Tags
“Còn ta nữa!” Giọng nói mang theo nhiều tia trào phúng vọt đến trước mặt Tả Phỉ Nhạn, trường bào xanh đen, một khuôn mặt thanh tú không nhìn ra tuổi, hắn là ai vậy?
“Ngươi là ai?” Hơi thở của hắn, một chút nàng cũng không cảm giác được.
“Ta là Nam Cung Mộ.” Nam Cung Mộ cong khóe miệng, kèm thêm sự lãnh ngạo khinh miệt nhìn thẳng vào đầu bạc đang suy nghĩ gì đó trước mặt, tức giận nhìn Tả Phỉ Nhạn trông vô cùng xinh đẹp.
Nàng đã không còn cỗ ngang ngược dễ thương kia nữa
“Nam Cung Mộ? A Mộ đệ đệ?” Khẽ lẩm nhẩm tên hắn, trong đầu hiện lên chữ “A Mộ đệ đệ” này.
“Không cho gọi ta như vậy, nhớ chưa.” Nam Cung Mộ giận đỏ mặt tía tai, hét lớn với Tả Phỉ Nhạn.
“A Mộ đệ đệ, cẩn thận nóng trong người, hẳn nên uống nhiều trà hoa cúc.” Không kềm được thốt ra những lời này, Tả Phỉ Nhạn cảm thấy chính mình phi thường thích chọc Nam Cung Mộ thoạt nhìn chỉ mới có mười mấy tuổi này.
“Không cần ngươi gà mẹ.” Nàng thật sự bị thay thế linh hồn sao? Vì sao lại còn nhớ rõ trà hoa cúc, ánh mắt không chắc chắn nhìn về phía Mộc Thanh Phong đứng cách đó không xa, trong mắt Mộc Thanh Phong cũng toát lên sự khó hiểu.
“Bớt nói nhảm đi, hôm nay thế nào ta cũng không thể rời khỏi đây không được, cho dù bốn người các ngươi liên hợp lại, ta cũng không sợ.” Tả Phỉ Nhạn đã sắp triển khai kế hoạch bứt ra, hồng sa khi nãy vừa bị nàng kéo xuống bây giờ lại biến thành vũ khí lợi hại nhất mà nàng có.
“Nhạn Nhi, ngoan, đừng náo loạn! Theo hoàng huynh hồi cung.” Tiếng nói thấp thuần tiếp tục khuyên nhủ.
“Hoàng huynh? Buồn cười, hoàng cung cũng không phải là nhà của ta, ta đi về làm gì? Chẳng lẽ ngươi không biết ta đã lập gia đình rồi sao?” Tả Phỉ Nhạn cười nhạo Tả Dận Hạo, cười hắn ngu ngốc.
“Nhạn Nhi…” Nhạn Nhi của hắn chưa từng không nghe lời như vậy, hắn muốn nổi giận.
Hồng sa bay lượn, chiêu chiêu sắc bén đánh về phía bốn người bọn họ.
“Ta không có thời gian rảnh rỗi chơi với các ngươi, rút vũ khí của các ngươi ra, để ta nhìn xem đêm nay là các ngươi thắng, hay vẫn là ta thắng đây!” Nàng cũng không tin!
Trên hồng sa giống như được gắn những lưỡi dao bén nhọn, mỗi khi phất qua chỗ nào, chỗ đó sẽ xuất hiện miệng vết thương rất nhỏ mà rất sâu, cơ hồ như là sợi tơ xẹt qua.
Bọn họ giống như không muốn tổn thương nàng, mỗi người đều nhẹ nhàng né tránh, đồng thời cũng khiến cho khi bọn họ không chú ý, bị hồng sa xẹt ngang, quần áo bị cắt ra, trên người tăng thêm vết thương mới, máu lại rướm ra nhè nhẹ.
“Chậc, không ngờ máu của các ngươi lại thơm ngon như vậy, biết sớm ta đã giết các ngươi, uống máu các ngươi rồi.”
Tả Phỉ Nhạn liếm cánh môi thèm thuồng, động tác trên tay chưa từng tạm dừng dù chỉ môt chút, nàng tựa như một chú chim yến nhẹ nhàng linh hoạt, lúc cao lúc thấp, hồng sa trong tay như là tay áo dài dùng để khiêu vũ vậy, huyền ảo say đắm, đầy vui vẻ hân hoan.
“Hoàng Phủ công tử, xin ngươi chuẩn bị sẵn kim châm bất cứ lúc nào.” Mộc Thanh Phong dùng truyền âm đem lời muốn nói rơi vào tai Hoàng Phủ Vân Khanh.
“Ta biết rồi.” Hoàng Phủ Vân Khanh thu hồi sự ngả ngớn, chuẩn bị bất cứ khi nào Tả Phỉ Nhạn lộ ra sơ hở, bắn ngân châm của mình cho chính xác.
“Phế vật, dám có ý định đánh lén bản cô nương, vậy để ta tiễn ngươi về Tây thiên đi.” Đã sớm phát hiện trong phòng này còn có vài kẻ khác, nàng vốn muốn giết hết toàn bộ, nhưng là thời gian có vấn đề, cho nên nàng cũng đã nghĩ sẽ giải quyết bọn họ trong khi giải quyết đám người trốn trong góc tối nhìn lén kia luôn.
Hiện tại có người tự động nhảy ra, vậy cũng đừng trách nàng không nương tay, trong mắt sát khí tứ phía, làn tóc trắng bạc lại dài thêm vài phần, đôi mắt màu hồng ngọc càng thêm yêu diễm, móng tay cũng càng thêm dài nhọn.
