Tags

“Đừng nghi, đúng vậy.” Lúc đầu nàng cũng không tin, nhưng mắt thấy mới là thật, người đó đúng là Lương phi. Nhưng cũng không biết, tại sao Lương phi nương nương lại muốn hãm hại công chúa.

“Vậy chúng ta có phải báo với công chúa không?” Nếu để cho công chúa biết, y theo như tính tình công chúa, nhất định sẽ quậy long trời lở đất cho xem.

“Nếu như công chúa hỏi, cứ thành thật trả lời, nếu như công chúa không hỏi, vậy chúng ta cũng đừng nói trước. Ta nghĩ bắt đầu từ hôm nay, chúng ta tăng cường công tác bảo hộ công chúa, không thể để cho công chúa gặp chuyện không may ngay trong tầm bảo vệ của chúng ta được.” Thủy Điệp ngừng vẻ qua loa hời hợt của mình, rất trịnh trọng nói với Thủy Liên.

“Ta biết rồi.” Chưa từng thấy chuyện lạ Điệp Nhi nghiêm túc như vậy, giờ lại có hơi không quen.

“Vậy chúng ta mau đi tìm công chúa thôi! Thiệt là, phù dung cao của ta còn chưa ăn xong, đã bị công chúa kéo đến chỗ này xem kịch rồi.” Tiếc tiếc tiếc a! Phù dung cao của nàng, hương vị đó với trong cung đúng là không giống nhau, răng môi vương vấn, mùi vị tinh tế ngọt lành, nghĩ tới đây, nước miếng cũng lại sắp chảy ra.

“Ngươi…” Mới vừa rồi còn định khen nàng, bây giờ lại thành cái dạng này, Thủy Liên đỡ trán, có cảm giác như bị lừa gạt.

“Liên Nhi, Điệp Nhi, các ngươi nhanh lên một chút a! Còn đứng đó tán dóc cái gì?” Phía trước chỗ góc rẽ, truyền đến giọng nói của Tả Phỉ Nhạn.

“Tới liền.”

Túy Tiên Phường, thanh lâu nổi tiếng nhất, đứng đầu đế quốc.

Giờ phút này, bên cửa lớn của Túy Tiên Phường có bốn người mặc áo gấm đang đứng.

“Yêu nghiệt, nơi này chính là Túy Tiên Phường?” Tả Phỉ Nhạn cố ý đè thấp giọng nói, hưng phấn hỏi.

“Chính nó.” Hoàng Phủ Vân Khanh vẫn một thân áo tím như cũ, phe phẩy chiết phiến, một bộ tác phong chỉ có hình tượng của hoa hoa công tử.

“Vậy chúng ta mau vào thôi nào?”

Những chiếc đèn màu sắc rực rỡ treo ở giữa không trung, không khí lười biếng trôi lờ lững trôi trong không gian, những giọng nói kiều mỵ không ngừng mà vẫy gọi, đủ loại tơ lụa không ngừng phật qua hai má.

Nơi này, so với trong tưởng tượng của nàng còn hấp dẫn hơn, nàng đã khẩn cấp muốn vào trong tìm tòi mọi thứ rồi.

“Công tử, chúng ta phải đi vào thật sao ạ?” Thủy Liên khe khẽ hỏi, nắm thật chặt vạt áo Tả Phỉ Nhạn, lòng bàn tay không ngừng rỉ ra mồ hôi lạnh.

“Không phải thật, chẳng lẽ là giả chắc?” Không khách khí gạt tay Thủy Liên ra, nện bước theo Hoàng Phủ Vân Khanh đi vào.

“Điệp Nhi, chúng ta thật sự phải đi vào sao? Ta… ta… ta có thể không vào được không?” Nào có cô gái nào lại đi dạo thanh lâu chứ? Vi phạm đạo đức, Thủy Liên nhìn hướng Thủy Điệp đang đứng một bên cầu cứu.

“Ai da Liên Nhi, ngươi đừng có sợ, chúng ta vào xem một chút, nếu như lần này không vào, chỉ sợ cả đời ngươi cũng khỏi phải nghĩ vào nữa, ngươi không hiếu kỳ bên trong rốt cuộc là cái dạng gì sao?” Thủy Điệp lôi mạnh Thủy Liên đuổi theo cước bộ của Tả Phỉ Nhạn.

“Ta… ta…” Nàng muốn, nhưng mà nàng sợ.

“Đừng nghĩ nữa, chuyện sau này, sau này hãy tính.” Thủy Điệp thấy Thủy Liên có một tia dao dộng, dùng sức đẩy Thủy Liên một cái, làm cho nàng bước vào trong cửa Túy Tiên Phường trước.

“Vị tiểu công tử này trông thật thanh tú quá, lần đầu tiên tới đây sao?” Mấy cô gái trát cả tấn phấn đứng bên cửa, nhìn thấy Tả Phỉ Nhạn, lập tức nhào cả lên.

“Ánh mắt tỷ tỷ thật tốt.” Tả Phỉ Nhạn huýt sáo ngả ngớn một tiếng, ngón tay phất qua gò má cô gái.

“Ghét ghê.” Không ngờ vị tiểu công tử này thoạt trông còn non nớt, không nghĩ tới thủ pháp lại điêu luyện như vậy.

“Mama, có khách tới, người tới tiếp đón người ta kia.” Cô gái la vào bên trong một tiếng, lắc lắc eo thon đi tiếp đón người khác.

