Tags
Đoàn người bắt đầu khởi hành, ngựa xe như nước, cửa hàng nối tiếp nhau san sát, tiếng rao ồn ào, xôn xao nói cười nơi nơi, làm người ta không kịp nhìn, đầu đường cuối ngõ, quán trà, quán rượu thanh nhã xô bồ từng quán tiếp nối từng quán, còn cả nơi bướm hoa cách biệt kia, cũng làm cho Tả Phỉ Nhạn nhìn trông choáng váng.
“Yêu nghiệt, chỗ này chính là cái gọi là kinh thành sao?” Tả Phỉ Nhạn mặc áo thúy yên hồng nhạt, váy dài thêu cỏ cây hoa lá, búi tóc đơn giản hưng phấn hỏi.
“Đúng vậy, đây chính là con đường náo nhiệt nhất kinh thành, chỗ này là nơi tụ họp của thương nhân nam bắc, thỉnh thoảng cũng có người nước ngoài, cảnh lại khác nữa.” Hoàng Phủ Vân Khanh khẽ lay chiết phiến, nghiễm nhiên hóa thành hình tượng hoa hoa công tử phong lưu đa tình.
“Tiểu thư, chú ý cô nương nên có hình tượng.” Thủy Liên khẽ cười một tiếng, vẫn không quên nhắc nhở.
Lắc lắc, “Biết rồi! Liên Nhi thật thích nói nhiều, ngươi nhìn Điệp Nhi đi, không biết bị tên nam nhân nào bắt mất hồn rồi kia kìa.” Tả Phỉ Nhạn nghịch ngợm trách mắng, ngón tay chỉ về phía Thủy Điệp đang mải nhìn đông nhìn tây, nước miếng khóe miệng sắp chảy ra hết.
“Đâu có đâu?” Nghe công chúa mình vừa nói như thế, Thủy Điệp lập tức lau miệng, thanh minh.
“Ha ha ha, Điệp Nhi bị lừa.” Tả Phỉ Nhạn khoái trí cười ra tiếng.
Điệp Nhi biết mình bị chơi xấu, đỏ bừng một trận, gương mặt thanh tú chẳng có gì nổi bật lại rất quyến rũ.
“Tiểu thư cứ thích chọc người ta, không chơi với người nữa.” Thủy Điệp bình thường vô cùng phóng khoáng, lúc này cũng trở nên nhăn nhó , ở nơi đường cái thế này bị chọc thì quá mất mặt rồi.
“Ai, ngươi nha đầu này thật không vui gì cả, không phải tỷ tỷ ngươi chỉ đùa một cái thôi sao? Được rồi, ta là đại nhân có đại lượng, dẫn ngươi đi quán trà tốt nhất kinh thành uống Thiết Quan Âm thế nào? Coi như là đền bù thiệt hại?” Tả Phỉ Nhạn ôm vai Thủy Điệp, giống như chị em tốt vỗ vỗ nàng.
“Công chúa, như vậy không thể.” Thủy Điệp bị dọa sợ thấp giọng nói.
“Gọi ta là tiểu thư, không phải mới vừa rồi ngươi đã gọi đúng rồi sao?” Ngón tay hơi cong nhẹ gõ nàng một phát.
“Nhạn Nhi, phía trước chính là Bích Xuân Lâu, là quán trà tốt nhất ở kinh thành, ở đây còn có thể nghe được rất nhiều chuyện không tệ.” Hoàng Phủ Vân Khanh đang đi phía trước xoay người nói.
“Bích Xuân Lâu? Sao có cảm giác giống như tên thanh lâu ấy nhỉ? Mà kể ra cũng rất có ý thơ.” Mới vừa nghe, thật đúng là cho là thanh lâu, hôm nào rãnh rỗi, nàng cũng muốn dạo thanh lâu một chút tăng kiến thức mới được.
