?” Nữ nhân đang ôm nàng lại không hề trả lời, cứ ôm nàng nhắc đi nhắc lại, hiển nhiên là đã tiến vào mộng đẹp. “… Nam nhân đều là cầm thú, ngô… Cầm thú… ”

Bé không để ý lời mẫu thân lảm nhảm, chỉ an tâm tìm vị trí, nằm thoải mái trong vòng ôm của mẫu thân ngủ thiếp đi. Thẳng đến khi… Bé nháy mắt mấy cái, cuối cùng cũng thấy rõ mỹ nam có gương mặt đen thui phóng đại trước mắt này là phụ thân kính mến của mình. Bé cười rạng rỡ, mở hai tay ra: “Cha!”

Nam tử tuấn mỹ một đầu tóc dài màu xám, trường sam màu mực khoác bên ngoài lớp áo màu trăng sáng. Nam tử nhìn phu nhân đang mải vùi đầu vào trong chăn giả chết, sắc mặt càng đen. Hừ nhẹ một tiếng, ôm bé con mỉm cười nói: “Tình Nhi có muốn qua nhà biểu ca con chơi không? Ca ca cũng ở đó đó nga.”

Tiêu Vũ Tình ngồi trên giường lật mình một cái, cô gái cầm quyển sách trong tay lật một cái rồi lại buông xuống. Ai… Mẫu thân nói đúng, nam nhi trong thiên hạ đều là quạ đen, trái tim ai cũng đen thui cả. Mà đến ngay cả phụ thân cũng không ngoại lệ. Ai…

Trong phòng ánh nến lay động, không biết có phải là đang chuyển mùa hay là hôm nay xảy ra nhiều chuyện xấu quá, mà lại có thể làm cho nàng nhớ lại những chuyện trước đây. Cái tên phụ thân vô lương tâm xấu tính kia của nàng, khi đó nàng mới có ba tuổi a, câu đầu tiên đã lừa nàng vào trong đệ nhất tổ chức sát thủ Minh Nhật Lâu, mịt mù tăm tối…

Phong Tiêu Tiêu với Dịch Thủy Hàn, Tình Nhi mà đi thì ít nhất mười năm không thể trở lại (câu này không biết). Tiêu Vũ Tình đau khổ che mặt kêu rên, bây giờ mỗi khi nghĩ tới nàng đều cảm thấy thời thơ ấu của nàng đúng là một đoạn kí ức thê thảm nhớ lại mà kinh hoàng. Chỉ vì khi đó nàng không hiểu chuyện, ôm mẫu thân ngủ một giấc, tim phụ thân liền xấu xa đến như vậy. Có cần phải vậy không! Tiêu Vũ Tình ngồi ở trên giường tức giận đánh một quyền vào không khí, nam nhân đều là quỷ hẹp hòi! Quạ đen! Cầm thú!

“Cô ô…” Tiếng kêu bi thảm truyền vào bầu trời đêm như đang đồng cảm với sự tự thương hại của Tiêu Vũ Tình.

“Cô cô… Ô ô…” Lại một tiếng nữa, Tiêu Vũ Tình nghe thấy gật đầu liên tục. Đúng, đúng, rất thảm, từ nhỏ nàng đã phải sống dưới ách đô hộ ức hiếp của bọn họ, rất bi thảm.

“Ba!” Rốt cục, tiếng vang không bình thường này cũng khiến cho Tiêu Vũ Tình chú ý, kéo nàng ra khỏi niềm xúc động cảm thương bi thảm còn vương vấn kia.

Mở cửa sổ ra, tình cảnh một đống hỗn độn đánh nhau trong viện lập tức chấn kinh đôi mắt Tiêu Vũ Tình. Động tĩnh lớn như vậy mà không thèm lo sẽ ầm ỹ đến khách nhân trong quán. Có điều sau đó Tiêu Vũ Tình liền biết miệng, A Đường đang múa kiếm đánh nhau với hai người mặc quần áo Tây Vực quái dị, mắt hoa đào hai tay ôm ngực cười tủm tỉm đứng dựa vào dưới tàng cây ở trong sân mà nhìn. Nông thôn trấn nhỏ, cũng không ở gần với thành thị phồn hoa nào, lâu lâu có một hai người khách đi ngang qua cũng đều là đi đến Thiên Hạ sơn trang, đêm nay tổng cộng cũng chỉ có ba người khách là bọn họ mà thôi.

