Tags
“Ty chức đã không làm nhục sứ mạng, viên mãn hoàn thành.” Một giọng nói cung kính nhưng không hèn mọn (chém) phát ra từ trong miệng một người đàn ông trung niên mặc quan bào màu xích hồng đang quỳ một chân xuống đất.
“Rất tốt, ta sẽ không quên công lao của Hoàng đại nhân, chờ sau khi ta về nhà chắc chắn sẽ báo cáo với phụ thân.” Cô gái mang khăn che mặt lãnh ngạo cất lời, mắt lạnh nhìn Phủ Doãn kinh thành Hoàng Chính Xuân quỳ trên mặt đất khinh miệt, trên đời này không ai có thể chạy khỏi sự cám dỗ của quyền lực, ai cũng như thế.
“Đa tạ chủ tử tín nhiệm.” Hoàng Chính Xuân vô cùng cảm kích tạ ơn, chỉ thiếu điều ba quỳ chín lạy nữa thôi.
“Biết là tốt rồi, chỉ cần ngươi dụng tâm làm việc, cơ hội thăng quan phát tài sẽ không thiếu cho ngươi.” Nắm giữ nhược điểm của người khác, là pháp bảo bách chiến bách thắng.
“Tạ chủ tử, tạ chủ tử, chỉ cần chủ tử lên tiếng, tiểu nhân nhất định làm trâu làm ngựa cho người.” Luôn giữ giọng nói đầy kích động không hề thay đổi kia, phảng phất như đường tài lộ đang ở ngay trước mắt vậy.
“Ngươi đứng lên đi! Các ngươi ai nói cho ta nghe một chút xem nhìn sắc mặt nàng ngay lúc đó như thế nào?” Giọng nói lãnh đạm lộ ra chút hận ý, nhưng lại bị che giấu vô cùng tốt.
“Chủ tử, để tiểu nhân trả lời cho người! Lúc đó tiểu nhân cách công chúa gần nhất, cho nên tiểu nhân thấy được vẻ mặt của nàng ta tỉ mỉ nhất.” Thoáng một cái từ trong góc đi ra một tên nam nhân não chuột, hắn cười cầu tài cúi đầu khom lưng đi tới trước mặt cô gái che khăn, trong đôi mắt không ngừng toát ra sự tham lam.
“Tốt, vậy ngươi nói đi, nói cho hay vào, tờ này sẽ là của ngươi.” Ưu nhã lấy từ trong ngực ra một tờ ngân phiếu một trăm lượng.
“Dạ, dạ, dạ, hồi chủ tử, lúc ấy sắc mặt công chúa lúc trắng lúc xanh, trong mắt phát ra sát ý mơ hồ.” Một trăm lượng ngân phiếu kia chính là của hắn, hắn có thể đi sòng bạc đánh cược một trận cho đã, nghĩ tới đây, hắn không ngừng xoa tay, muốn mau mau ôm tấm ngân phiếu vào trong lòng.
“Chỉ vậy thôi sao?” Vầng trán lộ ra bên ngoài nhẹ nhàng nhíu lại, hàng mi thanh tú nhếch lên, hiển nhiên đối với câu trả lời của tên não chuột không hề hài lòng, nhưng cũng vẫn là đưa ngân phiếu cho hắn.
“Tạ chủ tử, tạ chủ tử.” Ngân phiếu rốt cục tới tay, thật tốt quá! Thật tốt quá! Khóe mắt len lén ngẩng lên, nhìn lén cô gái che mặt.
Mặc một bộ áo gấm thanh nhã, thân mình tinh tế mềm mại, toàn thân cao thấp tản ra sự uy nghiêm tao nhã không thể khinh nhờn, người này là ai đây?
“Tốt lắm, ngươi có thể đi ra ngoài.” Cảm thấy được não chuột nhìn lén, cô gái che mặt vẫn nói rất thong dong.
“Dạ, dạ, dạ, tiểu nhân lập tức đi ra ngoài.” Tên não chuột cúi đầu khom lưng từ từ lui ra.
Không đợi hắn lui ra khỏi cửa, một tiếng hét thê thảm vang lên, tên não chuột nháy mắt hóa thành một vũng máu loãng, tấm ngân phiếu một trăm lượng kia cũng theo đó bay xuống trên vũng máu.
“Này, này, này, người đâu…” Hoàng Chính Xuân hoảng sợ muốn kêu người tới.
“Hoàng đại nhân, ngươi nói chuyện này có thể lộ ra sao?” Cô gái che mặt nghiêm mắt nhìn thẳng vào Hoàng Chính Xuân đã trở nên kinh hoảng.
“Không, không, không thể.” Người này mới vừa rồi còn đang yên đang lành, sao mà nhanh như vậy đã… thật là khủng khiếp, có lẽ nào một ngày nào đó hắn cũng sẽ có kết quả như vậy hay không? Hắn đang hoài nghi, mình làm chuyện này rốt cuộc là đúng hay sai.
“Hoàng đại nhân đừng sợ, hắn không phải là do ta giết, hắn chết bởi hóa cốt thủy của “Độc Vương”, nói vậy chắc đã bị “Độc Vương” hạ độc từ bên trong trà tứ.” Không nghĩ tới “Độc Vương” lại có thể đi giúp Tả Phỉ Nhạn, hừ…
“Độc Vương? Chính là kẻ mà giang hồ đồn đãi, trong một đêm độc chết hơn một ngàn người đấy sao?” Hoàng Chính Xuân càng nói giọng càng nhỏ.
“Chính hắn.” Cười cười, cười vô cùng âm độc và rạng rỡ, làm cho Hoàng Chính Xuân cảm thấy sởn gai ốc.
