Tags
Sau khi hạ quyết tâm, Tả Phỉ Nhạn xoay người lại, hắng giọng một cái, “Nếu Hoàng Phủ công tử nói đã cứu ta, vậy có thể thỉnh giáo Hoàng Phủ công tử, rốt cuộc là ta đã sinh bệnh gì chăng?” Chớp chớp đôi mắt to tròn trong veo, nước biếc mênh mông từ từ di chuyển.
Hoàng Phủ Vân Khanh sẫm mắt tím một cái, ưu thương sâu sắc, ngay lập tức lại chuyển nhạt, cười cười, “Cũng không có gì, chẳng qua là người mệt mỏi, cho người một thang thuốc an thần mà thôi.”
“Ngươi thật sự chắc chắn là cái gì cũng không nhớ rõ?” Hoàng Phủ Vân Khanh như vô tình hỏi lại lần nữa.
“Ta chắc chắn.”
Chớp mắt liễm thần, dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn Hoàng Phủ Vân Khanh, “Ngươi chắc chắn thuốc cho ta uống không phải là độc dược?” Khó trách chuyện tối hôm qua một chút ấn tượng cũng không có.
“Ta chắc chắn đó không phải là độc dược, mặc dù ta biết hạ độc, nhưng vẫn chưa tới mức tán tận lương tâm như thế.” Công phu nghi ngờ người khác của cô gái nhỏ này đúng là hạng nhất a! Hắn theo không kịp. Mà nghi ngờ người khác cũng đừng có nghi hắn muốn mưu hại nàng a! Thật là tổn thương trái tim của hắn, uổng công hắn dùng mười thành công lực cứu nàng.
“Thế thì tốt!” Xem chừng hắn cũng không có lá gan đó.
Lại hỏi, “Đúng rồi, ngươi mới vừa nói ý nghĩa hoa lê là “cả đời thủ hộ”? Thật không? Làm sao ngươi biết?” Nhớ sơ sơ mới vừa nãy hắn có nói như thế.
“Tại hạ thích luyện độc, cho nên ý nghĩa những thứ hoa cỏ cũng tương đối hiểu biết.”
“Thì ra là có ý này!” Vậy tại sao Vu Vĩ Kỳ không tự mình nói cho nàng biết? Hắn muốn chính nàng phát hiện? Mệt quá, mặc kệ! Chờ hắn về hỏi lại đi! Cây trâm này cũng cất trước đi đã.
Tả Phỉ Nhạn cười vô tội với Hoàng Phủ Vân Khanh, “Hoàng Phủ công tử… “ Giọng nói nghe rất ngọt ngào, làm cho người ta có cảm giác như có âm mưu, “Ta có thể gọi ngươi là yêu nghiệt không? Ngươi xinh đẹp cực kỳ giống như một con yêu nghiệt tai họa nhân gian đó nha.”
“Yêu nghiệt?” Hắn mà giống như yêu nghiệt á? Hắn đẹp trai bùm bùm, hoa gặp hoa nở, xe thấy xe đụng thì có.
Trời ơi, hắn rất muốn lớn tiếng cãi lại, nhưng đôi môi run rẩy làm cho hắn không tài nào nói nổi một câu, đương nhiên là tức không nhẹ.
“Im lặng là đồng ý! Sau này ta sẽ gọi ngươi là yêu nghiệt! Yêu nghiệt, yêu nghiệt, yêu nghiệt…”
Ma âm kia không ngừng xỏ qua lỗ tai, Hoàng Phủ Vân Khanh cảm giác sắp sung huyết não, muốn bóp chết cái tên tội đồ không ngừng chế tạo tiếng ồn kia.
Thủy Liên cùng Thủy Điệp nhìn vẻ mặt kinh ngạc của “Độc Vương” cảm thấy rất thú vị, nhưng các nàng đều không dám cười ra tiếng, sợ bị “Độc Vương” bóp chết.
Trong lương đình không ngừng truyền đến tiếng nói cười rộn rã, làm cho hoa mộc lan bốn phía càng thêm xinh đẹp mỹ lệ.
Hoàng Phủ Vân Khanh phẩy phẩy tay áo, trên mặt đều là vẻ bất đắc dĩ, khóe miệng lại cong lên, mang theo nét sủng nịch không dễ phát hiện nhìn Tả Phỉ Nhạn đang cười khoái trá.
