Tags

“Yêu nghiệt, ngươi nói mò cái gì đấy?” Còn lâu nàng mới đi nhớ Vu Vĩ Kỳ, nàng đang lo lắng hắn bị những lời đồn đãi xúc phạm thôi.

“Nga, coi như ta nói mò, Vu huynh đáng thương cưới lão bà không thèm thích hắn, thật đáng buồn làm sao…” Hoàng Phủ Vân Khanh hát hay vô cùng.

“Dẹp ngươi đi… Đáng chết…” Đôi ngươi màu tím của yêu nghiệt thật làm cho nàng cực kì không quen, nhưng nàng không thể nhớ được đã từng gặp ở đâu, mà những tia ưu thương trên người hắn cố ý vô tình tản ra kia, mặc dù bị nét tà tứ đầy người che giấu, nhưng nàng vẫn có thể cảm giác được.

“Làm sao thế?” Tay quơ quơ trước mặt nàng, trà này cũng lạnh rồi nàng còn không biết uống.

Lắc đầu, “Không có gì.”

Hoàng Phủ Vân Khanh nhướng nhướng mày, tựa như đang hỏi, thật á?

“Đừng lo cho ta! Nghe đi, bên kia lại có tin mới, nghe đâu nhân vật chính vẫn là Lục Điệp công chúa.” Trong giọng của Tả Phỉ Nhạn nhiều thêm phần giễu cợt.

“Chính xác, xem ra Lục Điệp công chúa đã nổi tiếng khắp các quán trà ở kinh thành rồi.” Hoàng Phủ Vân Khanh thoải mái cười lên, nàng thật sự là một bảo bối, đối mặt với chuyện xấu của chính mình, đầu tiên là tức giận, nhưng sau đó lại chỉ thản nhiên mà đỡ, hoặc chỉ lắng nghe như một người xem bình thường mà thôi.

“Hình như còn có ngươi nữa đó, là về chuyện tối hôm qua.” Chuyện tối hôm qua nàng tuyệt không nhớ được gì, mang nghi ngờ nhìn về Hoàng Phủ Vân Khanh từ thoải mái cười to đã biến thành ánh mắt ngậm cười.

“Ta? Hay thật, cái này phải đi nghe rõ một chút mới được.” Bàn tay cầm chén trà nắm chặt lại, trong giây phút một tia sát ý vô danh đã xẹt qua.

“Các ngươi đã nghe gì chưa? Tối hôm qua Lục Điệp công chúa nổi điên…” Một giọng nói không hề đè thấp vọng qua từ bàn khác, ngược lại còn nói lại vô cùng hào hứng.

Tay Thủy Liên và Thủy Điệp cùng run lên, nước bên trong thiếu chút nữa tràn ra miệng chén.

“Liên Nhi, Điệp Nhi, các ngươi làm sao thế? Thân thể không thoải mái hay sao?” Cái bàn run lên, Tả Phỉ Nhạn quan tâm hỏi thăm.

“Không có gì ạ, có một trận gió lạnh mới vừa thổi qua, run tay thôi ạ.” Thủy Liên cười cười, chỉ chỉ cái cửa sổ đang mở toang.

“Thì ra là như vậy a!” Nghe các nàng nói như thế, đúng là có hơi lạnh thật.

“Ai, các ngươi quá yếu ớt thì có, gió thổi qua mà cũng run được.” Tả Phỉ Nhạn cười nhạo.

May mà công chúa không nghi, lỡ mà nghi đến các nàng, thì… Không dám tưởng tượng.

“Uy, các ngươi nói Lục Điệp công chúa nổi điên, có bằng chứng gì không đấy?” Bản thân nàng cũng đang ở đây, nàng còn không biết mình nổi điên, sao bọn họ lại biết được ấy nhỉ?

“Ơ, vị tiểu thư này, ngươi có điều không biết!” Người vừa gợi chuyện ngẩng đầu lên nhìn thấh là một vị tiểu thư nhan sắc không tệ, giọng nói, ánh mắt càng thêm ngả ngớn.

