Tags

Giữa Saigon này, có những buồi chiều tối, thắp đèn vàng trong phòng, cố đọc sách giữa cơn mưa sập tối, gió thốc những hơi nước li ti bay qua cửa sổ, vào phòng. Thấy mình ấm áp mà cô độc quá, bỗng muốn nhắn tin cho một ai đó, rằng cẩn thận kẻo ướt, có bị lạnh không. Người để gửi được thì nhiều, nhưng người muốn gửi thì chỉ có một, tiếc rằng đã không thể như thế được nữa, thôi thì, hãy để nó qua như cơn mưa, trong cơn mưa…

Có những buổi tối sau mưa, chạy xe lòng vòng trên phố, nhìn họ chở theo sau một đứa bạn gái. Thấy người ta có đôi ấm áp cười đùa, khẽ dâng lên một chút cảm giác gì đấy rất lạ. Hơi trống trải, lạnh…Nhưng không hẳn buồn. Đôi khi tôi tự hỏi mình, bao năm cho việc chờ đợi có phải là quá dài? Anh ở đâu? Tôi chưa gặp hay đã gặp mà vô tình để vuột mất? Ngày hôm qua đã là quá khứ, và ngày mai vẫn còn là một bí ẩn. Tôi vẫn chờ tình yêu của đời mình, một tình yêu đích thực “yêu nhau chỉ vì yêu nhau” trong căn nhà màu trắng, mái ngói nâu sồng dịu dàng này. Cửa sổ phòng tôi hàng đêm vẫn mở ngỏ như trái tim tôi vậy…Và, anh sẽ đến chứ, phải không anh?

Trời mưa, khi tôi ngân nga câu hát:

“Đêm đông lao xao, đêm đông nhớ ai?
Đêm đông cô đơn vắng ai?
Cơn mưa lao xao, cơn mưa nhớ ai?
Ôi, hạt mưa rơi khóc thầm!…”

Và tưởng tượng, một ngày nào đó, sẽ có anh đứng dưới kia, chờ tôi sau tiếng bấm chuông cửa…

Đêm lao xao_Minh Tuyết.