Tags
“Tôi mặc kệ, tôi mặc kệ, nếu em không cho Hải Hoan đến quay, vậy tôi đến quay!” Tạ Thư Dật ngang ngược nói.
23 Sunday Dec 2012
Posted in Ác ma ca ca
Tags
“Tôi mặc kệ, tôi mặc kệ, nếu em không cho Hải Hoan đến quay, vậy tôi đến quay!” Tạ Thư Dật ngang ngược nói.
22 Saturday Dec 2012
Posted in Thi văn các
Tags
22 Saturday Dec 2012
Posted in Ác ma ca ca
Tags
Tạ Hải Nhạc nói xong, lập tức chạy vụt về phía trước, mà còn xô Tạ Thư Dật sang một bên nữa, Tạ Thư Dật bị nàng xô lảo đảo, khó khăn lắm mới đứng lại được, chờ đến khi hắn đứng lại, hắn vẫn cứ ngơ ngác đứng đó.
21 Friday Dec 2012
Posted in Ác ma ca ca
Tags
Hắn điên rồi hay sao vậy? Hắn có biết hắn đang làm cái gì không? Cũng chỉ là một nụ hôn mà thôi, chẳng lẽ, đổi thành hắn và nàng hôn nhau sao? Nhưng mà, nếu để người ta biết bọn họ là anh em, người khác sẽ nghĩ nàng thế nào đây? Đúng là điên rồi, điên rồi!
20 Thursday Dec 2012
Posted in Uncategorized
19 Wednesday Dec 2012
Posted in Uncategorized
Tối hôm trước, leo lên giường lúc 9h. Lăn qua lộn lại tới 9h20 thì “yên giấc” (bình thường phải từ 11h trở đi cơ). Sao ngoan thế?
18 Tuesday Dec 2012
Posted in Ác ma ca ca
Tags
Thấy rõ gương mặt của hắn, Nhã Nghiên không kềm được che miệng kinh ngạc, hắn… chính là Thường Hàn! Nhã Nghiên xoay người, định bỏ chạy.
17 Monday Dec 2012
Posted in Uncategorized
Một sáng thứ hai mát lành. Trời xanh xanh, mây trăng trắng, gió hiu hiu. Quẩn quanh bên mũi là mùi hương sườn nướng ngất trời làm xiêu lòng cái dạ dày trống rỗng của những người phải dậy sớm đi làm, đi học. Sau một buổi tối đau khổ với cái nệm xẹp lép cứng ngắc và cái nóng ba mươi mấy độ, Shi đã bừng tỉnh trong tiếng nói thánh thót du dương của mẹ “Về rồi đấy hả???” và chứng kiến cảnh bàn tay búp măng từng ngón thon dài của mẹ vươn tới bên chiếc quạt cũ kĩ và… tắt cái bụp.
13 Thursday Dec 2012
Posted in Ác ma ca ca
Tags
“Con tập với nó được rồi, không cần bố đâu.” Tạ Thư Dật nói.
Hải Nhạc, Hải Hoan đều kinh ngạc nhìn hắn.
10 Monday Dec 2012
Posted in Thi văn các
Tags
Khi con người sống, ai cũng có những ước mơ của riêng mình. Từ những ước mơ to lớn như hai mươi năm sau ta giật giải Nobel, cho đến những ước mơ “chẳng ra sao” như… ngày mai cô cho lớp nghỉ 🙂 Ai cũng vậy, từ em bé mẫu giáo còn bước từng bước lẫm chẫm, cho đến ngài tổng thống vĩ đại Barack Obama. Ước mơ là sở hữu riêng tư của mổi người, và được ước mơ là một trong những đặc quyền cơ bản nhất của con người, cũng như quyền được sống, được ăn, được học, được chơi. Ước mơ dẫn dắt nhân loại qua hàng ngàn đêm đen của ngu dốt, qua hàng triệu ngày dài bất lực trước cuộc đời, để đến với một tương lai tươi sáng hơn, tốt đẹp hơn. Nào có ai đánh thuế ước mơ? Và có ai có quyền phán xét những giấc mơ?
Nhắm mắt_Nguyễn Hải Phong.
“Ước mơ về một đất nước Việt Nam trong tươi lai…”