“Ta không biết, nhưng mà ngươi biết, ngươi nói một chút đi! Nhưng lỡ như nói những gì không có bằng chứng, coi chừng phải gánh nguy hiểm rất lớn đó nha, ngươi phải biết rằng Lục Điệp công chúa không phải là người bình thường, nàng là người được đương kim Thái hậu cùng hoàng thượng sủng ái nhất đó.” Tả Phỉ Nhạn vừa đe dọa vừa trừng người kia, não chuột, nhất định không thứ gì tốt cho cam.

“Tiểu thư nói rất đúng.” Nam tử cười cầu tài, “Nhưng ta nói đều là sự thật, công chúa này hôm qua nổi điên ở nhà không phải chỉ một người chứng kiến.” Nam tử cãi lại, cố gia tăng độ tin cậy cho lời nói của mình.

“Vậy ngươi có nhìn thấy hay không?” Ai dám bịa chuyện nàng nổi điên? Nếu mà để cho nàng biết là ai, nhất định phải xử lý nghiêm khắc cho xem. Chuyện đầu tiên có thể không truy cứu, nhưng lần này là tổn hại đến danh dự của nàng, nàng nhất định phải truy cứu, bàn tay siết chặt lại, móng tay hơi dài đâm vào lòng bàn tay.

“Cho dù ta không thấy, nhưng cũng có người nhìn thấy, không có lửa làm sao có khói.” Vị tiểu thư trông cũng không tệ này, tại sao lại đi đôi co cho vị công chúa hư hỏng kia? Chẳng lẽ có quan hệ gì? Nam nhân tính toán kĩ lưỡng.

“Ngươi nói cho ta nghe thử xem tại sao không thể không có lửa mà vẫn có khói chứ hả?” Tả Phỉ Nhạn kiềm nén ham muốn đánh người của mình.

“Nhạn Nhi, nhớ bình tĩnh, khi xử những thứ tung tin đồn này, người càng không được tức giận.” Hoàng Phủ Vân Khanh thấp giọng nói, hắn mơ hồ nhìn thấy trong mắt xanh của nàng đang từ từ chuyển thành hồng, chỉ sợ một khi nàng nóng lên, sẽ gây ra những chuyện không thể dẹp nổi.

“Tiểu thư, người ngồi xuống, uống chén trà.” Vừa nhận được ý của Hoàng Phủ công tử, Thủy Liên Thủy Điệp lập tức đứng lên đỡ tiểu thư ngồi xuống, chỉ sợ lỡ tiểu thư kích động quậy ra chuyện gì.

“Rồi rồi, ta ngồi xuống là được! Rót cho ta chén trà, ta muốn lấy trà súc miệng.” ***, xui quá. Tâm trạng đang tốt cũng bị mấy tên cặn bã này quạt bay hết rồi.

“Tiểu thư, ta nghĩ Lục Điệp công chúa với cô cũng không có quan hệ gì, không sợ cô truyền tới tai vị Lục Điệp công chúa, thôi ta cứ nói thẳng luôn cho cô biết vậy.”

Mẹ kiếp, quan hệ lớn nữa kìa! Thật muốn cầm bình trà nóng tạt thẳng vào mặt tên kia.

Nam nhân não chuột chớp mắt cười một tiếng, lộ ra hàm răng nhiễm trà vàng khè, chuyển người ngồi vào một bàn kế bên bàn Tả Phỉ Nhạn.

Chậc, vị tiểu thư này xông hương thật là thơm quá chừng, người cũng đẹp mắt, nếu như có thể đoạt về nhà làm vợ thì tốt, nam nhân mặt tà tà suy nghĩ.

“Nói đi!” Ánh mắt nam nhân này, làm cho nàng cảm thấy thật ghê tởm.

“Nếu tiểu thư đã có lời, vậy tiểu nhân xin nói, Lục Điệp công chúa này a! Nghe nói tối hôm qua cả đầu biến thành tóc trắng, đôi mắt biến thành màu đỏ tươi, móng tay bén nhọn, trong miệng mọc ra hai cái răng nanh dài thòng, thấy người là nhào vào cắn xé!” Nam nhân vừa nói, vừa dùng động tác diễn tả.

