Tình Vũ đồ nhi,
Gần đây có khỏe không? Ta cùng với sư… công (chữ này có dấu vết bị xóa và sửa nghiêm trọng cùng dấu vết giãy dụa) của con trong vòng một năm dạo khắp đại giang nam bắc, càng cảm thấy cuộc đời này có ý nghĩa hơn khi tiêu dao, vậy nên Thần Y Quán cứ giao cho đồ nhi hoàn toàn xử trí (hai chữ “xử trí” được gạch chân hai đường rất đậm).
Tháng trước trên đường đi qua nhà con, phong cảnh trong cốc vẫn làm cho người ta lưu luyến quên về. Bất đắc dĩ mẫu thân con luôn ở bên tai ta nhắc tới nữ nhi bất hiếu, không chịu sớm ngày tiếp nhận trọng trách của phụ thân con để cho các bà ra ngoài tiêu dao. Ta lợi dụng lý do con vẫn còn nhỏ, trấn an mẫu thân con một phen, tạm thời dàn xếp cho mẫu thân con yên ổn. Nhưng đồ nhi chi bằng vẫn hãy sớm chuẩn bị cho tốt. (tiếp theo khổ chữ như con kiến, Tiêu Vũ Tình soi dưới ánh sáng thật lâu sau mới nhìn rõ) Vi sư thầm nghĩ rằng mẫu thân con vẫn nên vĩnh viễn không ra khỏi sơn cốc là tốt nhất.
Kèm thêm một cọc chính sự, đồ nhi chi bằng nghiêm túc làm việc. Phu nhân trang chủ Thiên Hạ sơn trang tim yếu hen suyễn đã là bệnh cũ, hàng năm vi sư đều hẹn chữa trị cho bà đầy đủ. Năm nay ngày này sắp tới, vi sư hiện người xa nơi Mạc Bắc, đồ nhi liền thay sư phụ đi xem đi. Dưới đây đều là phương thuốc năm rồi, đồ nhi cứ tự mình sửa đổi, tùy cơ ứng biến.
… &*(@#¥… (phụ mấy bản đan dược)
Đến đây
Đừng nhớ!
Sư phụ kí tên
Tiêu Vũ Tình nhìn đi nhìn lại thư hai lần, lông mày run rẩy nhét thư vào trong lòng. Nâng tay sờ sờ ưng xám đưa thư đang đậu ở trên vai nàng.“Ta đi tìm đồ cho mày ăn.”
…
Trên sơn đạo ngoài thành Nam Dương, Tiêu Vũ Tình ỉu xìu cưỡi con lừa mới mua, chậm rãi đi về phía trước. Cảnh sắc trước mắt nghìn bài một điệu, hôm nay nàng rời giường giờ Thìn, hoàn toàn không hề câu giờ, ăn bữa sáng xong một cái liền khiên con lừa mới mua này xuất phát, lắc lư di chuyển từng bước, bây giờ đã qua buổi trưa mà lộ trình của nàng mới đi được có một phần ba.
Tiêu Vũ Tình đang hối hận mình không nên nhất thời nổi hứng mà mua đầu lừa lề mề này, đột nhiên nghe được tiếng xe ngựa mơ hồ. Có một chiếc xe ngựa đang chạy nhanh về hướng này. Mõ mắt hiện lên một tia sáng, có lẽ tối nay có thể không cần phải ngủ lang (đi lang thang rồi ngủ trong rừng =]]).
Tiếng bánh xe quay càng lúc càng gần, Tiêu Vũ Tình vui vẻ, cưỡi con lừa chạy ra giữa đường, ngăn lại.
