Tags

“Vậy giết người nào mới không làm cho ngươi cảm thấy bẩn tay?” Hoàng Phủ Vân Khanh bước từng bước về phía trước, giọng nói trở nên cực kì tà tứ nguy hiểm.

“Giết ngươi, Mộc Thanh Phong, Vu Vĩ Kỳ, Tả Dận Hạo những tên đó, mới cảm thấy không làm bẩn tay ta.” Khi nói đến Tả Dận Hạo, Tả Phỉ Nhạn cảm giác được lòng mình đang co thắt đau đớn một cách rõ ràng.

“Vậy sao? Ngươi chắc chắn bằng sức của ngươi có thể giết chết bốn người chúng ta à?” Không phải hắn nói mạnh miệng, bốn người bọn họ liên hợp lại, sợ rằng trên đời này không ai có thể vượt qua bọn họ nổi.

“Không giết chết toàn bộ các ngươi, cũng có thể cho các ngươi tổn thất thảm trọng.” Tả Phỉ Nhạn nở nụ cười vô cùng tự tin, cúi đầu nhìn trên tay đã không còn thứ máu khó nuốt kia nữa, lúc này mới vừa lòng lấy trong ống tay áo ra một cái khăn tay lau sạch sẽ.

Khi ánh mắt chạm đến đến một thân nam trang, thiếu chút nữa muốn phát điên, thứ này là ai cho nàng mặc đây ? Xấu muốn chết, tuyệt không thể thể hiện được vóc dáng xinh đẹp mê người của nàng.

Ngón tay thô lỗ giật mấy cái nút trước ngực ra, thẳng đến khi lộ ra cần cổ trắng nõn, mới vừa lòng một chút.

“Ngươi quay chỗ khác.” Buộc chặt trước ngực, cũng phải mau mau giải thoát ra, bằng không nàng sợ mình sẽ nghẹn chết mất.

“Vì sao?” Nhìn động tác của nàng, đồng từ màu tím của Hoàng Phủ Vân Khanh sâu thẳm thêm vài phần, cần cổ trắng nõn, đỉnh núi cao ngất phập phồng như ẩn như hiện kia.

“Đã có người muốn nhìn, ta đây cũng nên hào phóng một chút đi!”

Tả Phỉ Nhạn phớt tỉnh nhún vai, nhẹ chân một chút, rất nhanh, hồng sa giắt hai bên bị nàng xé xuống, làm áo khoác cho nàng, nàng xoay người vài cái rất nhanh, vải trắng quấn trước ngực đã bị nàng xé hết.

“Ân, bây giờ mới thư thái.” Nhìn cách ăn mặc của chính mình, bấy giờ mới hài lòng gật đầu.

Hồng sa ẩn hiện, hắn thấy người nào có dáng người tuyệt diệu, thì phải là Nhạn Nhi, thì ra Nhạn Nhi của hắn trổ mã tốt như vậy.

“Yêu nghiệt, Mộc Thanh Phong đâu?” Tên hoa hoa công tử Hoàng Phủ Vân Khanh này cứ đứng ở đây, làm cho nàng cảm thấy khó chịu, tiện đà đi tìm Mộc Thanh Phong dịu dàng ấm áp kia.

“Xin hỏi công chúa tìm ta có chuyện gì?” Mộc Thanh Phong cười nhẹ nói, thong thả đi ra từ phía sau cửa, một thân cẩm sam màu ánh trăng còn nhiễm nhiều đóa hoa máu.

“Ngươi cũng có lòng tốt quá đấy chứ.” Nghĩ đến hai cỗ thi thể kia đã bị chuyển đi, Tả Phỉ Nhạn cười nhạo khinh miệt.

“Buông hận trong lòng, công chúa vẫn nên hồi cung đi! Bệ hạ sẽ rất sốt ruột.”

“Buông hận trong lòng? Ta nhớ rõ ràng, có người muốn giết hại ta. Chẳng lẽ người khác muốn giết ta, ta còn phải làm con cá nằm trên thớt gỗ, mặc cho người ta chém giết hay sao?” Lời của Mộc Thanh Phong làm cho Tả Phỉ Nhạn cười phá lên, cười đến run rẩy hết cả người.

“Ta không phải chú tiểu trong chùa, sẽ không nghe ngươi niệm kinh đâu, ngươi tỉnh lại đi!” Cất bước đi ngang qua mặt bọn họ, “Các ngươi nên đi mà suy nghĩ, nên ngăn cản ta đi ra khỏi nơi này như thế nào, thừa dịp ta còn chưa muốn đại khai sát giới, các ngươi nên cân nhắc cho cẩn thận một chút đi! Ta mà ra khỏi, ta cũng không dám cam đoan, dân chúng kinh thành này sẽ có chuyện gì đâu! Đến lúc đó lời đồn đãi có liên quan đến Lục Điệp công chúa sẽ lại tăng lên, ta nghĩ đến lúc đó Lục Điệp công chúa sẽ hận đến muốn tự sát đi!” Tuy rằng không có cơ hội nhìn thấy, chỉ suy nghĩ suông mà thôi, nhưng cũng có thể làm cho nàng cảm thấy vui sướng.

“Nếu Nhạn Nhi tự sát, ngươi cũng sẽ không còn tồn tại trên thế giới này.” Hoàng Phủ Vân Khanh hắt một chậu nước lạnh phủ đầu.

“Vậy sao? Vậy phải xem nàng có bản lĩnh tự sát hay không đã! Ta nói cho các ngươi, bây giờ ta muốn đi ra ngoài dạo phố, các ngươi ai cũng đừng mong cản ta.” Khẽ nhảy một cái, Tả Phỉ Nhạn đã sắp đến cái cửa số cách nàng gần nhất.