Đủ rồi, đủ rồi, có thể được lẳng lặng nhìn nàng như vậy là đủ rồi.
“Yêu nghiệt, nghĩ cái gì mà mất hồn như thế?” Thấy Hoàng Phủ Vân khanh cười như tên ngốc, Tả Phỉ Nhạn lấy tay không ngừng quơ quào trước mặt hắn.
“A? Công chúa nói gì?” Hoàng Phủ Vân Khanh hơi ngẩn ra, ánh mắt nghi hoặc ở trên người nàng dừng lại chốc lát, không hiểu được tại sao đột nhiên nàng lại nhào tới.
“Ta – hỏi – ngươi – đang – nghĩ – cái – gì?” Tả Phỉ Nhạn ngừng lại một chút, sau đó quát vào tai Hoàng Phủ Vân Khanh.
“Nha… Thật thô lỗ, làm sao hoàng gia lại có thể sinh ra cái loại công chúa dã man như người chứ.” Nhảy lùi mấy bước, Hoàng Phủ Vân Khanh ôm lỗ tai đau, oán giận.
“Hừ, ngươi phải biết hoàng gia còn có loại công chúa dã man như ta từ lâu mới đúng.” Hai tay chống nạnh, miệng nhếch lên, cực kỳ đắc ý.
“Công chúa, chú ý hình tượng.”
“Công chúa rất đẹp trai!”
Thủy Liên liên tục khuyên, Thủy Điệp liên tục đệm.
“Bản công chúa đương nhiên là đẹp trai, bây giờ ngươi lại bị tình nghi là đang vuốt mông ngựa đấy.” Tay rất anh tuấn phật qua trán.
“Ai… Nói mình như con trai thì cứ nói là như con trai đi, còn đi kiếm cớ nữa.” Hoàng Phủ Vân Khanh không nhịn được đỡ trán.
“Yêu nghiệt muốn chết.” Tả Phỉ Nhạn liên hoàn cước quét về phía Hoàng Phủ Vân Khanh.
“Ow, đau lưng.” Muốn trẹo tới nơi luôn! Đáng chết, biết sớm đã đi quấn võ sư trong cung học võ công rồi.
“Cười cái gì mà cười.” Thấy Hoàng Phủ Vân Khanh êm đẹp tránh thoát, Tả Phỉ Nhạn đã cảm thấy tức đầy bụng.
“Ha ha ha…” Động tác đáng yêu của nàng, chọc cho Hoàng Phủ Vân Khanh cười nắc nẻ, đã lâu không cười thoải mái được như vậy, mười năm, phải không?
“Còn cười? Điệp Nhi, đánh hắn.” Ngồi xuống đất ăn vạ, sai Thủy Điệp hỗ trợ.
“Công chúa, ta, ta…” Cho dù khinh công nàng có tốt một chút đi nữa, nhưng cái khác cũng không tốt! Thủy Điệp vẻ mặt khổ nhìn công chúa đang cười ha ha.
“Công chúa, ta thấy thôi đừng làm khó nàng. Bằng không người bái ta làm thầy, ta dạy võ công cho người, còn có thêm phần thưởng đó nha?” Hoàng Phủ Vân Khanh nháy nháy mắt với Tả Phỉ Nhạn mấy cái dụ dỗ, tiện tay có thể báo mối thù nàng gọi hắn là yêu nghiệt.
“Thêm phần thưởng? Học võ công?” Hai mắt Tả Phỉ Nhạn phát sáng, “Thật không?” Từ trên mặt đất nhảy phắt lên, cũng không thèm quan tâm mình bị xoay ngược, giống như con cún bấu lấy áo Hoàng Phủ Vân Khanh.
“Thật, chỉ có điều là, công chúa có thể dời qua một chút hay không.” Mặc dù rất thích nàng nằm trên người hắn, nhưng mà, ánh mắt giết người của hai tỳ nữ thiếp thân của nàng làm cho hắn sắp không chịu nổi.
“Nga, nga, nga,… “ Vô tội cào đầu, mình thật vui quá, đến nỗi nửa nhoài người trên người hắn mất.
