Tags
Trong không khí phiêu đãng mùi hoa mộc lan nhàn nhạt thơm ngát, đây là mùi đặc biệt riêng trên người Vu Vĩ Kỳ, hắn đã tới đây? Tả Phỉ Nhạn tự hỏi rất bất lịch sự, nếu là như vậy, có phải đã chứng minh rằng bọn họ đã là vợ chồng thực sự hay chăng? Người tối hôm qua là hắn? Mà chắc chắn không phải là ai khác? Sự nghi ngờ nhàn nhạt lặn sâu trong lòng, làm cho nàng bỗng nhiên vừa lo lắng, vừa mất mát đôi chút, lại thêm phần an tâm, nàng không biết phải diễn tả cảm xúc lúc này như thế nào nữa.
Trằn trọc trở mình không ngủ được, không bằng rời giường ngâm nước nóng còn hơn, cũng có thể làm cho mình tỉnh táo lại một chút.
Xốc chăn ra, chuẩn bị đứng dậy. Đột nhiên, một phong thư màu vàng rơi xuống từ dưới gối uyên ương, Tả Phỉ Nhạn tò mò nhặt lên, lật coi mặt trên viết cái gì.
‘Nhạn Nhi, tối hôm qua đã làm nàng mệt, ta có việc phải đi ra ngoài một tháng, nàng nghỉ ngơi thật tốt! Ta đã sai người chuẩn bị nước nóng ở trong phòng. —— Vu Vĩ Kỳ’
Run run từng nét chữ mạnh mẽ hữu lực kia, làm cho Tả Phỉ Nhạn một trận đỏ bừng dâng lên gò má!
Nhưng theo sau đó, lăn xuống trên sàn nhà một chiếc ban chỉ dương chi bạch ngọc (1) lại làm cho nàng rơi xuống đáy cốc.
(1) Ban chỉ : thứ đeo trên ngón tay gần gần như nhẫn, ở đây làm bằng ngọc trắng.
Đây không phải là ngọc ban chỉ của hoàng huynh hay sao? Làm sao lại hiện ra trên giường của nàng kia chứ? Nghi ngờ lại ập tới, là vừa khéo, hay là trùng hợp? Đêm qua, đến cùng là đã xảy ra chuyện gì mà nàng không biết?
Chiều tà, ánh nắng như dát vàng, dệt bầu trời thành một bức gấm xinh đẹp.
Trong lương đình, Tả Phỉ Nhạn quăng hết tất cả nghi ngờ đi, muốn làm cho mình yên tĩnh trong chốc lát, trăm mối tơ vò không lối thoát kia từ từ tính tiếp. Nhất định có một ngày, chân tướng sẽ tự lộ ra, hoặc là lần sau tiến cung, nàng có thể nghĩ cách đi dò xét hoàng huynh, xem thử có thể moi ra được gì từ miệng hoàng huynh không? Nhàn hạ thưởng thức ngọc trâm mà Vu Vĩ Kỳ tặng cho nàng trên tay, toàn cây trâm trong suốt tản ra lục quang yếu ớt.
“Công chúa, người lại nhớ Phò mã rồi?” Một giọng nói nghịch ngợm vang lên bên tai.
“Đi đi đi… Ngươi này nha đầu chết tiệt kia, nói mò cái gì đấy.” Tả Phỉ Nhạn giống như đuổi ruồi, đẩy đầu Thủy Điệp vừa chồm tới ra xa.
Thôi cứ tiếp tục nghiên cứu ngọc trâm này thì hơn! Từ lần trước khi Vu Vĩ Kỳ đưa cho nàng, nàng vẫn chưa kịp xem xét cho kĩ lưỡng.
“Công chúa, phía trên ngọc trâm này chính là những cánh hoa lê phải không ạ?” Giọng Thủy Liên trong veo đầy nghi ngờ.
Hoa lê? Nghe Thủy Liên nói như thế, nhìn kỹ, phía trên ngọc trâm quả thật là hoa lê.
“Liên Nhi, ngươi thật thông minh, cảm ơn!” Vui sướng cảm ơn Thủy Liên.