Nơi đó, Thủy Liên đã đẩy nhanh tốc độ hơn đóng ngay cửa sổ lại.

“Sưu…” Một trận gió tràn ngập hơi yêu dã (diêm dúa lẳng lơ) thổi qua, Thủy Liên không ngừng run lên.

Công chúa tới rồi, công chúa tới rồi! Nàng nên nghĩ biện pháp gì, ngăn cản công chúa từ đây đi ra ngoài đây?

“Liên Nhi, ngươi sợ hãi, có phải không? Hình như ta cũng không có muốn giết ngươi với Điệp Nhi đi? Vậy vì cái gì mà các ngươi phải sợ ta?” Tả Phỉ Nhạn đứng bên Thủy Liên, móng tay dài nhọn bóp chặt cần cổ nhỏ xinh của Thủy Liên.

“Không, nô tỳ không có sợ hãi công chúa.” Thủy Liên rất cẩn thận nuốt nước miếng, chỉ sợ số lần hơi nhiều, thật sự chọc não công chúa, nàng không sợ chết, nàng sợ là công chúa như vầy đi ra ngoài, sẽ trúng kế kẻ gian mất.

Những người đó, chắc chắn đang ở một góc Túy Tiên Phường mà xem vở diễn này từ đầu đến cuối, tuy rằng nàng không biết bọn họ ở đâu, nhưng nàng có thể mơ hồ nghe ra hơi thở bọn họ ở trong này.

“Thật là một nha đầu trung tâm, về sau ngươi hãy đi theo ta, ta dạy cho ngươi giết người.” Tả Phỉ Nhạn phủ lên cổ Thủy Liên, há mồm, không khách khí cắn xuống, hàm răng bén nhọn đâm Thủy Liên đến nước mắt tràn ra, nàng không dám khóc, không dám xin giúp đỡ, nếu như vậy có thể ngăn cản công chúa, nàng tình nguyện.

“Nhạn Nhi, thả Liên Nhi ra, Liên Nhi là vô tội.” Giọng nói Mộc Thanh Phong hàm chứa nhiều điểm tức giận vang lên ngay sau người.

Tả Phỉ Nhạn không hề rời khỏi cổ Thủy Liên, cũng không tiếp tục cắn sâu xuống nữa, chỉ giương mắt nhìn, tên Mộc Thanh Phong cuối cùng cũng bị nàng chọc giận kia.

“Sao thế? Đau lòng rồi?” Tả Phỉ Nhạn buông Thủy Liên ra, chậm rãi đi qua người nàng, đến trước mặt Mộc Thanh Phong, mị nhãn nhẹ dâng, mị thái nhàn nhạt dụ người.

“Nhạn Nhi, đừng làm việc gì sai nữa.” Mộc Thanh Phong đau lòng nhìn nàng lúc này không thể tự khống chế mình, bị một cái linh hồn khác chiếm cứ, đều tại vu thuật “Khôi lỗi thuật” (“Thuật con rối”) trong chung độc bị cấm dùng đã hại nàng biến thành như vậy.

Đến cùng là ai đã thi “Khôi lỗi thuật” với Nhạn Nhi? “Khôi lỗi thuật” là một trong những thuật cấm âm ngoan nhất thế gian này, người bị thi triển loại thuật này, sẽ như là biến thành một người khác, cư xử cực kỳ độc ác, hơn nữa còn khát máu.

“Làm việc gì sai? Ta không có thấy a?” Tả Phỉ Nhạn tuyệt không tán thành cách nói đó của Mộc Thanh Phong, nói như vậy, giống như đang vũ nhục nhân cách của nàng vậy, nhân cách tự tôn của nàng thật sự rất cao quý, bất luận kẻ nào cũng không thể nói xấu.

“Nhạn Nhi…” Một tiếng gọi to thấp thuần dễ nghe, làm cho trái tim Tả Phỉ Nhạn chậm nửa nhịp.

“Tả Dận Hạo… Sao ngươi lại tới đây?” Không phải hắn đang ở trong hoàng cung sao? Làm sao có thể xuất hiện tại Túy Tiên Phường chứ?

“Chẳng lẽ Nhạn Nhi không chào đón huynh?” Tả Dận Hạo thở hổn hển, mắt mang đau lòng nhìn Nhạn Nhi giờ phút này.

“Ta không cần ngươi thương hại.” Nhất cử nhất động của hắn, nàng đều rõ như lòng bàn tay, nàng rất chán ghét cái loại cảm giác giống như cảm xúc bị người khác nắm giữ này.

“Nhạn Nhi, huynh không có thương hại muội.” Cảm xúc của Nhạn Nhi thoạt trông rất kích động.

Vì sao mà chỉ ngắn ngủi có vài ngày, Nhạn Nhi lại biến thành như vậy? Rốt cuộc là ai đã khiến cho Nhạn Nhi biến thành như vậy?

Nếu không phải Vu Vĩ Kỳ phát ám hiệu thông báo cho hắn, chỉ sợ hắn đã bỏ qua càng nhiều hơn nữa.

Nếu để cho hắn biết ai muốn mưu hại Nhạn Nhi, hắn chắc chắn sẽ làm cho người nọ bầm thây vạn đoạn, trên mặt phất qua một tia độc ác không dung khinh miệt.

“Ta không có hứng đi chơi với các ngươi, cho dù các ngươi ba cái cộng lại đi nữa, cũng không chắc chắn có thể ngăn ta lại nổi.” Lần trước là tập hợp sức lực cả bốn người bọn họ, mới có thể chế trụ nàng, giờ bọn họ chỉ có ba người, nàng một chút cũng không để vào mắt.

***

Tống cảm thấy HMCT đang bị “thất sủng”, huhuhu