Tags
“Yêu nghiệt, ngươi đang lo lắng cho ta?” Tả Phỉ Nhạn không chắc hỏi.
“Người nhìn lầm rồi.” Mắt tím vừa chuyển, bên trong vẫn là tà tứ, trêu đùa nhàn nhạt.
“Thì ra là ta nhìn lầm rồi?” Xì, hắn không thừa nhận thì có.
Tả Phỉ Nhạn lại quay đầu nhìn về phía một người khác, Mộc Thanh Phong sao lại ở đây?
“Thanh Phong, ngươi đến đây từ lúc nào?” Chẳng lẽ hắn thật sự dùng tiếng địch chỉ đường cho nàng? Không phải là nàng nằm mơ ư?
“Vừa tới không lâu, bệ hạ phái ta tới đón người hồi cung, hắn đã biết người ở trong Túy Tiên Phường rồi.” Mộc Thanh Phong nhu nhu mái tóc Tả Phỉ Nhạn, cười sủng nịch.
“Nha… Hoàng huynh biết ta đang ở Túy Tiên Phường? Là ai mật báo ?” Đảo mắt qua lại trên người bốn người bọn họ, chẳng lẽ có phản đồ?
“Không ai mật báo hết.” Đánh gãy suy đoán vớ vẩn của nàng.
“Các ngươi nói cho ta biết, cái ma âm kia có phải là sự thật không? Cái Ma Dụ kia có phải muốn giết ta hay không?” Cái loại căng thẳng này, cái loại đau đớn thấu xương này, cái loại bất lực này, cái loại phẫn nộ này, cứ đang chuyển động rõ ràng ngay trước mắt.
“Là thật.” Hoàng Phủ Vân Khanh không muốn giấu diếm nàng, dù sao trải qua tất cả những thứ đó là nàng.
“Vậy… Ma Dụ kia đâu? Nàng ở đâu? Ta hỏi nàng, là ai phái nàng tới giết ta, ta nhất định phải làm cái người muốn ta chết kia trả giá đại giới kinh hoàng.” Ngón tay Tả Phỉ Nhạn vang lên răng rắc, nỗi hận bị nàng bộc lộ ra ngoài không chút giữ lại, hận chiếm cứ mọi ý thức của nàng, trong mắt ẩn ẩn tia đỏ, mái tóc đen dài chấm vai, đã từ từ dài ra biến thành màu trắng bạc, gió thổi qua, bay phấp phới tựa như tơ bạc.
“Không, công chúa, người đừng tức giận, mau bình tĩnh lại nào.” Thủy Điệp không kềm được hô lên, muốn ngăn cản sự phẫn nộ của công chúa.
“Điệp Nhi, cho dù bây giờ ngươi có kêu như thế nào chăng nữa, công chúa cũng sẽ không nghe thấy.” Ngày đó, nàng kêu rách cả cổ họng, công chúa cũng không hề nghe thấy tỉnh lại.
Một đêm này, công chúa một đầu tóc đen hóa thành bạc trắng, dung nhan xinh đẹp kia trở nên cực kỳ yêu mỵ quyến rũ, đôi mắt màu lục bích như nước hồ thu cũng biến thành đỏ tươi quỷ dị yêu diễm, bộ móng tay được chỉnh trang gọn gàng, cũng trở nên dài ngoằng và cực kì bén nhọn, trên mặt công chúa toát ra toàn là sự khát máu.
“Liên Nhi, làm sao bây giờ, làm sao bây giờ?” Nàng rất sợ hãi, rất sợ hãi!
Công chúa lúc này, thật dọa người.
“Điệp Nhi, ngươi sợ ta?” Tả Phỉ Nhạn vươn đầu lưỡi hồng khẽ liếm ngón tay thon dài, ẩn ẩn cảm thấy móng tay móng tay sơn thảo quả, khó coi, làm cho nàng cảm thấy bất mãn.
“Không, không có, Điệp Nhi không có sợ.” Động tác đó của công chúa thật dọa người, thật yêu diễm.
“Nhưng mà, ta cảm giác được tim ngươi đập nhanh hơn đó, bằng không, ta giúp ngươi?”
Đột nhiên, Tả Phỉ Nhạn vươn tay nhanh như chớp, móng tay bén nhọn đã sắp đâm vào vị trí nơi trái tim của Thủy Điệp.
“Mộc Thanh Phong, chúng ta hợp lực lại chế trụ nàng, xem ra ảnh hưởng của ma âm đáng sợ hơn chúng ta tưởng nhiều.” Hoàng Phủ Vân Khanh nghĩ rằng, đã đi ra khỏi sự quấy nhiễu của ma âm, người liền có thể bình an, mà ngay cả Ma Dụ đã gần chết cũng cho là như vậy.
Không ngờ… không ngờ, ma âm lại là một chất xúc tác, thúc đẩy phần độc trong cơ thể Nhạn Nhi phát triển.
“Bây giờ thì cũng chỉ có thể làm như vậy.”
Dịu dàng bị lạnh lùng thay thế, nhìn chung quanh Túy Tiên Phường một chút, người ở nơi này từ lúc Điệp Nhi sắp tỉnh lại đã bị dọn dẹp sạch sẽ, bây giờ Túy Tiên Phường giống như một tòa lâu bỏ trống, an tĩnh một cách quỷ dị, lụa mỏng không ngừng phấp phới, bức rèm che liên tục phát ra tiếng vang.
“Hai vị công tử, có cần chúng ta hỗ trợ chăng?” Thủy Liên nhẹ giọng hỏi.
