For a day I really need love…
Everything I do, I do it for you_Bryan Adams.
Dịp cuối năm, tôi được mời dự nhiều đám cưới. Có đám chú rể và cô dâu đều rất trẻ, mới qua tuổi hai mươi. Có đám, ngược lại, cả hai người đều đã qua tuổi ngũ tuần.
Đôi lúc ngồi bên bàn tiệc, giữ những tiếng chúc tụng lao xao và nụ cười rạng rỡ kéo dài đến mức khó mà khép môi lại của cô dâu, tôi tự hỏi: Điều gì giống nhau giữ họ, những cô dâu chú rể, ngoài các thủ tục của một đám cưới? Hay nói đúng hơn, điều gì giống nhau giữa chúng ta, những kẻ hiếm khi nào chịu ngừng tìm kiếm một ai đó, bằng cách này hay cách khác, để đưa đến tiệc cưới?
Có bao giờ bạn tự hỏi mình: Hôn nhân có gì mà hấp dẫn đến vậy? Khi mà bạn, cũng như tôi từng đọc quá nhiều bài báo nói về những cuộc chia tay, lạnh nhạt hay tiếc nuối, đau khổ hay vui mừng, đầy nước mắt hoặc đầy tiếng chửi rủa, không ít hơn thực tế mà ta nhìn thấy quanh mình. Đó quả thật là một diễn cảnh bi quan về hôn nhân, dễ khiến chúng ta sợ hãi. Nhưng tại sao chúng ta vẫn mải miết cưới nhau? Thậm chí, cưới, rồi lại cưới nữa. Mỗi khi tìm thấy một cơ hội có được cuộc hôn nhân đẹp và bền vững, ta không thể ngăn mình thử vận may.
Ngoài những bản năng và hấp lực tự nhiên được quy định bởi giới tính, có một sự thật là ai cũng thèm khát một khoảng riêng tư để cất giấu những bí mật đời mình, nhưng ngược lại không ai muốn cô đơn cả. Chúng ta luôn đòi hỏi sự độc lập, không bị ảnh hưởng hay lệ thuộc vào bất cứ ai, nhưng đồng thời, ta không ngừng mong mỏi được đắm mình trong sự an toàn, ấm áp, êm đềm của một mối quan hệ bền bỉ và đáng tin cậy. Chúng ta luôn mong được chia sẻ vui buồn, hạnh phúc và khổ đau với ai đó mà mình thương yêu và yêu thương mình. Đó là một nhu cầu mạnh mẽ. Một nhu cầu được gắn liền với hai chữ, Con Người.
“Giữa những người lạ, ta cần một người quen. Giữa những người quen, ta cần một người yêu. Giữa những người yêu, ta cần một người hiểu. Giữa những người hiểu, ta cần một người tin. Tin và được tin.” Như thế, yêu chưa phải là “kết cục có hậu” của một đời người. Yêu, mới chỉ là một nửa chặng đường dài mà thôi. Chúng ta cần nhau, trước hết để yêu nhau. Chúng ta cần nhau cho một cuộc khám phá rất sâu, một cuộc phiêu lưu rất dài. Hôn nhân chính là bằng chứng cao nhất cho sự cần nhau đó.
Tôi từng ngạc nhiên nhận ra rằng khi tôi nói với ai đó “Tôi yêu em” một cách chân tình nhất, lắm lúc người ta cũng hoang mang lo lắng: Lời ấy có thật tình chăng? Nhưng khi tôi nói “Tôi cần em”… tôi có cảm giác là người ta không nghi ngại. Vì sao vậy?
Tôi đã mang câu hỏi đó thật lâu trước khi có câu trả lời từ chính bản thân mình. Khi ta nói yêu, thường là thổ lộ. Nhưng khi ta nói cần, thường là thú nhận. Là thú nhận, nghĩa là nó thành thật. Thành thật hơn hết thảy. Khi ta biết mình cần gì, tức là ta đã biết mình có gì, thiếu gì, muốn gì.Khi ta nhận ra rằng mình cần ai đó, đúng ai đó là khi ta thành thật với mình nhất. Con người vốn quá kiêu hãnh và tự tôn, bởi thế ít khi muốn thú nhận về điều mình thực sự cần. Chúng ta sợ lời thú nhận đó sẽ biến mình thành một kẻ yếu đuối. Chúng ta sợ bị người khác nắm “vận mệnh” của mình trong tay. Ta sợ rằng một khi đối phương đã biết được bí mật của ta rồi, thì ta thua chắc. Ta sẽ không còn đường lùi. Và nếu “đời không như là mơ”, trông ta thảm hại làm sao trong mắt họ, nhười đã biết điều ta cần, và đã lắc đầu từ chối.
