Tags

Khăn hỉ bị vén lên, mũ phượng đính ngàn vàng nặng trĩu bị cầm lấy, một đầu suối đen đổ dài xuống, thứ mùi vừa xa lạ vừa quen thuộc kia, hơi thở không ngừng mà lỗ mãng, nàng không thể thấy dáng người kia rõ ràng, trong mắt chỉ còn màu đỏ tươi hoan hỉ.

“Nhạn Nhi, tối nay nàng là của ta.” Lạnh như băng, cực nóng, mị, mê hoặc, mềm nhẹ, một tiếng đơn giản, lại pha vài loại âm sắc.

Nụ hôn tỉ mỉ mềm mại mà triền miên, lướt qua mắt nàng, mũi nàng, vành tai của nàng, lưu luyến ở trên môi của nàng, sau đó, quần áo của nàng từ từ bị cởi ra, nàng cảm giác bên trong thân thể có một ngọn lửa vô danh đang bị nhóm dậy, hừng hực thiêu đốt. Là ai? Là ai đang ở trên người nàng đốt lửa?

Trong nháy mắt, thân thể nam tử nóng hổi trên người đổ lên mềm mại của nàng, sự trinh bạch nàng gìn giữ cả đời bị hắn xâm phạm thật sâu, cảm giác bị xé rách đau đớn phút chốc quét sạch toàn thân, nàng cắn chặt hàm răng yên lặng nhận lấy khoái lạc đêm vui, nàng vẫn cứ đoán không ra người này rốt cuộc là người nào? Đang muốn tự tháo khăn voan trên đầu nhìn xem kết quả, nam tử lại càng đoạt lấy thêm điên cuồng, đau đớn như tê liệt nhất thời làm cho đầu óc nàng trống rỗng, không còn cách nào nhận lấy cướp đoạt như mưa rền gió dữ này… Vậy mà lại hôn mê bất tỉnh!

Một đêm vui vẻ, nàng giống như bướm ngài đâm kén, không còn có thể trở về như lúc ban đầu. Giờ khắc này, người thiếu nữ nàng chưa từng biết, hoàn toàn lột xác biến thành thiếu phụ, suốt cả đêm kiều diễm, trăng rằm trung thu cũng ngượng ngùng trốn vào tầng mây không dám nhìn lén, côn trùng đêm thu vẫn líu lo ca hát đệm nhạc cho hạnh phúc của nàng. Khi ánh nắng ban mai đầu tiên chiếu đến, khi làn gió sớm trong lành thổi vào, khi màn lụa màu xanh nhạt bị kéo lên, nàng mới phát hiện, bên cạnh đã trống trơn từ sớm, một tiếng “loảng xoảng loảng xoảng” vang lên, Tả Phỉ Nhạn cũng không thể tiếp tục giấc mộng ngủ say tốt đẹp của mình nữa, xoa xoa đôi mắt thiếu ngủ muốn nhìn xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

“Á… Đau quá…” Toàn thân giống như bị xe lu lăn qua, đau xót làm cho nàng không còn lấy một tia sức lực.

“Công chúa, người tỉnh rồi ạ?” Thủy Liên gắng hết sức làm cho giọng nói của mình giữ vững bình tĩnh.

“Ân, Liên Nhi, ta muốn tắm, nhưng mà toàn thân ta đều đau hết, không nhúc nhích được, ngươi giúp ta đi!” Tả Phỉ Nhạn nhắm mắt lại một lần nữa, làm nũng.

“Liên Nhi nên làm.” Cầm chậu rửa mặt bị ném trên sàn nhà lên, nhanh chóng rời đi.

Ai, Liên Nhi thấy rồi! Đống hỗn độn trên giường này, còn có chút xíu đỏ sẫm kia, chắc chắn không lừa được nàng!

Ngất, Phò mã đâu? Hắn đi đâu rồi?

Tả Phỉ Nhạn lại gắng sức chống mi mắt lên, truy tìm bóng dáng Vu Vĩ Kỳ, bình thường mà nói, tối hôm qua hẳn là Vu Vĩ Kỳ cùng nàng một đêm, nhưng Tả Phỉ Nhạn vốn có một loại linh cảm kỳ lạ, người tối hôm qua… Chẳng lẽ cũng không phải là Vu Vĩ Kỳ, nghĩ như vậy, nàng không nhịn được rùng mình một cái, nếu không phải là hắn, vậy sẽ là ai?

***

Xong rồi, đoạn H duy nhất của cả truyện T_T

Shi muốn H!!! H của Shi đâu 5555555555?