Tiêu Vũ Tình nháy mắt mấy cái, trang chủ Thiên Hạ sơn trang nhân nghĩa, vừa thích làm việc thiện vừa thích kết bạn với mọi người trong thiên hạ, cho nên người không có tiền không chỗ chạy đi tìm hắn rất nhiều. Lại bởi vì hắn có cái hiệp nghị gì đó cùng triều đình, phàm là người tiến vào Thiên Hạ sơn trang tức sẽ được sơn trang bảo hộ, là người trong sơn trang, không còn liên quan gì đến triều đình nữa. Bởi vậy, trên giang hồ người gây chuyện xông họa, đi tìm hắn cầu xin che chở cũng rất nhiều. Chỉ là không biết mắt hoa đào mang theo tôi tớ của hắn đi Thiên Hạ sơn trang là vì cái gì?

Bá! Một kiếm, A Đường trọng thương hai người.

“Giết bọn họ, không thể thả bọn họ rời đi!” Chân chưởng quầy ôm một cái tay bị thương, vội vội vàng vàng đi ra từ trong khách điếm, lộ ra dưới ánh trăng. Tay phải của hắn tràn đầy máu tươi, gân tay bị cắt phế đi. Chân chưởng quầy thất vọng liếc qua một con bồ câu màu xám nằm trong viện bị một mũi tên đâm xuyên người, vội vàng đi đến trước mặt mắt hoa đào: “Tiêu Dao công tử, hai người này là gian tế do Tây Vực Quốc phái tới, không thể thả bọn họ trở về. Bọn họ sẽ mang Tây Vực lục yêu tới!”

Tiêu Vũ Tình đứng trên lầu nheo mắt, nhìn con bồ câu màu xám chuyên dùng để đưa thư, lại nhìn Chân chưởng quầy vừa mang vẻ mặt cố chấp trên tay lại vừa không ngừng chảy máu, nhấc cái hòm thuốc đặt ở đầu giường lên, xuống lầu.

Rẽ một cái, liền thấy cửa viện đang mở toang hoác, ngoài cửa viện A Đường đang nhìn hai cỗ thi thể mà phát sầu, có vẻ như không biết phải lấy cái gì mà đào lỗ, lại phải đi chôn như thế nào.

Mắt hoa đào kiêm Tiêu Dao công tử vẫn đang tựa vào thân cây như cũ, hơi hơi liếc mắt về hướng Tiêu Vũ Tình đi ra, phủi đi một đóa hoa đào. Sau đó ngáp một cái, duỗi thắt lưng mệt mỏi: “A Đường, trở về nghỉ ngơi.” Nói xong không thèm chào hỏi lấy một tiếng trực tiếp xoay người lên lầu hai trong viện, đóng cửa sổ, ngủ.

Có chủ tử tiên phong, A Đường cũng học y chang xoay người một cái vào phòng cách vách, đóng cửa sổ, ngủ.

“Ai…” Chân chưởng quầy nhìn hai người lưu loát dứt khoát, chỉ phát ra một tiếng liền gục đầu xuống, thở dài. Bọn họ chịu ra tay hỗ trợ đã là rất may rồi, làm sao còn có thể sai người ta làm việc cơ chứ.

Tiêu Vũ Tình nhìn con chim bồ câu màu xám bị một mũi tên đâm xuyên qua thân, lại nhìn nhìn hai người Tây Vực đã tắt thở nằm trên mặt đất: “Bọn họ phát hiện cái gì?” Nàng đi đến bên người Chân chưởng quầy, buông cái hòm thuốc ra, tìm bên trong lấy băng vải cầm máu.

Chân chưởng quầy nhìn động tác của nàng ngạc nhiên, vươn tay nói: “Cô nương là đại phu?”

Nàng gật gật đầu, xé ống tay áo dính máu của hắn ra, máu từ khuỷu tay uốn lượn chảy xuống, nhiễm đỏ hết cả bàn tay, cũng từ đầu ngón tay nhỏ từng giọt xuống đất. Nàng mặt không đổi sắc giúp hắn kéo chặt băng vải cầm máu, nghĩ nghĩ lại bổ sung: “Tại hạ Tiêu Vũ Tình.”

Chân chưởng quầy ngẩn ra, cánh tay phải co rúm một cái, suýt nữa lại chảy ra máu nữa. Hắn nhìn cô gái mặc trường bào thanh bụi không chớp mắt mà không thể tin được: “Cô là đệ tử thần y, Tiêu Vũ Tình?!” Nhìn bộ trang phục màu than chì này ban đầu hắn còn tưởng nàng là nữ đệ tử xuất gia nào đó của Vũ Đương hay Nga Mi nữa chứ.

Tiêu Vũ Tình băng bó xong, nghe lời nói của Chân chưởng quầy lại gật gật đầu, rồi sau đó ngẩng lên nhìn hắn, trong mõ mắt không có chút ánh sáng nào, không khí trầm lặng làm cho người ta buồn ngủ, chỉ nghe nàng bàn luận: “Gân tay đứt, dùng chỉ thuốc sợ cũng không nối được.”