“Tiểu thư, không phải người đang nghĩ muốn đi thanh lâu đấy chứ ạ?” Nhìn đôi mắt tinh nghịch của tiểu thư cứ đảo vòng vòng thế kia, Thủy Điệp đã cảm thấy da đầu tê dại, mặc dù rất tán thành, nhưng một cô gái làm sao có thể bước vào thanh lâu chứ? Trừ phi là cái loại thân phận gì gì đó.
“Nha, Điệp Nhi ngươi thông minh lên rồi đấy, bản tiểu thư đúng là muốn đi.” Tán thưởng liếc qua Thủy Điệp, đúng là con nít dễ dạy!
“Yêu nghiệt, buổi tối chúng ta đến đó chơi được không?” Bên cạnh có một “Độc Vương” thật là tốt!
“Người vui vè là tốt rồi.” Hắn sao cũng được.
“Tiểu thư không được đâu, người là một cô nương, không thể tùy tiện đi đến những chỗ như thế, nếu để cho hai vị lão phu nhân cùng với thiếu gia, còn có Vu công tử biết thì sẽ không tốt.” Thủy Liên bị dọa sợ không nhẹ, tiểu thư suy nghĩ kì lạ nàng đã thấy rồi, nhưng lại chưa từng thấy tiểu thư lại muốn đi cái loại chỗ như vậy.
“Bọn họ không biết đâu! Chỉ cần các ngươi không nói, không ai biết! Chẳng lẽ các ngươi muốn phản bội ta? Chẳng lẽ yêu nghiệt ngươi cũng muốn mách lẻo?” Hai mắt híp lại, uy hiếp.
“Không, không, chúng nô tỳ không dám.” Nếu dám nói, còn có đường sống chắc? Đến Vu công tử cũng không qua được nữa, chưa nói còn có thiếu gia nữa kìa, uy nghiêm của thiếu gia nàng không dám đi khiêu khích đâu.
“Ta không có lắm mồm như vậy.”
“Vậy thì tốt! Đi, chúng ta đi Bích Xuân Lâu uống chén trà, ta cũng sắp chết khát.” Đi dạo cả một đường, huyên thuyên cả một đường, nước trong người cũng bốc hơi hết, phải nhanh nhanh đi bổ sung nước thôi.
Bích Xuân Lâu quả nhiên như tên gọi, xuân ý dạt dào, làm cho người ta như có cảm giác ngã mình vào xuân.
Trà cụ tử sa trang nhã, bàn gỗ lim, lần lượt từng cái bình phong vẻ cảnh sông núi, mỹ nữ khác nhau, thể hiện rõ ràng những đồ dùng đặc sắc có một không hai của chủ quán.
“Chúng ta đi nhã gian lầu hai đi! Lầu một là dành cho khách qua đường, người ngợm tương đối xô bồ. Lầu hai là dành cho những người nhàn hạ thoải mái, thanh nhã ấm áp.” Hoàng Phủ Vân Khanh nhiệt tình giới thiệu.
“Đúng, đúng, vị khách quan kia nói rất đúng.” Tiểu nhị lăng xăng chạy tới phụ họa.
Vừa nhìn vào cách ăn mặc của mấy vị đã thấy không phú cũng quý, vị công tử đẹp trai trước mặt này vừa vào cửa đã thu hút ánh mắt mọi người trong lâu rồi, còn cả vị cô nương xinh đẹp mặc quần sam màu hồng nhạt kia nữa, quý khí trên người lộ ra một cách tự nhiên lại càng bức người, hai vị tì nữ phía sau, mặc cũng là lăng la tơ lụa thượng hạng, đường may cũng thật là tốt.
“Nhưng mà, ta muốn uống trà ở lầu một.” Bọn họ bàn luận xôn xao, làm cho nàng muốn đi tìm hiểu xem đến tột cùng, nàng chưa từng ở chung với nhiều người như vậy uống trà, cảm thấy đặc biệt thú vị.