Tả Phỉ Nhạn cực nhanh lướt đến trước mặt người đang tránh ở lầu hai, âm ngoan bóp chặt cổ hắn, tàn bạo vặn gãy, thẳng đến khi hắn tắt thở, mới buông ra, ngay sau đó ánh mắt lại nhìn về phía các góc cảnh cáo, như là đang nói cho bọn họ biết, còn dám giở trò mờ ám nữa, cũng đừng trách nàng giết sạch tất cả.
“Nhạn Nhi, muội đừng như thế.” Lại thấy nàng giết người một lần nữa, hơn nữa ra tay ác độc như vậy, làm cho Tả Dận Hạo càng thêm muốn cho nàng mau tỉnh táo lại hơn.
“Thế giới này không phải do ngươi lựa chọn.” Tả Phỉ Nhạn phất tay qua bồn hoa lục sắc bên cạnh, trên tay đã có một xấp lá cây, có vài miếng đã biến thành ám khí nhanh như chớp bay về phía Tả Dận Hạo.
“Bệ hạ cẩn thận.” Thủy Điệp cách đó gần nhất nhỏ giọng nhắc nhở, nàng sợ tiếng quá lớn sẽ làm cho bọn họ phân tâm.
Nhưng, chính vì sự nhỏ giọng đó, làm cho Tả Phỉ Nhạn ngẩn người, “Ti bỉ, cũng dám bắn ngân châm với ta, Hoàng Phủ Vân Khanh, ngươi cho là chỉ mấy châm này, là có thể hạ được ta ư?” Chỗ đầu gối, bất thình lình bị ngân châm bắn trúng, làm cho nàng bị chậm lại trong một khắc.
“Bây giờ còn chưa được, chỉ qua một khắc nữa, lập tức sẽ không còn như ngươi tưởng nữa.” Vừa rồi thi châm với nàng, bị nàng phát hiện, hồng sa quét mạnh vào giữa ngực, làm cho hắn thấy ngực một trận sức tàn lực kiệt, một ngụm máu tươi bị nôn ra.
Công lực của nàng lại tăng không ít, công lực hiện tại của hắn vẫn chưa khôi phục lại hoàn toàn, tiếp túc thi triển võ công nữa, chỉ sợ không có một hai tháng, hắn sẽ không phục hồi nguyên vẹn được.
“Thế cũng phải chờ tới một khắc sau, ngươi bây giờ, cũng là kẻ già sức yếu rồi, ngươi đã không còn khí lực mà chống lại ta nữa, ba người bọn họ, ta dư sức đối phó.” Lần này nàng thu hồi tất cả suy nghĩ khác, toàn lực đi ứng phó chiêu số của bọn họ
Nàng chiêu chiêu lấy mạng người, sát khí trong mắt phủ kín lên từng góc bỏ chạy tán loạn trong Túy Tiên Phường, những màn lụa mỏng nơi Túy Tiên Phường phấp phới tựa như những cơn sóng to gió lớn, nơi nơi đều hết sức căng thẳng nguy hiểm.
Trong đầu, có người dùng ngôn ngữ xa xưa liên tục niệm, làm cho nàng tâm phiền ý loạn, muốn đánh chết cái kẻ không ngừng ở đó líu ríu kia.
“Đủ, không được niệm nữa!” Tả Phỉ Nhạn rống to ra tiếng, nội lực mười phần, cái bàn gần đó bị chấn đến, Thủy Liên và Thủy Điệp cũng lảo đảo nắm chặt cửa sổ.
“Hoàng Phủ công tử, tốc độ.” Mộc Thanh Phong mỉm cười ra lệnh khẩn.
“Dận Hạo, ngươi đi quấn lấy Nhạn Nhi, làm tâm trí nàng không thể tập trung. A Mộ, ngươi chuẩn bị phòng ngự, ta đến thổi An thần chú (bài chú giúp an thần).” Trong nháy mắt, Mộc Thanh Phong đem tất cả mọi chuyện đều sắp xếp thỏa đáng.
“Ha ha ha… Chỉ bằng như vậy, các ngươi có thể vây khốn ta? Các ngươi đừng mơ mộng hão huyền.” Tóc bạc múa loạn tự nhiên, Tả Phỉ Nhạn cười bọn họ không biết tự lượng sức mình.
“Nhạn Nhi, Nhạn Nhi, ta là hoàng huynh, hoàng huynh muội yêu thích nhất.”
“Nhạn Nhi, muội nói muội bay mệt, sẽ trở lại bên người của huynh.”
“Nhạn Nhi, sao muội có thể không quan tâm tới hoàng huynh chứ?
Tả Dận Hạo tà mị ôn nhu nói, bước chân không ngừng mà tới gần, sự thâm tình trên mặt làm người ta không thề bỏ lơ.
“Đủ, không cho ngươi niệm kinh theo, đủ…” Vì cái gì mà những lời hắn nói ra, nàng lại cảm thấy tâm phiền ý loạn, trái tim không ngừng nhảy loạn chứ?
Không được, nàng muốn máu tươi, nàng muốn đi tàn sát người trong kinh thành, nàng nên tạo ra những phiền toái không nhỏ cho Lục Điệp công chúa mới được.
Đúng, hắn nói đều là giả, những lời này đều chỉ dùng để lừa nàng, nàng không thể bị lừa.
“Nhạn Nhi, cuối cùng huynh cũng bắt được muội.” Tả Dận Hạo bước nhanh một bước, ôm chặt lấy Tả Phỉ Nhạn, làm cho nàng không thể nhúc nhích.
Trong ánh mắt, còn lưu lại bóng hình Nhạn Nhi xinh đẹp nghịch ngợm.
Nhạn Nhi của hắn, cho dù biến thành cái dạng gì, cũng đều vẫn hấp dẫn người khác như vậy.
