Tags

“Tiểu thư, bọn họ đang nói người.” Thủy Điệp hưng phấn nói.

“Ta biết, nghe thử xem bọn hắn nói như thế nào.” Thấy bọn hắn nhắc đến mình, Tả Phỉ Nhạn cũng cảm thấy thật thú vị, không biết từ miệng bọn họ nói ra mình sẽ là dạng gì.

“Không nghe cũng được, vài kẻ nhàm chán ấy mà.” Ánh mắt Hoàng Phủ Vân Khanh căng thẳng, mở miệng.

“Yêu nghiệt chết tiệt, không nhìn được người khác nói ta sao? Nhất định là thanh danh của ngươi rất thối, cho nên đang sợ đấy.” Tả Phỉ Nhạn cho là hắn ghen tỵ, nói khích hắn.

“Ta có gì phải sợ người khác nói chứ, chẳng qua là… Chờ đã, ai, người nghe đi!” Để cho nàng tự biết cũng tốt!

“Chính là Lục Điệp công chúa, hôm qua, ta nghe huynh đệ làm công trong phủ của ta nói, đương kim hoàng thượng cùng công chúa làm trò ở trước mặt mọi người hôn nhau nóng bỏng trên ngựa.” Giọng nói thô khàn có chút đắc chí.

“Thật không? Tin này có thể tin không?” Hiển nhiên tất cả mọi người đều bị gợi lên hứng thú dào dạt.

Có điều Tả Phỉ Nhạn nghe được chữ “nụ hôn nóng bỏng”, toàn thân như bị điện giật, nàng mê muội, không ngờ lời đồn lại bị truyền bá nhanh như vậy, hơn nữa còn là ở trước mặt nàng.

“Tiểu thư, tiểu thư, người không sao chứ?” Thủy Liên Thủy Điệp lo lắng hỏi, mặc dù các nàng nhìn thấy chuyện xảy ra, nhưng các nàng là tỳ nữ, không có tư cách đi nói, nhưng bây giờ nghe người khác nói, trong lòng lại cực kì tức giận, ai dám truyền những chuyện này ra?

“Là thật, huynh đệ ta ngày hôm qua bị điều mà đi hỗ trợ đội nghi trượng công chúa, hắn tận mắt nhìn thấy.” Nam nhân nói cực kỳ huênh hoang, cứ như là mình tận mắt thấy vậy.

Đội nghi trượng

“Huynh đài, có một số chuyện mình không nhìn thấy, thì không nên nói lung tung. Cơm có thể ăn nhiều, nhưng chuyện này không thể nhiều lời, nếu như nhiều lời, đến ngày nào đó đầu không có ở trên cổ cũng không thể trách người khác.” Hoàng Phủ Vân Khanh phẩm trà, cười tà tứ một tiếng, nhẹ nhàng cảnh cáo.

“Dẹp đi, bọn họ dám làm, không biết sợ người khác nói sao? Buồn cười…” Nam nhân đương nhiên là không có để lời nói của Hoàng Phủ Vân Khanh vào trong lòng.

“Yêu nghiệt, đừng nói, để cho bọn họ tiếp tục, ta muốn nghe.” Tả Phỉ Nhạn kéo tay áo Hoàng Phủ Vân Khanh, cười cười với hắn.

“Người không sao chứ? Thật sự muốn để cho bọn họ tiếp tục hay sao?” Sắc mặt nàng tái nhợt, đương nhiên là…

“Không sao, đừng lo, ta sẽ không bị mấy câu lời đồn nhảm mà bị thương! Từ mới vừa rồi ngươi vô tình cố ý ngăn cản, ngươi không phải đã biết trước rằng, bọn họ sẽ nói những thứ này hay sao? Mặc dù không biết tại sao ngươi lại biết trước, nhưng vẫn muốn cám ơn ngươi.” Nhớ tới vẻ mặt muốn nói lại thôi của hắn mới vừa rồi, Tả Phỉ Nhạn mơ hồ đoán được, nơi này chắc chắn có chuyện gì liên quan đến nàng.

“Tùy người, nếu như bé Nhạn Nhi nghe xong khó chịu. Đây, tấm lòng yêu nghiệt tùy thời mở rộng vì cưng.” Hoàng Phủ Vân Khanh rất hào phóng vỗ ngực.

“Cám ơn, thật sự rất cám ơn ngươi.” Không ngờ cái này người nhìn như không đứng đắn này, thì ra là còn rất dễ gần nữa.

“Sau đó… sau đó thì sao? Vu Vĩ Kỳ kia biết rồi có nổi giận không? Công chúa và hoàng đế đều có một chân, đây không phải là trắng trợn cho hắn đội nón xanh sao?” Các nam nhân đều nhanh chóng liên tưởng, nếu lão bà của mình cho mình đội nón xanh như vậy, không đánh chết ả không được.

“***! ***! Cái thời này…”

“Cái ***! Bọn họ yêu đương nam nữ liên quan gì tới chúng ta chứ? Dân thường chúng ít thảo luận chuyện hoàng gia thôi, cứ như công tử bên kia nói, hôm nào đầu rớt cũng không biết chuyện gì nữa cho coi.” Có vài người sợ tội nói.

“Dẹp đi, tiểu quỷ nhát gan, chết nhát vừa thôi.” Có người xem thường nói.

