Tags
Mang theo nghi ngờ, Tả Phỉ Nhạn nhìn kỹ cách ăn mặc của bọn họ, Vu Vĩ Kỳ một thân hỉ phục đỏ tươi, mà Mộc Thanh Phong lại chỉ là trường sam trắng bạc thêu vài đóa mẫu đơn đỏ tươi thể hiện hỉ khí mà thôi.
Bọn họ giống như là đã biết trước từ đầu, trong lòng không ngừng có một giọng nói nói cho nàng biết điều đó, chuyện này tuyệt không phải là tình cờ, mà là đã được định sẵn!
Tả Dận Hạo thừa dịp nàng không chú ý, len lén mở ra một miếng giấy gấp sẵn bên trong cái bình bạch ngọc, thì ra là như vậy! Thâm thúy nhìn Mộc Thanh Phong một cái, mặc dù không biết cuối cùng là hắn muốn làm cái gì.
“Hoàng huynh, để cho muội xuống ngựa!” Nếu vai Phò mã đã được xác định một lần nữa, thế thì nàng cũng nên đi về phía Phò mã, chứ không phải còn ở trên ngựa hoàng huynh.
Tả Dận Hạo y lời giúp cho nàng xuống ngựa, chính mình cũng lập tức xuống sau, tay ôm thắt lưng của nàng không hề di chuyển nửa phần, vẫn ôm rất chặt.
Vu Vĩ Kỳ cùng Mộc Thanh Phong cũng xuống ngựa theo!
“Vĩ Kỳ, Thanh Phong, ta muốn cho các ngươi quyết hơn thua một lần nữa, các ngươi có bằng lòng hay không?” Tả Dận Hạo cất giọng hỏi, trong giọng nói có sự ép buộc.
“Hồi bệ hạ, Thanh Phong đột nhiên cảm phong hàn, e là không thể!” Mộc Thanh Phong nhẹ nhàng ho vài tiếng, giống như không phải đang nói dối.
“Nếu vậy thì thật đáng tiếc, trẫm vốn còn muốn cho các ngươi tỉ thí công bằng một lần nữa.” Tả Dận Hạo cố ý nhấn mạnh hai chữ “công bằng”.
“Bệ hạ, nếu đã quyết định, Thanh Phong sẽ không tiếp tục tranh đoạt nữa.” Mộc Thanh Phong nhìn thẳng vào mắt Tả Dận Hạo, bên trong lóe lên một tia gì đó không rõ.
“Cũng được! Tùy ngươi! Hôm nay ngươi từ bỏ cơ hội, ngày sau đừng oán trách.” Tả Dận Hạo vừa ung dung đặt tay Tả Phỉ Nhạn vào trong tay Vu Vĩ Kỳ, vừa trịnh trọng dặn dò mấy câu.
Tiếng nhạc lại nổi lên, ầm ỹ trở về bốn phía, hỉ khăn lại một lần nữa trùm lên trên mũ phượng, tay Tả Phỉ Nhạn được Vu Vĩ Kỳ nhẹ nhàng cầm, từ từ đi về phía phượng liễn mỹ lệ xa hoa kia.
“Thanh Phong, ngươi dùng mánh nhỏ lừa gạt Nhạn Nhi, nhưng lại không lừa được ta, mặc dù không biết như ngươi làm vậy là có dụng ý gì.” Tả Dận Hạo nghe tiếng nàng đi về phía phượng liễn, giọng nói thấp thuần dễ nghe pha tia cảnh cáo.
“Bệ hạ, trước giờ Thanh Phong chưa từng nghĩ sẽ muốn nàng!” Chỉ là có vài chuyện không thể nói rõ mà thôi.
“Thế thì tốt nhất!” Hắn không mong Nhạn Nhi phải chịu bất cứ thương tổn gì.
“Ngươi từ bỏ được sao?” Giọng nói biến thành mờ mịt hư vô.
“Bỏ được hay không bỏ được, tự ta có chừng mực!”
“Ta sẽ giúp ngươi trông nom! Cho đến khi ngươi có thể…”
“Đủ rồi! Chuyện của ta ta tự mình quyết định.”
“Thanh Phong quá phận!”
“Ngươi đi tham gia hỉ yến đi! Ta cũng phải về cung .” Ra lâu như vậy, nói không chừng mẫu hậu cũng đã nổi giận.
“…”
Ai nói đế vương rất vô tình? Trong mắt hắn, thật ra thì cái đế vương này rất có tình, chỉ là một vài chuyện không thể nào tự quyết định mà thôi.
Nến sáp đỏ rực chập chờn trong gió đêm, không khí vui tươi tràn ngập cả hỉ phòng, Tả Phỉ Nhạn lẳng lặng ngồi ở bên giường, lòng bàn tay không ngừng toát ra mồ hôi lạnh, chuyện sắp xảy ra kế tiếp, nàng cảm thấy rất sợ! Nàng không biết mình nên đối diện như thế nào đây nữa!
Tua rua lay động, mang đến trận trận hương hoa mộc lan, pha mùi thuốc nhàn nhạt, đưa tới mùi hương mê hoặc không thể nào quên kia.
Là ai? Ai đang ở trong phòng này? Đâu đâu cũng là màu hồng, làm cho nàng không còn sức vén tấm khăn hỉ kia lên, bên tai truyền đến loáng thoáng tiếng tân khách náo nhiệt nơi tiền viện.
“Nhạn Nhi…” Giọng nói cực kỳ quen thuộc kia, lại mang theo một tia xa lạ, là ai?
Nàng không gọi ra tên, ý thức như bị vây trong một không gian khác.