Tags

“Nhã Nghiên.” Hải Nhạc gật gật đầu, “Nhã Nghiên, đây là bác Hà Gia Hào tổng giám đốc công ty Thịnh Đạt Hoa, bác Hà, đây là Hứa Nhã Nghiên bạn của cháu.”

Nhã Nghiên cũng nhìn lại thấy người này quen quen, nghe đến họ Hà, lập tức nghĩ tới tin đồn chọn diễn viên gì đó.

“Chào bạn Hứa.” Hà Gia Hào nói, sau đó lại xoay qua nói với Hải Nhạc, “Bạn Tạ à, đừng do dự nữa, quảng cáo này có cát-sê rất cao, chúng tôi chắc chắn sẽ không bạc đãi bạn đâu.”

“Cái gì? Hải Nhạc? Bạn thật sự được chọn trúng?” Nhã Nghiên kinh ngạc la lên.

“Mình không có nhận lời.” Hải Nhạc nói.

Nhã Nghiên trách cứ: “Tại sao bạn lại không nhận lời chứ, nhận lời đi, mình nghĩ chụp quảng cáo sẽ cực kì vui cho xem.”

“Nhưng mà…” Hải Nhạc do dự một chút, “Mình sợ đến lúc đó mẹ mình với anh hai sẽ không cho đi đâu.”

Nhã Nghiên đẩy nàng một cái: “Aizzzzz, bây giờ bạn đã mười sáu tuổi rồi, có nhiều chuyện bạn hoàn toàn có thể tự mình quyết định mà! Mình ủng hộ bạn! Đi đi!”

Hải Nhạc không phải không động lòng, nhưng vẫn lo lắng có khả năng mẹ và Tạ Thư Dật sẽ không đồng ý.

Hà Gia Hào tiếp tục hát đệm: “Chính xác, bạn hoàn toàn có thể tự mình quyết định! Như vầy đi, hôm nay có thể dẫn bạn đi tham quan công ty của chúng tôi một vòng trước, trùng hợp tối nay cũng là tiệc kỉ niệm công ty chúng tôi tròn ba mươi năm từ ngày thành lập, sẽ rất náo nhiệt, tôi mời hai bạn đi nhé, thế nào? Đến lúc đó bạn hãy tiếp tục suy nghĩ được không?”

Hải Nhạc nghĩ nghĩ rồi nói: “Nhưng mà, mình đã hứa với anh hai mỗi ngày phải về nhà sớm rồi.”

Nhã Nghiên lắc lắc đầu nói: “Bạn không cần phải sợ anh ấy như vậy, cứ tìm đại một lý do gì đó thôi, cứ nói là tiệc sinh nhật bạn cùng lớp a, không đi không được, vậy là được rồi.”

Hà Gia Hào nhìn Nhã Nghiên đầy tán thưởng, nói với nàng: “Bạn Hứa, bằng không, hai bạn cùng đi quay đi, trong đó có một nữ phụ, chọn bạn đi.”

Nếu để cho cô bé trước mặt này tham gia chung, phỏng chừng cô bé này có thể lay chuyển bạn Tạ tham gia quay quảng cáo!

“Thật vậy chăng? Vậy thì tốt quá!” Nhã Nghiên vừa mừng vừa sợ, “Hải Nhạc, đi đi, đi đi, tụi mình đi cũng có đôi a!”

“Nhưng mà, thật sự không cần báo trước một tiếng với cha mẹ và mấy anh sao?” Hải Nhạc do dự.

“Aizzzzz, tiên trảm hậu tấu đi, đến lúc đó tụi mình có ký, bọn họ cũng sẽ không nói gì được nữa, nói gì thì nói, là công ty Dove a, không phải công ty nhỏ bé gì, không có gì đáng lo hết, tối nay tụi mình đi thưởng thức tiệc kỉ niệm của Thịnh Đạt Hoa trước đi.” Nhã Nghiên nói.

Hải Nhạc nghĩ nghĩ, dù sao cũng không phải là một mình nàng, có Nhã Nghiên đi chung, cũng không có gì phải sợ, hơn nữa, nàng cũng rất tò mò cái quảng cáo này sẽ quay như thế nào.

“Được rồi.” Nàng gật đầu.

“Vậy thì tốt quá, buổi tối ở trong bữa tiệc, tôi sẽ đưa kịch bản quảng cáo cho các bạn xem, tiện tay thảo luận vấn đề cát-sê luôn, các bạn nghĩ sao?” Hà Gia Hào mừng như điên.