“Nghe đi! Ngày hôm qua xuất hiện hai vị phò mã, một vị là “thần y” Mộc Thanh Phong, nghe nói tên đó đẹp như tiên, còn một người chính là phò mã Vu Vĩ Kỳ đã được định sẵn.” Kể chuyện là nam nhân giọng thô, dừng lại một chút, cố ý đẩy bầu không khí hiếu kì lên cao.

“Sau đó thì sao? Sau đó thì sao? Nói mau lên! Lão huynh ngươi đừng có làm hỏng khẩu vị người ta a!” Có vài người kìm nén không được, bắt đầu vỗ bàn.

“Còn gì mà sau đó, thấy công chúa gả cho cho Đô Thống, nhất định là lựa chọn Đô Thống.” Có người lại nói ra một sự thật rất đơn giản.

“Sai, công chúa không có chọn, Mộc Thanh Phong lấy ra một cái bình bạch ngọc, bên trong có hai tờ giấy, phía trên viết tên của bọn hắn, để cho công chúa bốc thăm quyết định.”

“Còn không phải là Mộc Thanh Phong cố ý nhường hay sao chứ.” Chuyện đơn giản như vậy, có gì phải nói.

Mộc Thanh Phong không muốn cưới Lục Điệp công chúa, cho nên bày ra cách này, mà trên giấy chắc chắn cũng đã bị động tay động chân.

“Trên giấy không có gian lận, trước khi bốc đã kiểm tra.”

“Vô nghĩa, vô nghĩa, một người chịu đánh một người chịu thua… Chuyện này không liên quan đến mấy kẻ tiểu dân chúng ta, uống trà, uống trà!” Không có thú vị, không có thú vị… Dù sao nói đi nói lại tất cả đều là người đã được chọn từ trước.

“Sao bọn họ lại có thể nói như vậy?” Thủy Điệp tỏ vẻ rất căm phẫn, đứng lên muốn tìm đám người kia nói cho ra lẽ.

“Điệp Nhi, ngồi xuống.” Buồn cười, thật sự rất buồn cười! Không biết chân tướng sự thật, còn ở đó mồm năm miệng mười, haizzz, nhảm nhí!

“Chúng ta tiếp theo là uống trà, đừng để một chuyện như vậy làm mất nhã hứng, khó khăn lắm mới đi ra một chuyến, chơi cho đã, ăn cho ngon cái đã.”

“Nhạn Nhi biết thế là được rồi!” Không ngờ nàng lại rộng lượng như vậy, cho dù biết những chuyện kia là sự thật, cho dù mình bị người ta nói đến mức không chịu nổi, cũng có thể thư thả thoải mái mà đối diện! Khiến cho hắn bị thuyết phục.

“Khách quan, đây là thủy tinh cao, phù dung cao, quế hoa cao, bánh đậu xanh cộng thêm nước trái cây dưa hấu cùng anh đào người gọi.” Tiểu nhị rất ân tình đưa lên điểm tâm cùng nước trái cây.

Thủy tinh cao

 

Phù dung cao

 

Hoa quế cao

 

Bánh đậu xanh – y chang hàng Việt Nam chất lượng cao, đừng thèm 🙂

“Cám ơn huynh.” Thủy Liên nhẹ giọng nói cám ơn.

“Không có, không có, đây là chuyện ta phải làm.” Không nghĩ tới vị mỹ nữ kia sẽ nói chuyện với mình, tên tiểu nhị đỏ mặt, nói chuyện cũng cà lăm.

“Tiểu nhị, quán của ngươi làm ăn không tệ phải không?” Tả Phỉ Nhạn mở miệng nói nhẹ, ăn thủy tinh cao ngọt ngào.

“Tạ tiểu thư khích lệ.” Tiểu nhị thật lòng nói cám ơn.

“Được rồi, ngươi đi xuống đi! Những thứ này là thưởng đưa cho ngươi.” Hoàng Phủ Vân Khanh ném cho tiểu nhị mấy viên bạc vụn.

“Tiểu nhân đa tạ công tử, đa tạ công tử, công tử thật là một người tốt.” Tiểu nhị suy nghĩ một chút, có gần một lượng, công tử ra tay thật hào phóng.

“Yêu nghiệt, không ngờ ngươi giàu có như vậy.” Tả Phỉ Nhạn lại bắt đầu chọc ghẹo Hoàng Phủ Vân Khanh.

“Đâu ra, những thứ này đều nhờ phúc của Nhạn Nhi đấy chứ.”

“Nga, ta làm gì có phúc cho ngươi chứ?” Nháy nháy mắt mấy cái đầy tò mò.

“Những thứ bạc này đều là Vu huynh đưa cho ta.” Nói xong không ngoài ý nhìn thấy nàng biến sắc mặt, trêu chọc nàng thật sự rất vui vẻ.

“Vu Vĩ Kỳ không phải vì trốn ta mới rời khỏi kinh thành đấy chứ?” Nghĩ tới những lời đồn nhảm kia, Tả Phỉ Nhạn lại chua xót trong lòng.

“Không phải!” Vô cùng khẳng định cho nàng đáp án.

“Người đừng suy nghĩ nhiều, một tháng sau, Vu huynh chắc chắn trở lại! Đến lúc đó là vợ chồng son các người lại có thể ân ân ái ái.” Ánh mắt mập mờ đảo một vòng trên người nàng.