1. Một sáng Chủ nhật. Một cô bé con 3 tuổi. Một chú bé đánh giày và 14 đôi giày. Chú bé chăm chú đánh từng chiếc. Xi đen, xi nâu, xi đỏ cho những đôi giày da, cả cồn pha nước xà phòng lõang để đánh những đôi giày thể thao. Cô bé con ngồi bên cạnh hết sức hứng thú theo dõi, nghịch ngợm, chỉ trỏ nào giày của bố, nào giày của mẹ, đôi nào của chị, đôi nào của chính cô. Cậu bé cũng thích thú trò chuyện, hết trả lời câu hỏi giày của anh đâu cho đến sinh nhật anh ngày nào.
Sau này, bố Tạ cũng xuất viện, ở nhà tĩnh dưỡng, Hải Nhạc cứ quấn quít lấy ông, nhờ bố làm vai nam chính trong lòng nàng, giúp nàng tập luyện lời thoại, đùa bố Tạ vui vẻ không thôi, chỉ có điều là, ông lại không giỏi diễn kịch, chỉ có thể máy móc đọc lời thoại, dùng lời của mẹ Hải Nhạc để diễn tả thì, lời kịch chạy từ trong miệng ông ra ngoài, biến thành phát biểu nghiêm túc ở hội nghị rồi, chọc mọi người phì cười không thôi.
Vẻ mặt nhìn nghiêng của Tạ Thư Dật, dưới ánh đèn hành lang êm dịu nhàn nhạt, tự nhiên có vẻ đẹp trai mạnh mẽ lạ kì, mái tóc vuốt keo tỉ mỉ kia, với vài sợi rủ xuống trán, trông có hơi rôi rối, lại có hơi ngang ngạnh bất kham, ánh mắt tối tăm như đang trầm tư kia, làm cho hắn trông không giống như người thật, mà lại giống như một hoàng tử bước ra từ trong truyện tranh vậy, mang theo lực hấp dẫn trí mạng, đủ để thu hút tất cả những trái tim thiếu nữa trên đời, mà cũng làm cho trái tim Trì Hải Hoan, nhảy loạn thìch thịch.
“Đừng nghi, đúng vậy.” Lúc đầu nàng cũng không tin, nhưng mắt thấy mới là thật, người đó đúng là Lương phi. Nhưng cũng không biết, tại sao Lương phi nương nương lại muốn hãm hại công chúa.
“Ty chức đã không làm nhục sứ mạng, viên mãn hoàn thành.” Một giọng nói cung kính nhưng không hèn mọn (chém) phát ra từ trong miệng một người đàn ông trung niên mặc quan bào màu xích hồng đang quỳ một chân xuống đất.
Shi đã mở sẵn 2 tab, 1 cho HMCT và 1 cho Ngụy thiếp, nhưng vẫn không có hứng làm. Có thể hôm nay không có hàng cho mọi người. Sorry.
11h ngày thứ bảy là “deathtime” của Shi, tức là Shi chẳng cần đi học gì nữa, và, lười hết cỡ. Mặc kệ tuần sau ngày nào cũng có kiểm tra 1 tiết hay thi học kì. Oh man.
Shi đang theo dõi chương trình The Voice Việt Nam, The Voice US 2012, và Masterchef 2012 được vietsub trên zing. Hay.
The Voice Việt Nam những vòng đầu khá tốt, càng về sau thì… Có lẽ không phải gu nhạc của mình, nên Shi không thích. Ai cũng hú hét như Tarzan ấy, mệt tai. The Voice US khá đỉnh, nhất là màn đấu láo giữa các HLV. Thích CeeLo nhất, thân hình Doraemon dễ thương 🙂 Masterchef, Shi không định coi. Vì Shi không thích xem một cách qua loa cách những món ăn được chế biến. Với Shi, mỗi bước là một sự kì diệu, sự thay đổi từng chất trong đó. Người nội trợ có thể không biết hàm lượng glucose trong một lượng đường là bao nhiêu, nhưng họ có thể phân biệt chính xác cái giây phút nước đường biến thành caramel đúng chuẩn mà ngay giây sau đó biến thành “cháy”. Kì diệu. Sau cùng thì tại vì hết trò coi rồi nên Shi coi thử thế nào. Và bị thu hút bởi chị Christine. Sự tự tin nhưng không ngạo mạn. Chị làm Shi cảm thấy tự hào vì là người Việt Nam. Biết chị thắng giải lâu rồi nhưng giờ mới xem. Đừng giận em nhá 🙂 Và Shi cảm thấy có chút khó chịu, với hai giám khảo gầy. Nhiều khi, đó không phải là một lời nhận xét, hay lời khuyên, mà là sự cay nghiệt và đay điến. Shi… khó chịu.
*****Update 9/8/2020: Mấy năm gần đây mới biết có một thứ gọi là “evil edit”. Xin lỗi các ca.*****
Và Shi nghĩ hôm nay Shi thích nhất là bài hát “Give your heart a break”. Bản gốc 🙂