“Vâng.” Nhã Nghiên gật đầu.

“Vậy, các bạn đã có lễ phục tham gia đêm nay tiệc kỉ niệm tối nay chưa?” Hà Gia Hào hỏi, “Hi vọng các bạn có thể trang điểm xinh đẹp một chút, nếu như các bạn thấy được, tốt nhất là kí hợp đồng ngay tối nay luôn, mấy ngày nữa lập tức vào quay, tôi bắt đầu có cảm giác không thể đợi được rồi, nói cho các bạn biết, lần quay quảng cáo này, chúng tôi đã phải mời đạo diễn Đường Nhân Kiệt tiếng tăm lừng lẫy đến quay đó nha, ông ta chính là đạo diễn người Hoa nổi tiếng nhất a.”

“A?”

“A!”

Hai cô bé kinh ngạc hét rầm lêm .

“Đường Nhân Kiệt a! Đường Nhân Kiệt a!”

“Bọn cháu có lễ phục, chuyện lễ phục của bọn cháu bác không cần lo lắng!” Nhã Nghiên vui mừng nói.

“Đi, bọn mình đi chọn lễ phục thôi! Bọn mình qua xin phép thầy Thích đi!” Nhã Nghiên vừa nói vừa sáp lại, kéo Hải Nhạc đi.

Hà Gia Hào vội vã theo sau hai người, vừa gọi điện thoại: “Toàn bộ rút hết, không cần tìm nữa, tôi tìm được rồi!”

Khi Thích Hán Lương biết nguyên nhân hai người xin nghỉ, cũng ngây cả người, hắn nhìn Tạ Hải Nhạc, vuốt cằm, trầm ngâm.

Thật lâu sau, hắn cười nói với các nàng: “Để tôi đi cùng các em đến tiệc kỉ niệm đi, tôi sẽ làm tùy tùng cho các em vậy, các em muốn mua lễ phục, tôi cũng phải theo sát, tôi có xe, tùy các em muốn đi đâu cũng được, hơn nữa, tôi rất có khiếu thẩm mỹ nha.”

“Thật vậy ạ? Không ảnh hưởng đến thời gian của thầy chứ ạ?” Hải Nhạc thấy thầy giúp các nàng như vậy, có chút ngượng ngùng.

“Không sao, các em là học trò của tôi, sau này nếu các em nổi tiếng, tôi là thầy của các em, trên mặt tôi cũng được dát vàng ké.” Thích Hán Lương nói.

Thật ra, hắn chỉ muốn có một cơ hội ở chung với Hải Nhạc, thời cơ tốt như vậy, hắn làm sao có thể bỏ qua?

Tất cả mọi người bật cười.

Thích Hán Lương thu lại nụ cười, hỏi: “Cha mẹ các em, có đồng ý cho các em quay quảng cáo này không?”

Hải Nhạc cúi đầu, trong lòng nàng tự nhiên chột dạ.

“Tôi nghĩ cha mẹ không thành vấn đề, chúng tôi là công ty lớn chính cống, đạo diễn quay quảng cáo lại là Đường Nhân Kiệt, cha mẹ nào có thể từ chối chứ?” Hà Gia Hào tự hào quảng cáo.

Thích Hán Lương nhìn hắn một cái nói: “Chỉ sợ ông vẫn chưa biết xuất thân gốc gác của hai cô này đi, nhà chúng nó không có thiếu tiền đâu.”

Hải Nhạc sợ Thích Hán Lương sẽ nói ra thân phận của nàng và Nhã Nghiên, vội vàng nói: “Thầy ơi! Nhà tụi em đúng là không thiếu tiền thật, nhưng mà, tụi em vẫn muốn có những cơ hội ngàn năm có một như vầy, điều này có thể trở thành kỉ niệm đẹp nhất tuổi học trò của bọn em, bọn em muốn đi xem sao! Bọn em muốn tự mình qua trước xem thử, đến lúc đó, bọn em sẽ trưng cầu ý kiến cha mẹ sau, chuyện này, xin thầy cứ yên tâm!”

Thích Hán Lương thấy nàng nói như vậy, cũng gật đầu: “Được rồi, đây là chuyện của các em, các em tự quyết định.”

Khi Hải Nhạc kéo tay Thích Hán Lương, xuất hiện trước khách sạn Rome Holiday đang cử hành tiệc kỉ niệm Thịnh ạt Hoa tròn ba mươi năm, trong lòng vừa hồi hộp, lại có hơi tò mò.