Tags
Khi con người sống, ai cũng có những ước mơ của riêng mình. Từ những ước mơ to lớn như hai mươi năm sau ta giật giải Nobel, cho đến những ước mơ “chẳng ra sao” như… ngày mai cô cho lớp nghỉ 🙂 Ai cũng vậy, từ em bé mẫu giáo còn bước từng bước lẫm chẫm, cho đến ngài tổng thống vĩ đại Barack Obama. Ước mơ là sở hữu riêng tư của mổi người, và được ước mơ là một trong những đặc quyền cơ bản nhất của con người, cũng như quyền được sống, được ăn, được học, được chơi. Ước mơ dẫn dắt nhân loại qua hàng ngàn đêm đen của ngu dốt, qua hàng triệu ngày dài bất lực trước cuộc đời, để đến với một tương lai tươi sáng hơn, tốt đẹp hơn. Nào có ai đánh thuế ước mơ? Và có ai có quyền phán xét những giấc mơ?
Nhắm mắt_Nguyễn Hải Phong.
“Ước mơ về một đất nước Việt Nam trong tươi lai…”
Các bạn tôi, người thì cỗ máy thời gian, người thì xã hội không tham nhũng, kẻ lại đất nước độc lập, tự do, hùng mạnh. Những ước mơ to lớn quá. Vĩ đại quá, rộng lớn quá. Ước mơ của tôi: tầm thường, nhỏ bé. Về thế hệ phái nữ Việt Nam biết làm đẹp cho mình một cách thông minh. Tầm thường quá, đúng không?
“Trang điểm” – “làm đẹp” – “thời trang” : những từ khóa không thề quen thuộc hơn với một người thuộc “phái yếu”. Từ cô bé con tám tuổi đến bà cụ tám mươi tuổi, có ai không muốn mình đẹp? Bạn có để ý không, khi nhắc đến Hàn Quốc, từ đầu tiên hiện ra trong đầu mọi người chính là “ĐẸP”. Vì những ngôi sao Hàn Quốc đều đẹp. Vì những bộ quần áo trên thảm đỏ đẹp long lanh. Ta biết chắc không phải người Hàn Quốc nào cũng đẹp, nhưng lạ thay, ấn tượng mạnh mẽ trong mỗi chúng ta chính là người Hàn Quốc đẹp. Nhan sắc, chính là yếu tố đầu tiên để đánh giá một con người. Đừng quan tâm tới cái gọi là “tốt gỗ hơn tốt nước sơn” cũ rích đó làm gì, tỉnh lại đi. Đừng vội phản bác, kiên nhẫn đọc thêm tí đã. Khi bạn gặp một người, có phải điều đầu tiên bạn nhìn chính là khuôn mặt của họ? Và có phải bạn sẽ thích nói chuyện với những cô nàng xinh xắn, những cậu chàng đẹp trai rạng ngời hơn là một cô béo với cặp kính dày cui? Những công ty khi tuyển nhân viên đều chú ý vào ngoại hình của người dự tuyển. Không cần quá xuất sắc, nhưng cũng phải dễ nhìn. Chẳng phải tự nhiên mà “mỹ nhân kế” được xếp vào tam thập lục kế nổi tiếng mọi thời đại, hay biết bao nhiêu đấn quân vương mất nước chỉ vì một nụ cười. Các đệ nhất phu nhân, các bà cô hoàng gia luôn phải chú trọng hàng đầu vào phong cách thời trang của mình. Hình tượng của họ, chính là đại diện của cả một quốc gia, có khi còn là thang đo đánh giá về mức độ sáng suốt trong quyết định của họ nữa cơ. Đó là chưa kể về những vụ tai nạn nhan sắc oái ăm như nốt ruồi hung gây xui xẻo cho gia đình vân vân và vân vân. Những vấn đề này, mỗi người chúng ta đều nghe đến mỗi ngày, nhìn thấy mỗi ngày, và phải đối mặt mỗi ngày. (Hiểu rõ nhất về ảnh hưởng của chữ “đẹp” đối với phái yếu chính là một nửa nhân loại còn lại ấy nhỉ? :)) Rồi, còn tầm thường không?