“Di, tỷ tỷ, sao ngươi lại đi?” Chẳng lẽ cách làm của nàng bị sai chỗ nào rồi? Trên TV không phải đều diễn như vậy sao?

“Vị tiểu công tử này, ngài đừng nóng vội.” Người đến là tú bà của Túy Tiên Phường, thoạt trông hơn ba mươi tuổi, một thân áo đỏ tươi vây quanh vóc người không hề biến chất của bà, làm cho bà thoạt trông phong vận vẫn còn, không kém năm xưa.

“Mama thật là xinh đẹp.” Tả Phỉ Nhạn lại chuyển mục tiêu qua trên người người đẹp hết thời kiêm tú bà này.

Không nghĩ tới tú bà cổ đại lại xinh đẹp như vậy, vóc người bảo dưỡng được tốt như vậy, một chút cũng không có cái sự mập mạp đáng khinh như trên TV diễn.

“Công tử miệng thật ngọt, ngài cứ giống như các nàng gọi ta là Từ mama thôi!” Vừa nghe nàng nói như thế, trên mặt Từ mama càng thêm hoa xuân nhộn nhạo, giọng nói càng thêm nhỏ nhẹ ngọt ngào.

“Khụ khụ khụ…” Hoàng Phủ Vân Khanh nhẹ ho khan vài tiếng, bày vẻ hắn bị lạnh nhạt thật lâu.

“Nha, đây không phải là Hoàng Phủ công tử sao? Lâu quá ngài không tới, Hải Lan cô nương nhớ ngài nhớ đến sắp cỏ dại lan tràn rồi.” Từ mama vừa nghe có người ho khan, lập tức cười duyên xoay người, vừa nhìn thì ra là có khách quý bị mình lạnh nhạt, lập tức cười làm lành.

Hoàng Phủ công tử này, bà lại không thể đắc tội được, mỗi lần tới Túy Tiên Phường đều chi ra rất lớn, hơn nữa lần này còn giúp bà mang đến một tiểu thần tài, bà lại càng phải xem họ thành Phật tổ mà cung phụng.

Xem cách ăn mặc của hai người bọn họ cùng ngọc bội đang đeo, vừa nhìn đã biết giá trị không nhỏ, mà hai thư đồng phía sau mặc cũng rất sang, không giống như con cái nhà giàu, mà là như con nhà quyền thế quan lại.

“Từ mama, rốt cục ngươi cũng nhớ tới ta! Ta còn cho là, ngươi đã quên mất ta luôn rồi chứ.” Hoàng Phủ Vân Khanh cười không đứng đắn, khẽ hừ nhẹ một tiếng.

“Làm sao có thể như thế chứ, hôm nay công tử tới có phải muốn ngủ lại hay không?” Trước kia Hoàng Phủ công tử tới đây, lúc nào cũng sẽ ngủ lại mấy ngày, không biết lần này, có phải như thế hay không, Từ mama âm thầm tính toán.

“Không, ta dẫn hắn tới mở mang tầm mắt, qua mấy canh giờ sẽ về.”

“Vội như vậy?” Không nghĩ tới lần này lại chỉ ngốc mấy canh giờ rồi trở về, nghĩ tới đây, Từ mama lập tức sai người đi gọi hoa khôi Túy Tiên Phường Hải Lan.

“Mama thật là biết lòng ta a!” Hoàng Phủ Vân Khanh không kiềm được ca ngợi.

“Yêu nghiệt, ngươi có cô nương theo, ta đây thì sao?” Nghe mama nói, dẫn tới một người gọi là Hải Lan cô nương, vậy của nàng đâu? Chẳng lẽ bỏ tiền cũng không có người theo? Trừng mắt nhìn hắn.

“Ai yêu! Công tử đừng gấp, mama lập tức đi thu xếp cho ngài.” Vừa thấy tiểu thần tài muốn nổi giận, Từ mama lập tức cười làm lành gọi người gọi hàng mới trong Túy Tiên Phường lại.

“Ừ, tốt, tốt, tốt! Mama, đây là lễ ra mắt của bản công tử cho các cô nương.” Tả Phỉ Nhạn cười thoải mái, lấy từ trong ngực ra không dưới mười tờ ngân phiếu một trăm lượng, rất hào phóng phách đặt ở trên bàn.

“Tạ công tử.” Oa, mới ra tay lại nhiều đến như vậy, thế chờ một lát khen thưởng không phải còn nhiều hơn hay sao, xem ra chuyện này phải làm tích cực hơn một chút mới được, lắc mông, cất ngân phiếu, cười meo meo đi gọi người.

“Chậc, không ngờ Tả công tử của chúng ta, ra tay rộng rãi như vậy, ngay cả ta một thứ công tử lưu luyến bụi hoa phong lưu hạng nhất cũng so không bằng.” Giọng nói mang theo ghen tức nhàn nhạt lướt qua bên tai Tả Phỉ Nhạn, làm cho nàng một trận tê dại.

Lắng nghe tiếng đàn êm ái, Tả Phỉ Nhạn cười vô cùng “huyền ảo”, cánh môi mọng nước nhẹ nhàng hé mở, “Tới đây chính là để chơi cho sảng khoái.”

Có ai đi dạo thanh lâu không đùa thoải mái? Nếu, bây giờ nàng là trang phục của nam tử, vậy thì nàng cũng phải chơi cho đã vào, như vậy mới không uổng phí đống ngân phiếu nàng quăng ra.