“Cướp đây —— Cướp đây —— “
“Xuy a —— “
Bỗng nhiên từ trên núi nhảy ra vài tiếng la chấn thiên làm cho động tác của Tiêu Vũ Tình dừng lại giữa không trung. Không phải nói sơn tặc chỗ này ra ngoài “công tác” sao? Thế nào mà còn có thể để cho nàng gặp được? Mỗ thiếu nữ bạch mục vừa kéo khóe miệng, giật mình. Nàng cùng lắm chỉ là lười nhác một tí nửa năm không có về lâu mà thôi, đại ca liền chỉnh nàng như vậy…
“Hu ——” Sơn tặc nhảy xuống lập tức vây quanh nàng cùng chiếc xe ngựa này ở giữa.
“Cướp đây! Giao hết tiền tài ra đây mau.” Đại đao, búa, côn gỗ… Thậm chí còn có dao phay, Tiêu Vũ Tình chậm rì rì nhìn một vòng xung quanh, cuối cùng ánh mắt nàng dừng ở trên người đứa nhỏ gầy tay cầm dao phay kia. Đứa nhỏ tay cầm dao, trong ánh mắt chứa tia quyết tuyệt không phù hợp độ tuổi của mình, chưa bị ép đến đường cùng ai lại muốn đi con đường này chứ.
“Giao tiền ra đây, bọn ta liền tha cho các ngươi đi qua. Bằng không…” Hán tử cầm đại đao một tay vung hai cái, trường đao ở giữa không trung vẽ ra từng tiếng chém gió vun vút, dáng điệu dữ tợn.
“Muốn bao nhiêu?” Một giọng nói mang từ tính lại pha chút lười biếng truyền ra từ trong xe ngựa.
“Toàn bộ!” Thủ lĩnh sơn tặc đầu tiên là ngẩn ra, rồi sau đó phùng mang trợn má nói.
“Ha ha… Toàn bộ có phải rất tham rồi hay không.” Ngữ điệu tùy ý đi kèm theo màn xe bị đẩy ra, một đôi mắt hoa đào lọt vào mắt Tiêu Vũ Tình. Thật sự là, sống trên đời không chỗ nào không thể gặp nhau.
Lạc Cảnh nhìn thấy Tiêu Vũ Tình cũng sửng sốt, nhưng cũng rất nhanh miệng hắn nổi ý cười, đẩy màn mà ra, đứng ở trên mép xe, nói với người chăn ngựa kiêm lái xa phía trước của hắn: “A Đường, cho bọn hắn mỗi người một lượng, nói là gia thưởng.” Nói xong ánh mắt lại trượt một vòng trên mặt từng tên sơn tặc đang chặn đường hắn, cuối cùng khóa chặt ở trên người Tiêu Vũ Tình, tựa tiếu phi tiếu: “Chú ý, một người cũng đừng bỏ sót.” Nói xong liền vén rèm ngồi lại trong xe. Tiêu Vũ Tình nháy mắt mấy cái, nàng có linh cảm không tốt.
“Vâng, thiếu gia.” Hộ vệ bị gọi là A Đường cung kính, lấy ví tiền bên hông ra, bên trong tràn đầy những khối bạc vụn một lượng. Cổ tay A Đường tung bay, từng khối từng khối bạc vụn lập tức rơi xuống dưới chân bọn sơn tặc. Chỉ có điều… Tiêu Vũ Tình nhìn một lượng bạc vụn dừng lại dưới chân con lừa của nàng, vì sao nàng cũng có?
“Láo xược! Khinh chúng ta là ăn mày hay sao!” Thủ lĩnh sơn tặc nhặt bạc vụn lên thả vào trong người một cái, nghiêm mặt lại hung ác nói: “Các huynh đệ lên theo ta! Chém bọn họ giựt hết bạc về trại đi!” Nói xong, tiên phong đề đao vọt lên.
Tiêu Vũ Tình méo mặt một cái, nhảy xuống con lừa lủi vế phía chỗ ít người. Tai bay vạ gió a, tai bay vạ gió. Mà bọn sơn tặc cũng không vây nàng, vừa thấy một thân quần áo của nàng liền biết không phải là người có tiền, đương nhiên là mổ dê béo trước quan trọng hơn.