Chân chưởng quầy dùng tay trái đỡ lấy cánh tay phải đã được băng bó tốt của mình, nhếch nhếch khóe miệng muốn cười nói không sao, đã thấy Tiêu Vũ Tình lấy một cái bình sứ từ trong hòm thuốc ra, vẩy nhẹ một cái, hai viên thuốc đã rơi xuống trên hai cái xác chết đang nằm ngang trong viện, rồi sau đó lại cẩn thận cất cái chai lại vào trong hòm thuốc.

“Nhưng, ta có thể dùng cổ.” Giọng nói khô khan của ai đó giống y như mõ mắt của nàng làm cho người ta vô lực.“Dùng cổ nối lại kinh mạch của ngươi, hai mươi năm, không khác gì người thường.”

Chân chưởng quầy nhất thời mừng rỡ, cầm tay Tiêu Vũ Tình: “Thật sao!?”

“Khụ! Khụ!” Đột nhiên, hai tiếng ho khan thật mạnh truyền đến từ chỗ phòng khách lầu hai. Chân chưởng quầy lập tức cảm thấy thất lễ, ngượng ngùng buông tay ra, nhưng sự mềm mại vừa mới nắm trong tay cũng đã mang đến một cảm giác kiều diễm chưa bao giờ có, ngay cả đáy lòng cũng tự nhiên trở nên mềm mại một phần.“Tiêu cô nương, ta…” Nói chầm chậm lại, phóng nhẹ ngữ điệu, hành động theo bản năng mà ngay cả chính hắn cũng không rõ là vì sao.

“Chân chưởng quầy, phòng của ngươi ở đâu? Ta có một số việc muốn tán gẫu cùng Chân chưởng quầy, nơi này không được tiện cho lắm.” Lời nói, vốn là có thể cực kỳ dụ hoặc, bất đắc dĩ đến miệng mõ nhân nào đó, lại trở thành bình thường vô vị. Làm cho người ta ngay cả một chút khả năng mơ màng tới nỗi niềm gửi gắm bên trong cũng không có.

Mang một nỗi thất vọng không thể nói rõ, Chân chưởng quầy lên tiếng, lại bỗng nhiên nhớ tới hai cỗ thi thể đang nằm trong sân, hắn hẳn là nên chọn bọn họ lại trước chứ nhỉ. Vừa quay đầu lại đã phát hiện, trong viện đã không còn thi thể nào nữa, chỗ vốn là nơi hai tên người Tây Vực nằm đã biến thành trống không, trên đất trống mọc lên hai cây hoa nhỏ màu đỏ ánh xanh diễm lệ.

Chân chưởng quầy bỗng nhiên cảm thấy sau lưng lạnh ngắt một trận, tay trái làm một tư thế “thỉnh” dẫn bước Tiêu Vũ Tình vào trong phòng của hắn nơi hậu viện.

Chân trước bước vào phòng, sau lưng Tiêu Vũ Tình liền một tay đóng cửa lại. Trong mõ mắt hiện lên một tia ánh sáng hiếm có, nhưng cũng chỉ lướt qua trong giây lát. Chân chưởng quầy bị ánh sáng chợt lóe này làm tim lỡ mất một nhịp, đắn đo nói: “Tiêu cô nương, cô xem cửa phòng này có nên…” Mở ra cho thỏa đáng hay không.

“Ta đã cài chốt cửa.” Tiêu Vũ Tình cũng là giành nói chuyện trước một bước: “Chân chưởng quầy, ngươi rớt cái này.” Tay ngọc xinh đẹp chìa ra từ trong trường bào màu xám, giữa hai ngón tay trong suốt mang theo một vật cũng chỉ là một tờ giấy không lớn không nhỏ, tờ giấy rút ra từ trong vải buộc chân của con chim bồ câu đưa thư màu xám.

Chân chưởng quầy vừa nhìn thấy tờ giấy sắc mặt lập tức tối sầm lại, đưa tay lên định đoạt về, lại bị Tiêu Vũ Tình một chiêu điểm huyệt đứng tại chỗ không thể nhúc nhích.

“Tiêu cô nương…” Trên mặt Chân chưởng quầy bỗng nhiên hiện lên một tia sốt ruột và kinh hoảng.

“Ỷ lâu thính vũ thiên hạ sự, giang hồ thủy thiển quá nhĩ văn. Chân chưởng quầy và Thính Vũ Lâu có quan hệ thế nào?”