Bởi thế nên chúng ta cần, nhưng chúng ta giả vờ như không. Chúng ta tưởng đó là cách giữ thể diện, vị thế, lòng kiêu hãnh. Có lúc ta lại ra vẻ cứng cỏi, xa cách, ngạo nghễ, khép kín và bất cần, nhiều khi đó chính là cách ta đánh mất những điều quý giá. Khoảnh khắc mà ta tìm được một người thực sự có ý nghĩa với ta đang tồn tại trên cõi đời này. Bất kể sau cùng ta có nắm giữ được trái tim người ấy hay không, thì khoảnh khắc đó cũng là khi ta bắt đầu cảm nhận được thế nào là hạnh phúc. Khi bắt đầu cảm thấy không cần nhau nữa, hoặc khi tưởng rằng không cần nhau nữa, đó là lúc hạnh phúc bắt đầu bỏ ta đi.
Tôi nhớ ca khúc People do Barbara Streisand hát vài thập niên trước.
“Người cần người, là những người may mắn nhất thế gian…Những người tình là những người may mắn nhất thế gian. Với một người, một người thật đặc biệt. Và một cảm xúc từ thẳm sâu trong hồn nói rằng em từng là phân nửa, giờ thành vẹn nguyên”.
Ngồi giữa một đám cưới, bỗng dưng tôi hiểu rằng lời yêu đôi khi không nhất thiết phải nói, nhưng cảm giác cần nhau thì khong thể không bày tỏ. Bởi khi nhận ra mình cần đến ai đó, ta cũng đồng thời nhận ra rằng họ có ý nghĩa to lớn thế nào đối với đời ta. Nhờ đó, ta có thể nhìn thấy một cách rõ ràng hơn những gì họ mang đến cho ta. Và khi ấy, có lẽ, ta sẽ nói thường xuyên hơn lời cám ơn. Ta sẽ biết trân trọng hơn, những gì ta nhận được.
Barbara vẫn hát trong ký ức mơ hồ của tôi “Người cần người, là những người may mắn nhất thế gian. Nhưng trước hết hãy trở thành một người cần người khác.
Làm thế nào để trở thành một người cần người khác? Có gì khó đâu, chỉ cần thành thật với chính mình.
Bởi ta là con người, ta được thiết kế để cần nhau.
Phạm Lữ Ân
(Shi thích bản “I do” của Westlife hơn, mà Soundcloud không có, huhu)
People_Barbara Streisand.



*Translation:
Hãy nhìn vào mắt anh – em sẽ thấy
Em có ý nghĩ thế nào với anh
Hãy lần tìm trong trái tim em – trong tâm hồn em
Và khi em tìm thấy anh thì em không cần phải tìm nữa
Đừng bảo anh rằng điều đó không đáng để cố gắng
Em không thể bảo anh rằng điều đó không đáng để hi sinh
Em biết đó là sự thật
Mọi điều anh làm – anh làm là vì em
Hãy nhìn vào tim anh – em sẽ nhận ra
Không có gì che giấu ở đó cả
Hãy chấp nhận con ngừơi anh – nhận lấy cuộc đời anh
Anh sẽ trao tất cả – anh sẽ hi sinh
Đừng bảo anh rằng điều đó không đáng để chiến đấu
Anh không thể chịu nổi – anh không còn muốn gì hơn nữa
Em biết đó là thật mà
Mọi điều anh làm – anh làm là vì em
Không có tình yêu nào như tình yêu của em
Và không ai khác có thể yêu nhiều hơn
Không có nơi nào – trừ phi em ở đó
Suốt thời gian – suốt không gian
Đừng bảo anh rằng điều đó không đáng để cố gắng
Anh không thể chịu nổi – anh không còn muốn gì hơn nữa
Anh sẽ chiến đấu vì em – anh sẽ dối trá vì em
Chấp nhận khốn khổ vì em – ừ, anh sẽ chết vì em
Em biết điều đó thật mà
Mọi điều anh làm – anh làm là vì em
Nguồn: http://www.loidichradio.com/loi-dich-everything-i-do-i-do-it-for-you-bryan-adams/#ixzz2GvVotyWQ
Everything I do, I do it for you
Look into my eyes, you will see
What you mean to me
Search your heart, search your soul
And when you find me there you’ll search no more
Don’t tell me it’s not worth tryin’ for
You can’t tell me it’s not worth dyin’ for
You know it’s true
Everything I do, I do it for you
Look into your heart, you will find
There’s nothin’ there to hide
Take me as I am, take my life
I would give it all, I would sacrifice
Don’t tell me it’s not worth fightin’ for
I can’t help it, there’s nothin’ I want more
You know it’s true
Everything I do, I do it for you
Oh yeah
There’s no love, like your love
And no other, could give more love
There’s nowhere, unless you’re there
All the time, all the way, yeah
Look into your heart, baby
Oh, you can’t tell me it’s not worth tryin’ for
I can’t help it, there’s nothin’ I want more
Yeah, I would fight for you, I’d lie for you
Walk the wire for you, yeah I’d die for you
You know it’s true
Everything I do, oh, I do it for you
Everything I do, darling
And we’ll see it through
Oh we’ll see it through
Oh yeah
Yeah!
Look into your heart
You can’t tell me it ain’t worth dying for
Oh yeah
I’ll be there, yeah
I’ll walk the wire
Oh, yeah
I’m going all the way, all they way, yeah