A Đường vừa thấy bọn sơn tặc đề đao lấy côn nhào tới, gương mặt vốn nghiêm túc lại cứng nhắc ba phần, tức giận lập tức động bàn tay đang rảnh.
Tên thủ lĩnh sơn tặc kia vừa thấy chính là một người có võ, từng chiêu từng thế đều mang theo tiếng xé gió mơ hồ. So với đối thủ của hắn thì A Đường đơn giản hơn nhiều, từng quyền từng cước đều đúng nơi đúng chỗ, không hề hoa chiêu hư thế, tàn nhẫn rõ ràng. Một người đối phó với nhiều người vẫn rất nhẹ nhàng, trôi chảy.
“A A A!” Bỗng nhiên từ trong tay A Đường bay ra mấy miếng đinh sắt màu đen trực tiếp đâm vào đầu gối đùi phải vài tên sơn tặc, một loạt sơn tặc hét thảm ngã xuống đất.
“A Đường, xong chưa? Chúng ta còn phải đi.” Trong xe ngựa lại truyền đến tiếng giục lười nhác của người nào đó.
“Vâng, thiếu gia.” A Đường rũ mắt chắp tay, cung kính lên xe. Roi ngựa giơ lên, cuộn vài tên sơn tặc nằm ngay giữa đường ném sang một bên, thanh toán chướng ngại vật, roi ngựa lại giơ lên, gọn gàng mà đi.
Khi đi ngang qua bên người Tiêu Vũ Tình, Lạc Cảnh xốc màn xe lên, mắt thêu hoa tựa tiếu phi tiếu nói: “Cái này đền tiền con la của ngươi.” Nói xong, giơ tay lên, một lượng bạc vững vàng rơi vào trong tay Tiêu Vũ Tình.
Tiêu Vũ Tình nhìn một lượng bạc trong tay phát ngốc, có phải là ảo giác của nàng hay không, vì sao mỗi lần nhìn thấy nàng hắn đều phải nhắc tới một lượng bạc?
Trừng mắt nhìn, không nghĩ cho xong, nàng ngẩng đầu đi về phía con lừa. Quẹo trái ba vòng, quẹo phải ba vòng, nhìn đám sơn tặc ngổn ngang đầy đất kia, Tiêu Vũ Tình đờ người ra không tìm thấy con lừa của mình.
“Tiểu huynh đệ, ngươi có nhìn thấy con lừa của ta không?” Đi đến trước mặt đứa bé duy nhất không bị thương, thiếu nữ bạch mục thân thiện hỏi.
Tiểu thiếu niên mặt trắng bệch trông thật không dễ thương, đứng đơ ra nhìn thẳng về phía đám sơn tặc nằm ngổn ngang nơi chân núi, môi gần như bị cắn sắp chảy máu. Tiêu Vũ Tình thấy hắn không đáp đang chuẩn bị hỏi lại, vừa nhấc đầu liền thấy được con lừa cũng trúng đinh sắt bị để qua một bên núi như thế. Tiêu Vũ Tình cả kinh vội vàng chạy về phía con lừa. Bốn móng đều trung đinh toàn bộ. Cái này…
Trước mắt hiện ra vẻ mặt Lạc Cảnh tựa tiếu phi tiếu trước khi rời đi kia, nàng hiểu rằng, đó chính là ý bỏ đá xuống giếng, vui sướng khi người gặp họa. Nắm chặt nén bạc trong tay, Tiêu Vũ Tình dối lòng phải bình tĩnh, bình tĩnh… Bọn họ không phải cố ý, nhất định không phải cố ý.
“Bọn họ rõ ràng chính là cố ý!” Tiếng rống giận dữ của thiếu niên chấn điếc tai Tiêu Vũ Tình nhưng cũng đồng thời chấn lại sự tỉnh táo của nàng. Mở bàn tay ra, bột phấn màu bạc lướt qua rơi xuống, một lượng bạc trong tay theo gió phân tán trong không khí.