Ước mơ tội, tầm thường, nhỏ bé. Ước mơ rằng không còn ai gồng mình nhịn ăn để mặc vừa những chiếc váy size zero nữa. Mơ rằng sẽ không còn ai ham muốn biến thành một Beyoncé thứ hai, một Megan Fox hay một Phạm Băng Băng thứ hai nữa. Mơ về những người phụ nữ Việt Nam sẵn sàng mặc tà áo dài truyền thống, yêu quý mái tóc đen màu mắt đen truyền thống, tự tin ngẩng cao đầu nói với bạn bè thế giới rằng: Tôi là người Việt Nam. Những người phụ nữ Việt biết quý trọng bản thân mình, chấp nhận tỏa sáng với chính vốn liếng trời ban cho mình, tôi khác biệt, và tôi xinh đẹp. Có một đoạn đối thoại ngắn luôn ám ảnh tôi: Có hai chàng trai Việt Nam ngồi cùng nhau trong một quán cafe ở nước ngoài. Một cô gái châu Á đi ngang qua bàn họ. Một cậu bảo: “Việt, tóc đen tự nhiên.” Chàng kia mới bảo: “Thật à?” Bạn đáp: “Thật. Hiếm đấy. Ngày nay gái Tây thì chuộng nhuộm đen, còn gái ta thì mốt nhuộm nâu hạt dẻ.” Bạn hiểu chăng?
Sau hàng ngàn những tin tức như có người chết đói vì nhịn ăn, ăn kiêng, giảm cân… , tôi thật sự mong rằng, Việt Nam sẽ không như vậy. Hàng triệu người châu Phi chết đói từng ngày. Trong một tương lai gần hơn, nước sạch sẽ biến mất khỏi bản đồ thế giới. Xin hãy trân trọng những hạnh phúc mà bạn đang có : được ăn uống, được tiện nghi đầy đủ. Và xin đừng kì thị những người không hoàn hảo. Hay nên gọi là những người không “đẹp theo một cách thông thường”. Tức là không theo thang đo sắc đẹp chuẩn mực của thế giới. Bạn có cần tôi dẫn ra ví dụ?
Ước mơ tôi, nhỏ bé vậy thôi. Mơ về một thế giới không còn người ngu muội nữa. Một ước mơ có thể thực hiện được, ngay hôm nay, ngay từ chính bạn và tôi. Đơn giản.
Sau mỗi ước mơ nhỏ nhoi, chính là những bức thiết to lớn trong cuộc sống. Đằng sau ước mơ về một bữa cơm, một chiếc lò sưởi, một cây thông Noel hay một người bà của cô bé bán diêm chính là bức thiết là lòng nhân ái trong mỗi con người, về tình thương yêu đồng loại, về một thế giới không còn người nghèo, không còn bạo lực, một thế giới trân trọng những mầm non. Đằng sau ước mơ về một bộ lông trắng tinh xinh đẹp của chú vịt con xấu xí chính là bức thiết về một xã hội công bằng, bình đẳng, về khao khát được vươn lên, được đánh giá đúng với bản chất tốt đẹp bên trong mỗi người. Vậy… tại sao không ai thấy được bức thiết đằng sau ước mơ của tôi ấy nhỉ?
Ước mơ tôi, “cần suy nghĩ chín chắn hơn, cần khát vọng lớn lao hơn”. 6 điểm.
Thức giấc thôi.


Nhắm Mắt
Nhắm mắt, một ngày mệt nhoài trôi qua.
Từng hình bóng cứ vỡ nát tôi vùi dần trong hoang mang.
Nhắm mắt, nhiều người lại rời xa tôi.
Có lẽ cứ nhắm mắt thế tôi như vô tình thêm.
Cố thức giấc đi thôi, nhận ra hôm nay tôi đây không là ngày hôm qua nữa.
Cố thức giấc đi thôi, vì đã bao nhiêu năm đợi chờ cứ mãi ngu ngơ.
Rồi thời gian phôi pha, cần nhiều hơn bao năm qua.
Sống trong mơ làm gì, cố thức giấc đi.
Rồi ngày mai dần lên, rồi lòng tôi như vui thêm.
Thấy xung quanh nhẹ nhàng, thấy lắm khó khăn vụt tan.