“Vậy khi nào thì bắt đầu học a?” Rất muốn bây giờ lập tức đi học a!
“Chờ sau khi công chúa từ trong cung trở về.”
“Trong cung? Tại sao ta phải đi vào cung a?” Yêu nghiệt này có phải mới bị rút não hay không? Bất mãn trừng hắn.
“Công chúa, ngày mốt chính là ngày về nhà thăm bố mẹ.” Thủy Liên có chút không nhịn được sự qua loa của công chúa, nhưng vẫn tốt bụng cho biết.
Rõ ràng là ma ma trong cung đã nói rất kĩ càng, công chúa chỉ trong chớp mắt đã có thể quên mất.
“Về nhà thăm bố mẹ? Đó là cái gì? Ngất, cái gì gọi là về nhà thăm bố mẹ?”
“Công chúa, chính là về nhà mẹ đẻ đấy ạ!” Ngay cả Thủy Điệp cũng không chịu được , không ngờ công chúa so với nàng còn qua loa hơn.
“Nga, ta nhớ ra rồi! Đó cũng là chuyện những hai ngày nữa mà! Không vội.” Thật là, lại muốn hồi cung, mới xuất cung a!
Nhìn vẻ mặt chẳng hề quan tâm của công chúa, trên mặt Thủy Liên Thủy Điệp đều treo đầy hắc tuyến, công chúa lại quên mất, nàng đã gả làm vợ người ta rồi đấy.
“Thế ta dẫn người đi dạo kinh thành có được không? Trông người chắc vẫn chưa được đi dạo kinh thành đâu.” Nàng giống như là một chú chim hoàng yến vừa mới bay ra khỏi lồng, đối với cái gì cũng tràn ngập tò mò. Hoàng Phủ Vân Khanh bị lây sức sống của nàng, tao nhã suy xét đề nghị.
“Đi dạo kinh thành? Có nghĩa là, có thể đi ra ngoài chơi? Tốt, tốt, chúng ta ra ngoài chơi thôi.” Oa, cứu tinh a! Không ngờ yêu nghiệt này lại tốt như vậy! Vừa muốn dạy cho nàng học võ, vừa muốn dẫn nàng đi ra ngoài chơi.
“Ai, Vân Vân, tại sao ngươi lại tốt với ta như vậy?” Chẳng lẽ, hắn là người Vu Vĩ Kỳ phái tới giám thị nàng? Giám thị nàng không gây rắc rối? Trước kia Vu Vĩ Kỳ cũng từng phái người giám thị nàng đấy thôi.
“Trong đầu ngươi đang nghĩ đi đâu đấy!” Ý nghĩ của nàng đều viết hết trên mặt, không khó đoán ra.
“Thật ư? Nói, Vu Vĩ Kỳ bảo ngươi giám thị ta rốt cuộc là có dụng ý gì?” Khó trách cùng hắn ở Lan Đình Các náo cười như vậy mà cũng không có quản sự tới nói gì, thỉnh thoảng người hầu đi ngang qua cũng cúi đầu làm bộ như không thấy.
“Vu huynh nói, sợ tiểu lão hổ trong phủ buồn chán, cho nên cố ý ủy thác ta dẫn người đi ra ngoài chơi, thuận tiện bảo vệ người!” Hoàng Phủ Vân Khanh nghiêm trang nói.
“Hắn thật là hào phóng , để cho nam nhân khác mang lão bà của mình, không sợ lão bà của hắn theo người chạy mất sao? Còn nữa, ta không phải là tiểu lão hổ.” Dám cả gan so sánh, nàng lại biến thành con cọp.
“Bản công tử là chánh nhân quân tử.” Cô nàng này muốn nói bậy cũng không biết đường nói, thật hết cách với nàng.
“Dẹp đi, chánh nhân quân tử là của người ta ca ngợi, chứ không phải để ngươi đưa đẩy ngụy biện như vậy.”
Ngay từ đầu khi gặp mặt, cho đến bây giờ đều không thấy hắn có quan niệm tôn ti lễ giáo, yêu nghiệt này cũng thật hay dát vàng lên mặt, Tả Phỉ Nhạn cười khinh bỉ.
haha a HPTV bj goj la yeu nghjet