Thủy Liên và Thủy Điệp nghe lòng đều tức giận, hai người tay nắm chặt nắm tay, mượn nó kiềm nén cơn ham muốn đánh người của mình, ai dám bịa đặt như thế, bới móc thanh danh công chúa?

“Có thật không? Tại sao ta không có nghe nói vậy kìa? Ngươi đang bịa chuyện có phải không?” Tả Phỉ Nhạn trừng mắt, quý khí không thể xâm phạm trên người đánh thẳng vào tên não chuột.

Đổ mồ hôi, không ngờ vị tiểu thư này lại làm cho người phải sợ hãi như vậy, mới vừa rồi hắn còn nhìn thấy trong mắt tiểu thư này có sát ý xẹt qua nữa, vì bảo vệ tính mạng, thôi đừng nói mấy thứ này nữa.

“Được rồi, nếu tiểu thư không tin, ta đây cũng không nói với cô nữa, tự nhiên có người khác muốn biết, tiểu nhân cáo từ.” Não chuột nhanh chân bỏ chạy đến một cái bàn khác.

Có lẽ hắn chạy trốn quá vội vã, có lẽ động tác kia nhanh quá mức, khi hắn quay đầu lại, trong nháy mắt, một viên thuốc rất nhỏ rất nhỏ bay vào trong miệng của hắn.

“Nhạn Nhi, ngồi xuống trước đã, lời nói vô căn cứ không đáng nhắc đến.” Ngón tay búng nhẹ, bột phấn vụn bay vào chén trà, “Uống nước trà đi, lãng phí chẳng phải đáng tiếc hay sao.”

“Yêu nghiệt, ngươi cũng thật hiền lành đấy nhỉ.” Thấy nàng bị nói thành như vậy, cũng không biết giúp đỡ nàng, Tả Phỉ Nhạn tức giận treo một nụ cười giễu cợt nơi khóe miệng.

“Ai, ta thật là một người đáng thương mà.” Chờ một chút nàng sẽ biết.

“Tiểu thư, thật ra thì công tử…” Động tác rất nhỏ kia không thoát khỏi ánh mắt Thủy Điệp, nàng muốn thanh minh giùm Hoàng Phủ công tử, mà bất đắc dĩ tiểu thư đang nổi nóng, chắc chắn không nghe vào đâu.

“Ê, lão huynh, ngươi nói mau đi, sau đó vị Lục Điệp công chúa kia thế nào? Đêm động phòng hoa chúc nổi điên, nói vậy chắc chắn phò mã phải chịu khổ rồi.” Có người cười mỉa, hào hứng nhìn loại chuyện này xảy ra.

“Lớn mật, ai dám ở đây bịa đặt! Người đâu, bắt tất cả những người ở đây lại cho ta.” Đột nhiên từ bên ngoài xông vào hai ba mươi tên quan binh, lập tức chặn tất cả cửa ra vào lại, đồng thời gông mấy người đang thảo luận lại bằng khóa sắt.

“Đại nhân, tiểu nhân oan uổng, tiểu nhân chẳng qua là ngồi đây uống trà, đại nhân…”

“Câm miệng, có người báo cáo bản quan nói Bích Xuân Lâu có người đặt điều, xem ra đúng là chính xác, áp tải mấy tên này về nha phủ cho ta, đợi bản quan thẩm vấn. Ngồi trong quán trà lâu nói xấu đương kim Lục Điệp công chúa, chính là tội mất đầu.” Nam nhân trung niên mặc quan bào màu xích hồng lớn tiếng quát.

Người nam nhân kia Tả Phỉ Nhạn có biết, hắn là Phủ Doãn kinh thành Hoàng Chính Xuân Hoàng đại nhân, thấy hắn vô tình nhìn về hướng này, Tả Phỉ Nhạn cũng chỉ làm bộ như không nhận ra.