“Liên Nhi, Điệp Nhi, hai người các ngươi đi đóng hết tất cả các cửa sổ lại, thuận tiện đem đi bắn cái pháo hoa này luôn.” Mộc Thanh Phong trầm tĩnh phân phó, lấy ra tín hào (tín hiệu cầu cứu) mang theo tùy thân ra.
“Nô tỳ lập tức đi làm.” Thủy Liên đón nhận cây pháo màu tím, kéo Thủy Điệp chạy tới đóng tất cả cửa sổ, các nàng sợ nếu trễ thêm một khắc, công chúa sẽ trốn khỏi nơi này mất.
“Sao thế, sợ ta chạy ra khỏi nơi này? Các ngươi nghĩ một cái Túy Tiên Phường nho nhỏ này có thể cầm giữ nổi ta ư?” Tả Phỉ Nhạn cười xinh đẹp, nhìn bọn họ khinh miệt.
“Chúng ta biết không giữ được, nhưng, chúng ta sẽ gắng hết sức bám trụ ngươi.” Mộc Thanh Phong anh tuấn mỉm cười nói.
“Biết là tốt rồi, không cho cười, ngươi cười thật giả, ta nhìn rất ghê tởm.” Nụ cười kia, như kim châm hai mắt nàng cực kì đau đớn.
“Ai? Ai ở đó?”
Hàn quang vừa hiện lên, những tiếng “tất tốt” không thoát được khỏi lỗ tai nàng, thả người nhảy, người đã đi vào lầu ba.
“Chậc, ta tưởng là ai đâu? Thì ra là khách chơi của Túy Tiên Phường này!” Tả Phỉ Nhạn cười duyên đầy mị hoặc, lắc vòng eo thon nhỏ, thong thả đi về phía nam tử chưa mặc xong quần áo, bộ dạng coi như không tệ đằng kia.
“Quỷ… quỷ a…” Nam tử kêu to lên, quăng quần áo chưa kịp mặc bỏ chạy.
“Quỷ? Có quỷ nào xinh đẹp như ta sao?” Tả Phỉ Nhạn xinh đẹp hất sợi tóc rủ trước mặt ra sau, bờ môi đỏ tươi cong lên thành một đường cung đẹp mắt
“Không, đừng tới tìm ta, ta không có làm chuyện trái với lương tâm… Ta không có…” Nam tử té ngã trên mặt đất, không ngừng mà lết về phía trước, giọng nói cực kỳ run rẩy.
“Không có làm chuyện trái với lương tâm? Vậy chẳng lẽ ta làm chuyện trái với lương tâm chắc?” Tả Phỉ Nhạn bất mãn nhíu mày đẹp.
“Không, ngươi không có, là ta, là ta…” Đáng sợ quá, đáng sợ quá, hắn sợ lỡ mà mình nói sai một câu thôi, sẽ bị nữ ma đầu tóc bạc đang tức giận này giết chết.
“Ra là ngươi a? Vậy ngươi nói nghe xem, ngươi làm cái gì trái với lương tâm?” Chỉ trong phút chốc, Tả Phỉ Nhạn đã đi đến trước mặt nam tử, ngón tay lướt qua gương mặt hắn như có như không, phả ra hơi thở quấy nhiễu sự suy nghĩ của nam tử này.
“Ta không nên lén lão bà chạy đến thanh lâu, ta không nên bao dưỡng nữ tử thanh lâu, ta không nên đem giấy tờ đất bỏ vào đổ phường (sòng bạc), ta không nên…” Nam tử từ từ nói ra mọi thứ “không nên”.
“A, thật đúng là làm rất nhiều chuyện thẹn với lòng đó, hôm nay ta đây sẽ thay trời hành đạo.” Trong đôi mắt màu hồng ngọc xinh đẹp của Tả Phỉ Nhạn hiện lên sát ý, móng tay sắc bén lại duỗi dài ra vài phần.
“A…” Tiếng kêu thê thảm vang vọng mãnh liệt.
“Thật đúng là dơ hết cả bàn tay trắng trẻo, móng tay của ta đều bị hư hết.” Tả Phỉ Nhạn không thèm nhìn tên nam tử bị nàng bóp rơi cổ họng, moi tim ra kia, mà lại đi nhìn móng tay mình cực kì đau lòng
“Ngay cả máu cũng khó ăn như vậy.” Máu bắn vào trên tay, bị Tả Phỉ Nhạn từng chút khẽ liếm sạch sẽ.
“Không, không, không, cái gì ta cũng không thấy, ta không thấy, ta không thấy…” Nhất giọng nói yếu ớt, run rẩy vang lên trong phòng.
“Đáng tiếc, cái gì ngươi cũng thấy hết, cho nên ngươi đáng chết.” Tả Phỉ Nhạn không hề cho nữ nhân quần áo không chỉnh trước mắt suy nghĩ nhiều, phương pháp tương tự đã được áp dụng trên thân thể của nàng.
Nữ tử trừng lớn hai mắt, như là hoảng sợ vạn phần, hoặc như là chết cực kỳ bình thản, không một chút thống khổ.
“Ngươi không biết như vậy rất đẫm máu sao?” Giọng nói ngả ngớn của Hoàng Phủ Vân Khanh nãy giờ luôn đứng phía sau vang lên.
“Không thấy, ngược lại không thoải mái!” Giết những người này một chút thách thức cũng không có, ngược lại còn dơ tay nàng.
0j m0my uj hay qa ^^,pa0 h thj den chu0g tjet lo than phan that cua cong chua vay pan?
mình không hiểu bạn nói j cả… tiết lộ thân phận thì còn xa xôi lắm 🙂