“Công chúa đừng bận tâm, người nói có phải phò mã tặng cây ngọc trâm này có phải có hàm nghĩa gì hay không ạ?” Bình thường nam nhân tặng đồ cho nữ nhân, hoặc là nữ nhân gửi đồ cho nam nhân đều có chút hàm ý, tỷ như đợi chờ, yêu say đắm, kết hôn… Nhưng không biết phò mã tặng cho công chúa là có ý nghĩa đây.
“Hàm nghĩa? Có hàm nghĩa gì” Nhất thời không hiểu lời nói của Thủy Liên, cúi đầy suy nghĩ hoa lê trên ngọc trâm này rốt cuộc là có ý nghĩa gì.
“Ý nghĩa của hoa lê là cả đời thủ hộ.” Bên ngoài lương đình, thổi qua một giọng nói trầm ấm, thanh u mà không mất dịu dàng, trong dịu dàng lại điểm một chút trêu đùa buồn bã.
Vừa nghe có giọng nam, Thủy Điệp xoay người lớn tiếng quát, “Lớn mật, là người phương nào?”
“Tại hạ Hoàng Phủ Vân Khanh.” Người tới nói rất đầy đủ.
“Hoàng Phủ Vân Khanh là người phương nào?” Thủy Điệp nghiêng đầu hỏi.
“Nói vậy vị này chính là Lục Điệp công chúa, Hoàng Phủ Vân Khanh thỉnh an công chúa.” Hoàng Phủ Vân Khanh ôm quyền cúi người hành lễ.
“Nơi này không phải là hoàng cung, Hoàng Phủ công tử miễn lễ.” Tả Phỉ Nhạn ý bảo hắn không cần đa lễ.
Nàng cũng là hôm qua mới đến nhà này, đối với cho chuyện người, chuyện gia đình ở đây vẫn chưa hiểu rõ lắm. Dựa vào việc Vu Vĩ Kỳ không ở trong phủ, nàng cũng không muốn đi tìm hiểu làm gì, cho nên vẫn ở lại trong Lan Đình Các này, trừ phi có người tìm đến nàng.
Màvị Hoàng Phủ Vân Khanh trước mắt này đây, lớn lên thật đúng là không phải đẹp bình thường.
Nếu như nói, hoàng huynh là phong lưu phóng khoáng, ngọc thụ lâm phong; Mộc Thanh Phong là ôn nhuận như ngọc, chuyện trò vui vẻ; Vu Vĩ Kỳ là anh khí bức người, lạnh như sương giá; thì vị Hoàng Phủ Vân Khanh này y như một ngôi sao, mặt như quan ngọc, da như mỡ đông, người như thoa phấn.
“Công chúa nhìn đủ chưa đấy ạ?” Hoàng Phủ Vân Khanh cười lưu manh một tiếng, chiết phiến màu trắng trong tay phe phẩy.
“Chưa đủ.” Tả Phỉ Nhạn không e dè tiếp tục nhìn hắn.
Tóc dài màu đen được búi lỏng, con ngươi màu tím tà tứ u buồn, sống mũi cao thẳng, đôi môi hồng nhuận đầy đặn cánh môi gắn trên gương mặt tuấn mỹ tuyệt luân. Một bộ cẩm bào màu tím, trong tay cầm một cái chiết phiến màu trắng, trên cán quạt xuyết một khối hồng ngọc như lá cây, mang đại một đôi giày băng lam (màu xanh của băng), làm cho hắn thoạt trông vừa phong nhã, vừa thâm không lường được.
Hắn rốt cuộc là ai? Tại sao có loại cảm giác giống như đã từng quen biết? Nhất là thứ khí tức tà tứ pha chút ưu thương kia.
“Tại hạ thật là vinh hạnh, có thể được công chúa thưởng thức như vậy.” Hoàng Phủ Vân Khanh mỉm cười phe phẩy chiết phiến đi vào lương đình đứng ở trước mũi chân Tả Phỉ Nhạn, giúp cho nàng quan sát kĩ lưỡng hơn.
“Lớn mật, còn không mau lùi xa công chúa ba bước.” Thủy Điệp thấy người trước mắt một chút quy củ cũng không có, lập tức lại quát lên.
“Công chúa, thiếp thân tỳ nữ của người tính tình thật bạo, hại ta có chút sợ hãi.” Hoàng Phủ Vân Khanh trêu ghẹo liếc qua Thủy Điệp, theo lời lui về sau ba bước.