Người bị hỏi sắc mặt nhất thời từ xanh biến trắng lại từ trắng chuyển thành xanh: “Người giang hồ ai cũng biết, Thính Vũ Lâu nổi tiếng nhờ vào buôn bán tin tức. Chỉ cần ra giá, không có tin gì không mua được. Chỉ có điều có một vài ngoại lệ, thì phải là không làm giao dịch với quan trường, không bán tin tức hoàng gia. Thính Vũ Lâu chỉ lướt qua giang hồ, không tham dự vào việc triều đình.” Chân chưởng quầy hít sâu một hơi, cẩn thận nghiền ngẫm vẻ mặt của Tiêu Vũ Tình. Chẳng lẽ một tổ chức như Thính Vũ Lâu đã từng đắc tội Tiêu Vũ Tình hay Hàn Dong thần y sao?

“Kỳ thật Thính Vũ Lâu chỉ là một cái tổ chức buôn bán và truyền đạt tin tức mà thôi, không hề có tính uy hiếp hay áp bách gì lớn…. Chẳng lẽ Tiêu cô nương từng cùng có hiểu lầm gì với Thính Vũ Lâu chăng?”

Tiêu Vũ Tình nhíu mày, người này rất biết cách đảo ngược vai trò đối thoại, rõ ràng là nàng đang hỏi hắn, cả đêm lại đều là nàng trả lời không.

Chân chưởng quầy vừa thấy Tiêu Vũ Tình nhíu mày liền càng thêm chắc chắn suy đoán của hắn là đúng. Không khỏi khuyên nhủ: “Tiêu cô nương bị Thính Vũ Lâu bán nhầm tin tức cũng không thể trách Thính Vũ Lâu được, hẳn là nên tìm mua tin tức báo thù. Nếu như Tiêu cô nương không biết người mua tin tức kia là ai cũng có thể tới Thính Vũ Lâu tìm hiểu tin tức, không có tin tức giang hồ gì mà Thính Vũ Lâu không thể tìm được cả…”

Tiêu Vũ Tình bị hắn nói một đầu hắc tuyến, chỉ cảm thấy người này giống y như Đường Tăng ưa lải nhải trong truyện cổ mẫu thân kể. Không nhịn được lấy từ trong lòng ra một cây cây trâm đặt vào trên tay hắn. Chân chưởng quầy đang nói vô cùng hăng say, bỗng nhiên bị nhét một vật gì cưng cứng vào trong bàn tay cứng ngắc của mình, hắn rũ mắt vừa nhìn một cái, tròng mắt thiếu chút nữa lồi ra.

“Phó… phó… phó lâu chủ…” Cây trâm Tiêu Vũ Tình nhét vào trong tay hắn đúng là tín vật của nàng ở trong Thính Vũ Lâu, Châu Vũ Trâm. Mà thứ đó đồng thời cũng đại diện cho địa vị của nàng trong Thính Vũ Lâu —— Phó lâu chủ.

Tiêu Vũ Tình gật gật đầu, lấy cây trâm lại cất vào người: “Ngươi nhận biết cây trâm này đã nói lên ngươi là người trong Thính Vũ Lâu của chúng ta. Chức vị gì?”

“Tây Nam Đường Đường chủ.” Có lẽ do quá mức kinh ngạc, lúc này Tiêu Vũ Tình hỏi cái gì Chân chưởng quầy đều đáp cái nấy, không còn lộn xộn như lúc đầu nữa.

“Như vậy Vô Lượng Sơn cùng Nam Dương Thành là nằm trong phạm vi quản lí của ngươi, do ngươi phụ trách vận chuyển tin tức đúng không?”

“Vâng.”

Tiêu Vũ Tình mở tờ giấy ra: “Mạc Bắc Thất hùng muốn tới Vô Lượng Sơn tìm vợ chồng Chu Đồng gây phiền toái?”

“Vâng. Vợ chồng Chu Đồng trốn vào Thiên Hạ sơn trang, triều đình và Thiên Hạ sơn trang có hiệp nghị không thể can thiệp lẫn nhau, Mạc Bắc Thất hùng đàm phán với triều đình không thành công, muốn đích thân báo thù.

“Báo thù? Vợ chồng Chu Đồng vốn không hề ám sát bọn hắn thành công. Vì sao lại ,uốn đuổi tận giết tuyệt như thế?” Cánh Tay Sắt Chu Đồng, Liễu Diệp Đao Ngu nương tử, mặc dù bọn họ ở trên giang hồ có chút danh hào cũng không thể coi là nhất đẳng nhất lưu (hạng nhất thứ nhất hàng đầu), lại có thể đáng giá cho Thất hùng để bụng như vậy?

“A, báo thù chính là một cái ngụy trang thôi, qua tiếp bốn tháng nữa Thiên Hạ sơn trang muốn tổ chức đại hội võ lâm, bọn họ xuất phát từ kinh đô, không nhanh không chậm lại đây vừa kịp lúc.”

Đại hội võ lâm. Tiêu Vũ Tình trầm mặc, tiện tay giải huyệt đạo trên người Chân chưởng quầy.