Thiếu niên vẫn còn đang tức giận: “Mỗi người đều được chia một lượng bạc, chỉ có mình ta không có!” Ánh mắt dữ tợn của thiếu niên chuyển hướng sang người nào đó lấy được một lượng bạc những hai lần: “Giao tiền ra đây, ăn cướp!”
…
Không có con lừa, Tiêu Vũ Tình chỉ có thể tự lực cánh sinh. Sự thật chứng minh sức đi của nàng so với con lừa lười tàn phế kia tốt hơn nhiều lắm, trời còn chưa tối nàng đã ra khỏi sơn đạo, đến được một nhà trọ có thể nghỉ tạm trong trấn nhỏ.
Trấn này rất nhỏ, cả trấn cũng chỉ có một nhà trọ, cho nên khi đứng trong sảnh nhà trọ nhìn thấy hai kẻ kia nàng cũng không có kinh ngạc hay tức giận gì nhiều cho lắm. Tuy rằng người ta hại con lừa của nàng nhưng lại tăng lên tốc độ đi đường giúp nàng. Phụ nữ không được nhớ đàn ông quá, con nít không được nhớ quạ đen quá. Từ nhỏ, nàng đã luyện tấm lòng tốt bụng khoan dung khỏe mạnh rồi.
Trực tiếp đi qua bọn họ, tìm một chỗ trống ở bên cạnh cầu thang ngồi xuống, Tiêu Vũ Tình gọi hai món ăn cùng một chén mỳ thịt bò tập trung ăn.
Chạy một ngày đường, nàng đã sớm rất đói bụng.
“Tiểu nhị, lấy thêm một bầu rượu, tính chung với nàng.”
Tiêu Vũ Tình uống xong một ngụm nước mì cuối cùng, thở dài thỏa mãn một tiếng, dư quang khóe mắt liếc thấy một cái ngón tay trắng nõn cân xứng xinh đẹp, chỉ về phía của nàng. Vừa rồi, hắn mới nói cái gì? Tiêu Vũ Tình ăn no buồn ngủ, dây thần kinh bắt đầu chùng.
Gấm vóc thêu mây điểm những con bướm đạm màu, trong giữa từng đoạn vải lại ánh lên sắc màu khác hẳn, không quá chói lọi cũng không hề đơn điệu. Nàng nhìn thấy con bướm màu sáng như màu ngọc trắng dừng lại ở trước mặt của nàng, rồi sau đó là một cỗ đàn hương Vân Cương quanh quẩn nơi chóp mũi. Đàn hương Vân Cương thượng đẳng, ngàn vàng một mâm, người này lại dám dùng để xông quần áo, xài thật xa xỉ.
Mõ mắt thong thả di chuyển, khó hiểu đối diện với một đôi mắt hoa đào. Mắt hoa đào từ từ hạ thấp xuống, đến khi hơi thở ấm áp bao kín toàn thân nàng mới chịu dừng lại.
“Hương Thùy là trấn nhỏ, ngân phiếu của ta có mệnh giá quá lớn, chưởng quầy nói ông ta không có tiền thối. Bạc vụn tại hạ đổi khi xuất môn đã tiêu phí hết vì cô nương ở trong cánh rừng kia rồi…” Lạc Cảnh mặt mày tươi tắn, mắt hoa đào chớp chớp, tà tà liêu nhân.
Mõ mắt trầm xuống, sợ tới mức cả người run rẩy từng cơn.
Người nào đó lại cứ rất chi là không có mắt nhìn, không biết tiết chế ngược lại còn được một tấc lại muốn tiến một thước. Một tay vòng qua người Tiêu Vũ Tình chống ở bên kia cái bàn, lần này nhìn lại cũng là hắn ôm cả giai nhân vòng trong ngực rồi: “Một phen tâm ý của tại hạ toàn vì cô nương, cô nương có phải cũng nên phụ trách với tại hạ hay không?” Cuối câu bỗng dưng cao giọng, mà ngay cả trong giọng nói cũng gài thêm móc câu người.