Thủy Liên ở một bên quan sát kĩ lưỡng một phen, lên tiếng hỏi, “Xin hỏi có phải công tử chính là người được giang hồ xưng tụng nổi danh lừng lẫy_ ‘Độc Vương’ hay chăng?” Hai mắt nhìn Hoàng Phủ Vân Khanh đầy cảnh giác.
“Chậc, cô nương thật có mắt nhìn.” Không ngờ người trong cung cũng biết tới hắn, nhất là vị cô nương thoạt trông chỉ có mười sáu mười bảy tuổi này, bình tĩnh làm cho hắn kính trọng vài phần, dung mạo so với Lục Điệp công chúa cũng xinh đẹp tuyệt trần, trên người lại có khí chất đại gia khuê tú.
“Độc Vương”? Liên Nhi, ngươi nói thật không?” Tả Phỉ Nhạn không để ý hình tượng vồ lấy tay Thủy Liên.
“Vâng ạ, nghe người quý phủ nói.” Thủy Liên gật đầu.
“Thế… Hoàng Phủ Vân Khanh, thứ độc lợi hại nhất của ngươi là cái gì?” Nàng sùng bái nhất chính là người biết hạ độc, nàng rất rất muốn học a.
“Công chúa muốn học?” Ngạc nhiên, không có người nào sau khi nghe thấy hắn là ‘Độc Vương’ không bị làm cho sợ đến tiểu ra quần, chỉ có vị công chúa dung mạo thanh tú trước mặt này còn có thể cực kì tò mò với hắn mà thôi.
“Muốn, nhưng mà ta không biết ngươi là người tốt hay là người xấu nữa a?” Nhìn hắn cảnh giác một cái, chỗ này không thể so với hoàng cung, mặc dù nơi này cũng là nhà của nàng, nhưng nàng vẫn chưa quen thuộc, cho nên cũng nên có tâm đề phòng người ta một chút.
“Vậy người nói ta là người tốt hay là người xấu?” Lần đầu tiên bị hỏi như thế, càng ngày hắn càng cảm thấy tò mò với vị Lục Điệp công chúa này hơn. Rốt cuộc là hoàn cảnh như thế nào đã nuôi dưỡng cho nàng một cá tính như vậy, đủ loại vẻ mặt đều hiện ra hết, giống như là một người một chút tâm cơ cũng không có.
“Ngươi hỏi ta, làm sao ta biết?” Tên này có bệnh không, là nàng hỏi trước, giờ khen ngược, hắn lại đi hỏi ngược lại nàng.
“Ta là khách mà phò mã Vu Vĩ Kỳ của người đặc biệt mời đến làm khách, người nói ta là người tốt hay người xấu? Huống chi đêm qua ta còn cứu người một mạng, sự hoài nghi này chính là cách đối xử dành cho ân nhân sao?” Hoàng Phủ Vân Khanh càng cười thêm tà tứ, những lời nói ra cũng càng làm Tả Phỉ Nhạn thấy nghi ngờ.
“Ngươi đã cứu ta? Tại sao ngươi phải cứu ta? Ta rất êm đẹp không hề bị thương gì.” Tả Phỉ Nhạn nhìn Hoàng Phủ Vân Khanh đầy khinh bỉ, càng ngày càng cảm thấy đầu óc hắn có vấn đề, luôn nói vài câu không thể hiểu được.
“Liên Nhi, Điệp Nhi, tối hôm qua ta có bị thương à? Vị Hoàng Phủ công tử này nói đã cứu ta một mạng.” Tả Phỉ Nhạn quay người hỏi Thủy Liên Thủy Điệp sau lưng.
“Công chúa, chúng nô tỳ không biết.” Trong mắt Thủy Liên cùng Thủy Điệp đều có chút gì lóe lên.
“Thật không?” Bán tín bán nghi nhìn các nàng chằm chằm, cảm thấy… cảm thấy hình như hai nàng có biết cái gì đấy.
“Chúng nô tỳ thật sự không biết.” Thủy Liên Thủy Điệp liên tục cam đoan.
“Đừng có nô tỳ nô tỳ nữa, được rồi! Không biết thì không biết, ta cũng không có muốn giết các ngươi, lo lắng như vậy làm gì.” Xem ra sẽ không thể moi ra cái gì từ miệng các nàng rồi, không bằng hỏi tên Hoàng Phủ Vân Khanh này thôi.
