Tags

Mười lăm tháng tám tiết Trung thu, một ngày thật đúng là không thể tốt hơn.

Đế Chi Quốc Quốc quân cưới vợ một Hậu bốn Phi, tiểu công chúa được sủng ái nhất của Đế Chi Quốc cũng lập gia đình.

Trong ngoài hoàng cung, đầu đường cuối ngõ, khắp nơi giăng đèn kết hoa, lụa đỏ treo đầy, hỉ nhạc vang tận mây xanh, không khí vui mừng khoan thai mơ màng phía chân trời.

Lục Điệp Cung, cung nữ thái giám ma ma bận rộn sắp xếp mọi thứ một cách có trật tự, trên mặt mỗi người cũng treo một nụ cười vui sướng, lộ ra vẻ vô cùng náo nhiệt.

“Công chúa, người thật là đẹp.” Thủy Điệp mở to mắt ca ngợi, tay linh xảo tung bay trên đầu Tả Phỉ Nhạn.

“Chỉ được cái miệng.” Tả Phỉ Nhạn cười mắng.

Nói vậy chứ, trong gương đồng nàng thật sự rất đẹp.

Ngày thường không thèm son phấn, cũng chỉ có dung mạo thanh tú, hôm nay ngày vui, trên gương mặt thanh tú bị vẽ loạn son phấn bột nước sặc sỡ đủ màu, nàng cũng giống như biến thành người khác, giữa cao quý lại mang theo một chút quyến rũ, trong quyến rũ lại xuyết thêm một điểm hồn nhiên, trong hồn nhiên cũng mang theo chút bướng bỉnh, sâu nhất trong bướng bỉnh… Đó là không cần nói cũng biết. (tớ không biết T_T)

Hướng về phía gương đồng cười giả dối một tiếng, một mạt đỏ hồng cứ vậy mà nổi lên trên hai gò má, tăng thêm mấy phần thanh lệ quyến rũ, trên đầu bị Thủy Liên lấy ra một cái mũ phượng nạm đính đầy vàng bạc ngọc trai chụp xuống, Tả Phỉ Nhạn biết trên đầu bị để lên nghìn vàng, nặng nề vô cùng, ngay sau đó lại đến một chiếc khăn hỉ uyên ương bị phủ nhẹ lên, trước mặt đâu đâu cũng là màu đỏ, làm cho nàng cảm thấy mình giống như là được tạo thành từ màu đỏ vậy.

Trường bào đỏ tươi thêu tơ vàng thượng hạng đắt tiền trên người, chỉ cần nàng đứng lên nhẹ nhàng xoay người lại, cái loại khí chất lười nhác mị hoặc trên người nàng sẽ rất liêu nhân.

“Công chúa, người rất hợp màu đỏ tươi, trừ Hồng Điệp công chúa, nô tỳ cảm thấy công chúa người mặc đồ sắc đỏ xinh đẹp nhất.” Không biết là Thủy Điệp cố ý, hay là lỡ miệng, lại nhắc tới Hồng Điệp công chúa.

“Điệp Nhi…” Thủy Liên nhẹ giọng nhắc nhở.

“Liên Nhi, không sao. Nhờ Điệp nhi nhắc nhở cái này, cũng đã một thời gian không gặp Hồng Điệp công chúa, hôm nay bản cung xuất giá, chẳng lẽ nàng không có tặng lễ tới đây chúc mừng?” Ý bảo ma ma vén khăn hỉ đi, Tả Phỉ Nhạn nhớ lại tỉ mỉ, hôm nay có những ai từng tới chúc mừng nàng.

Chỉ có điều, hôm nay thu hoạch của nàng cũng không nhỏ, những thứ kì trân dị bảo thường ngày khó gặp kia, nàng này đã chiếm hơn phân nửa.

Hôm khác, nếu nàng không có tiền xài, có thể cân nhắc đem những thứ này đi cầm, còn có thể phát tài một khoản.

“Hồng Điệp công chúa giá lâm.” Giọng thái giám không thấp không cao vang lên ngoài điện.

Cái này thật đúng là nhắc Tào Tháo Tào Tháo đến, trong mắt Thủy Điệp và Thủy Liên đồng thời hiện lên ý nghĩ như vậy.

Ánh mắt Tả Phỉ Nhạn cứng lại, lập tức lại cười lên rạng rỡ, đứng lên kéo cái hỉ bào rất dài nghênh đón Hồng Điệp công chúa đến.

“Hồng Điệp công chúa giá lâm, Lục Điệp lại không tiếp đón từ xa.” Lời xin lỗi trôi nhàn nhạt qua khóe mắt, Tả Phỉ Nhạn đã nói lời nói mang chút chênh lệch.

“Nếu Nhạn Nhi nói như vậy, thân là hoàng tỷ của muội, sao ta lại có thể không xem đạo lý đến thăm muội chứ? Huống chi hôm nay chính là ngày vui của muội.” Hồng Điệp công chúa cố ý quên sự lãnh đạm xa cách trong giọng nói của nàng, thân thiết cầm tay Tả Phỉ Nhạn, sự chân thành trên mặt, làm cho trong nháy mắt Tả Phỉ Nhạn có hơi hoài nghi.

“Chúng nô tỳ (nô tài), thỉnh an Hồng Điệp công chúa.”

“Miễn, hôm nay là ngày vui của muội muội chớ làm nhiều lễ như vậy, mọi người mau mau tập trung hoàn thành công việc của mình đi, đừng trễ lỡ canh giờ.” Lời nói vừa chuyển, cười nói trách mắng.

“Nhạn Nhi, tỷ tỷ cũng không có gì hay đưa cho muội, đây là thạch anh tím, lấy từ trên Tử Tinh Sơn của nước Roland, cách dùng sau này Nhạn Nhi sẽ biết.” Hồng Điệp công chúa thản nhiên giải thích, lấy thạch anh tím đựng trong hộp đeo lên cổ tay cho Tả Phỉ Nhạn.