Toàn thân Tiêu Vũ Tình lông tóc dựng đứng, trong lòng cũng đang đại chấn. Biểu ca nhà nàng cũng y chang thế này, ngày thường tao nhã lịch sự, ở trước mặt nàng thì thúi như nước cống, còn hễ bao giờ mà thấy hắn nói chuyện nhẹ nhàng dịu dàng với ai, thì có nghĩa là có người sắp ăn vạ tới nơi.
Lạc thiếu gia không biết suy nghĩ trong lòng ai đó, vẫn đang dốc toàn lực phát huy mỹ nam kế của hắn. Nghĩ xem một Tiêu Dao công tử du ngoạn hồng trần trăm vạn ngàn vạn như hắn, sao lại có thể không diễn được một vai diễn nhỏ cơ chứ? Ân… Vai diễn nhỏ. Mắt hoa đào chớp chớp, tiếp tục phóng điện.
“Tiểu nhị!” Tiêu Vũ Tình cuối cùng cũng không nhịn được nữa, dù nàng có ngốc nghếch, đến lúc này cũng không ngốc nổi nữa rồi. Lấy một lượng bạc ra đập trên bàn: “Giúp ta và vị công tử kia tính tiền.” Tiêu Vũ Tình xoay người, chui ra, chạy lấy người.
“Ha ha ha ha…” Lạc Cảnh đạt được mục đích, đắc chí mãn nguyện trở về bàn của mình, ngồi xuống, ăn tiếp.
Ánh mắt tiểu nhị đảo quanh hai vòng, đi đến chỗ bàn Tiêu Vũ Tình thu bạc, không hề hé răng. Rõ ràng là hắn nhìn thấy nha đầu bình bình quần áo xanh ngắt người cũng xanh ngắt kia chiếm tiện nghi, tại sao cũng là nàng phát hỏa? Chẳng lẽ đầu năm nay chuyện kì lạ giang hồ dị đồn đại đều là nói dóc? Một tên công tử đẹp trai cũng không hơn một lượng bạc?
Tiêu Vũ Tình đi đến chỗ quầy dặn dò cái gì với chưởng quầy đang bùm bùm chát chát đánh bàn tính, mới trở lại trên lầu, đến phòng trọ của nàng.
Cửa phòng mới khép lại, tiếng tiểu nhị run rẩy la to liền truyền ra. Đại chưởng quỹ cau mày, thầm nghĩ trong lòng hôm nay ngày không may, đừng nhiều ra thêm chuyện gì nữa.“Chuyện gì? Chỉ thu dọn có mỗi cái bàn, lại lề mề như vậy.”
“Chưởng… chưởng quầy… “ Tiểu nhị run giọng gấp đến độ sắp khóc: “Không lấy bạc được.”
Thì ra một chưởng đập bàn của Tiêu Vũ Tình kia, đã khảm nén bạc một lượng vào trong bàn gỗ, tiểu điếm lâu năm, cái bàn đã sớm cũ nát, có thể làm cho một cái bàn cổ lỗ sĩ giữ nguyên xi không phá hư mà khảm được một nén bạc vào trong bàn, kình lực mềm dẻo này cũng không phải bất cứ cao thủ nào cũng có thể có được. Chỉ có điều, cái này không phải là vấn đề mà tiểu nhị lo lắng. Ngân lượng khảm vào trong bàn, hắn phải lấy ra thế nào đây a?
Chưởng quầy đi đến trước bàn ngắm nghía tỉ mỉ một hồi, nhíu nhíu mày. Rồi sau đó nhẹ giọng nói với tiểu nhị kia: “Cái bàn này cũ lắm rồi, khiêng về phía hậu viện làm củi đốt đi.”
***
Xong lâu rồi, còn hai chỗ mãi mà không dịch được, thôi chơi lụi.
chacha lâu rồi mìh mới thấy pạn có động tỉnh chút chít nga