Một sáng thứ hai mát lành. Trời xanh xanh, mây trăng trắng, gió hiu hiu. Quẩn quanh bên mũi là mùi hương sườn nướng ngất trời làm xiêu lòng cái dạ dày trống rỗng của những người phải dậy sớm đi làm, đi học. Sau một buổi tối đau khổ với cái nệm xẹp lép cứng ngắc và cái nóng ba mươi mấy độ, Shi đã bừng tỉnh trong tiếng nói thánh thót du dương của mẹ “Về rồi đấy hả???” và chứng kiến cảnh bàn tay búp măng từng ngón thon dài của mẹ vươn tới bên chiếc quạt cũ kĩ và… tắt cái bụp.
5h30, ôm vở lên cầu thang ngồi học bài. 6h, lờ đờ thay đồ đến trường. Thấy đâu đâu cũng là phù hiệu đỏ chót và cuốn sách Địa lý 12 (chả là trường Shi lớp 12 phù hiệu đỏ, còn 11 là phù hiệu xanh). Shi lại thầm nghĩ, “Ồ, chẳng lẽ các chú ấy lên phòng thi hết rồi ấy nhỉ? Siêng ghê ấy chứ!” Shi bước từng bước lên bậc cầu thang mang theo niềm xúc cảm thường ngày, “sao ngày nào đường đến lớp cũng dài đến thế” mà quên mất rằng, hôm nay đường ngắn hơn mọi ngày những 2 tầng lầu, vì Shi thi ở lầu 5.
Ngồi bệt xuống trước cửa phòng, Shi lại lôi cuốn vở ra dò bài. Êm xuôi. Bỗng một chị phù hiệu đỏ đi qua chỉ vào căn phòng nho nhỏ xinh xinh sau lưng Shi và nói với một chị phù hiệu đỏ khác rằng, “Ồ thế lát mày cũng thi phòng này à!” thì Shi chợt nhận ra: Có một điều gì đó khác thường. Lạ thường và cực kì bất bình thường. Thế là, Shi rón rén nhẹ nhàng khẽ khàng moi tờ phiếu báo danh ra, dò tìm trong niềm xúc động tột đỉnh: Chiều thứ hai thi môn Địa lý và Toán học 11.
…
..
.
Huhuhuhu Shi sai 1 câu toán không chắc 1 câu khác và bỏ hết 2 bài rồi!!!!
Kì tới: Ngày 2: Sử + Văn

Khổ thân ss. Thôi thì cố gắg các môn # để bù vào 2 môn hôm nay vậy