“Chủ tử còn có việc gì phân phó không ạ?” Hoàng Chính Xuân lập tức thu hồi sự hoảng sợ của mình, nghiêm túc hỏi.
“Phái người đi thăm dò “Độc Vương” sẽ ngốc ở kinh thành trong bao lâu, sau khi tra được tới nói cho ta biết.” Cô gái che mặt tự nhiên xoay người, nện từng bước chậm rãi đi ra khỏi căn phòng có vẻ hơi u ám này.
Ngoài phòng, một cỗ kiệu bình thường đang đợi, màn kiệu nhẹ vén, gió thổi qua, cái khăn che mặt hơi bay lên, một khuôn mặt diễm lệ như hoa đào hiện ra, đôi môi hơi hơi nhếch lên đầy tràn sự giễu cợt lạnh lùng, nàng chính là người, trước đó không lâu đã được chính thức sắc phong làm Lương phi con gái của Thừa tướng Lý Lăng.
“Hồi cung.” Tỳ nữ lạnh giọng hô một tiếng, kiệu phu lập tức khiêng cỗ kiệu vững vàng rời đi.
Sau đó, Hoàng Chính Xuân từ từ đi ra khỏi phòng, nhìn cỗ kiệu đang đi kia, hắn biết, ngay từ bước đầu tiên của mình, không thể nào trở về như lúc ban đầu được nữa, trừ phi giống như vũng máu trên mặt đất kia.
Ngoài phòng cách đó không xa, trên cây dong khổng lồ, một bộ áo màu tím như ẩn như hiện nhẹ phất phơ.
“Yêu nghiệt, ngươi nhìn thấy cái gì?” Dưới tàng cây, Tả Phỉ Nhạn lo lắng nhảy tưng tưng.
“Không thấy gì cả.” Hoàng Phủ Vân Khanh cười cười đầy nham hiểm, pha chút hứng thú.
“Có thật không? Ngươi không gạt ta đấy chứ?” Tả Phỉ Nhạn dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn hắn, có cảm giác, cảm giác như hắn có cái gì đang giấu diếm nàng. Nếu không phải nàng không biết khinh công, công phu leo cây vẫn chưa thuần thục, chắc chắn nàng sẽ không ngoan ngoãn đứng dưới tàng cây như thế này. Hung hăng trừng mắt liếc hắn, đều tại hắn, nói gì cũng không chịu ôm nàng lên trên cây.
“Tại sao ta phải lừa người?” Nhìn vẻ mặt không tín nhiệm của nàng vẻ mặt, thật đúng là rất thú vị, nhưng chỉ là có vài chuyện vẫn không nên để cho nàng biết thì tốt hơn.
“Nhưng mà, rõ ràng là ta nhìn thấy bọn họ đi vào…” Hơn nữa mới vừa rồi, nàng còn nhìn thấy một cỗ kiệu từ nơi đó đi ra, mơ hồ cảm thấy cái cô gái mang khăn che mặt kia rất quen thuộc, giống như là đã từng nhìn thấy ở đâu rồi, nhưng nhất thời lại không nhớ ra được.
“Có lẽ người nhìn lầm rồi, chúng ta mau đi thôi! Nơi này là nha phủ, nếu bị người ta phát hiện ra, đến công chúa người cũng không muốn làm, thanh thiên bạch nhật, tự xông vào nha phủ thì hay ho đó.” Hoàng Phủ Vân Khanh nhẹ nhảy từ trên cây xuống, rơi ngay trước mặt Tả Phỉ Nhạn, dịu dàng giúp nàng phủi đi lá cây dính trên tóc.
“Cám ơn.” Ngẩng đầu, ánh sáng nhiều màu trên cây như vẩy cá bạc rơi trên người hắn.
Thật ra thì, hắn cũng không phải đáng ghét như vậy, thỉnh thoảng hắn ôn nhu, thỉnh thoảng lại tà tứ, có thể so với hoàng huynh được đấy chứ.
“Đang suy nghĩ cái gì thế? Nghĩ đến xuất thần như vậy.” Trong lòng xẹt qua tia ghen tỵ, là nam nhân sao?
“Không có gì, yêu nghiệt, ngươi dạy ta khinh công có được không?” Bây giờ nàng phát hiện, không biết khinh công thật là phiền phức, làm việc vướng tay vướng chân.
“Đợi người từ trong cung trở về đã.” Chiết phiến bung ra, nhẹ nhàng phe phẩy.
“Uy, yêu nghiệt, sao lúc nào ngươi cũng như vậy a!” Tả Phỉ Nhạn nhẹ chau mày rậm, nhấc tay kéo váy, đuổi theo người đã đi được một đoạn ngắn kia.
“Ai…” Một tiếng thở dài rất nhỏ vang lên ở phía sau Tả Phỉ Nhạn.
“Điệp Nhi, tại sao ngươi lại thở dài?” Thủy Liên khó hiểu hỏi.
“Xem ra công chúa trúng độc không nhẹ, tiếp tục quấn lấy Hoàng Phủ công tử đòi học khinh công.” Thủy Điệp chép miệng, nện từng bước lộn xộn đuổi theo.
“Điệp Nhi, mới nãy cái cô gái mang khăn che mặt kia, ngươi có cảm thấy thân hình nàng trông rất quen hay không?” Trong đầu Thủy Liên vẫn hiện lên thân ảnh kia, cảm thấy, cảm thấy đã gặp ở đâu rồi.
“Nàng là Lương phi nương nương.” Cái khăn che mặt phất lên, Thủy Điệp thấy rõ khuôn mặt của cô gái kia, đồng thời biết thân phận của nàng.
“Lương phi nương nương?” Thủy Liên nhìn chằm chằm đôi mắt xinh đẹp kia.