“Cái này… tiểu thư, phía dưới nhân long hỗn tạp, chúng ta vẫn nên nghe lời Hoàng Phủ công tử lên lầu hai thôi ạ!” Thân phận của tiểu thư tôn quý nhường nào, làm sao có thể ngồi cùng những người này trong đại sảnh lầu một uống trà cơ chứ? Nếu nhỡ có ai lỗ mãng dập đầu đụng phải tiểu thư, đến lúc đó muốn nàng làm sao ra mặt khai báo với người ta đây?
“Liên Nhi, ngươi đừng lo lắng quá, đi ra ngoài chính là để chơi đùa vui vẻ, huống chi tất cả mọi người đều là dân chúng tầm thường, ngồi cùng một chỗ cũng rất vui vẻ a!” Tả Phỉ Nhạn khẩn khoản kéo tay Thủy Liên.
“Đúng a! Liên Nhi, chúng ta đã nghe tiểu thư nói rồi đó, ở chỗ này cũng rất vui vẻ a!” Ở chỗ này có thể nhìn thấy xiếc ảo thuật phía ngoài, còn có thể nghe lão nhân cùng cô bé trong góc phòng kéo nhị hồ (1) ca hát, trước kia nàng chỉ từng nghe nói qua, chưa từng nhìn thấy, hôm nay lại có thể thấy, nhất định phải nhìn cho đã.
(1) Nhị hồ cầm, còn gọi là đàn nhị.
“Điệp Nhi, ngay cả ngươi cũng…! Hoàng Phủ công tử, ngươi phải khuyên tiểu thư đi chứ.” Thấy Điệp Nhi cũng phản chiến, Thủy Liên nhìn về phía Hoàng Phủ Vân Khanh nãy giờ vẫn treo nụ cười nhàn nhạt xin cầu cứu.
“Ta nói Liên Nhi, nếu tiểu thư nhà ngươi đã có nhã hứng như vậy, ngươi cũng đừng nói gì nữa, mọi người cùng nhau ngồi ở chỗ này cũng không tồi. Tiểu nhị, ngươi đi dọn dẹp cái bàn gần cửa sổ kia một chút, lấy mấy bình Thiết Quan Âm thượng hạng, còn thêm mấy dĩa đồ ngọt ngon ngon đem tới đây.” Hoàng Phủ Vân Khanh lấy từ trong ngực ra một thỏi bạc lóe sáng ném cho tiểu nhị đang đứng một bên, thuận tiện trấn an Thủy Liên cho bớt nóng.
“Vâng vâng, tiểu nhân đi ngay, khách quan xin chờ một chút!” Nhìn thỏi bạc phát sáng ở trong tay, tên tiểu nhị cười toét miệng.
“Đi, chúng ta qua kia ngồi thôi!” Tả Phỉ Nhạn dẫn đầu đi tới chỗ cái bàn đã lau khô sạch sẽ.
Đợi khi cả bọn đã ngồi vào chỗ của mình, tiếng nói chuyện đã cố ý đè thấp giọng bắt đầu truyền sang từ bàn bên cạnh, thật ra thì nói thấp cũng không thấp, tất cả mấy bàn chung quanh đều có thể nghe thấy.
“Uy, các ngươi có nghe gì chưa…” Giọng nói hơi thô hỏi những người ngồi cùng bàn.
“Nghe nói cái gì? Đại Hổ, ngươi mới nghe nói cái gì? Mau nói cho các huynh đệ nghe một chút, biết thêm nhiều chuyện.” Những giọng nói có mấy phần thúc giục, lại có chút không kịp đợi.
“Hôm qua Lục Điệp công chúa xuất giá, các ngươi có biết không?” Giọng thô cố ý làm hạ khẩu vị người ta.
“Lục Điệp công chúa xuất giá, cái đó thì có gì mà lạ chứ? Đó không phải là chuyện toàn bộ người trong thiên hạ đều biết sao? Nghe nói sính lễ trên đoàn xe hoa kia, không biết Vu gia có dỡ hết không nữa.” Giọng nam nhân như tiếng ve kêu đầy hâm mộ. (câu này chém)
“Đúng vậy, đúng vậy!” Những người khác hùa theo.
