Tags
Trước mắt xuất hiện một mảnh đỏ tươi xen nhiều điểm tơ vàng rực rỡ, làm cho Tả Phỉ Nhạn nghi ngờ khó hiểu, nghiêng đầu nhìn chằm chằm vào tay áo thùng thình đang giấu diếm thứ gì của Thủy Liên, nhẹ giọng khẽ nói, “Thủy Liên, ngươi đang giấu cái gì?” Miệng nhô ra, ý bảo nàng lấy ra cho nàng xem một chút.
“Không có… không có… không có gì.” Thủy Liên bối rối kéo tay áo, như sợ thứ gì rơi ra lần nữa.
“Thật… thật sự không có, công chúa người nghĩ nhiều.” Hôm nay công chúa vứt bỏ sự mất tập trung thường ngày, nói chuyện nhất châm kiến huyết (1), làm cho người ta kinh hoảng khiếp vía.
“Công… công chúa, đây… đây là Tây Thái phi kia mới vừa sai người đưa tới.” Run run lấy từ tay áo ra một tờ giấy viết thư màu đỏ thêu tơ vàng.
Mở tờ giấy viết thư trong tay ra, bên trong hiện ra ba chữ “đồ giả mạo” rõ ràng, ba chữ kia giống như kim châm mạnh bạc đâm vào trong lòng Tả Phỉ Nhạn, làm cho nàng không thể nào hít thở.
“Công chúa, công chúa, người không sao chứ?” Trong nháy mắt mặt công chúa lập tức trở nên tái nhợt, Thủy Liên lo lắng hỏi.
“Không có chuyện gì, ta không sao! Liên Nhi, đừng lo lắng, phía ngoài có phải đã tối rồi hay không?” Trong nội điện vẫn đốt đèn cung đăng (2), cho nên không thể thấy rõ cảnh sắc bên ngoài, cũng chỉ có thể biết được từ trong miệng các nàng.
Đợi mặc y phục xong xuôi hết, Tả Phỉ Nhạn ngăn Thủy Liên nối gót trước sau, đi vào màn đêm tối đen như mực.
Gió nhẹ lướt tới, thổi qua trận trận hương thơm ngát, bên tai mơ hồ truyền đến tiếng thúy trúc lao xao, nàng ôm gối ngồi trên thềm bạch bgọc, ngẩng đầu tỉ mỉ ngắm nhìn bầu trời giăng đầy sao, dưới màn đêm mênh mông vô tận từng vì sao lóng lánh làm nên một dải ngân hà bao la.
“Nhạn Nhi, đêm lạnh như nước, sao muội lại muốn ngồi trên thềm bạch ngọc thế kia?” Phía sau truyền đến giọng nói lo lắng của Tả Dận Hạo.
“Muội đang đợi hoàng huynh, muội muốn ngồi dưới sao trời đợi hoàng huynh, muội không muốn bỏ qua cảnh một trời đêm đầy sao thế này, không muốn khiến cho chính mình phải hối hận… Muội muốn để cho hoàng huynh vừa đi ra khỏi ngự thư phòng, là có thể nhìn thấy bóng dáng Nhạn Nhi.” Vẫn nhìn bầu trời bao la như cũ, tiếng nói bị gió thổi mờ mịt.
“Nhạn Nhi, có lời gì vào trong rồi nói!” Tả Dận Hạo ngồi chồm hổm ôm choàng thân thể lộ vẻ đơn bạc của nàng, từ trên người nàng truyền đến hơi lạnh lẽo nhàn nhạt, tỏ rõ đã ngốc chỗ này đã lâu, khiến cho hai đầu lông mày của hắn bị nhiễm cơn giận nhàn nhạt.
“Hoàng huynh, Nhạn Nhi không vào trong, có mấy lời, Nhạn Nhi muốn nói tại đây.” Kéo hắn ngồi cạnh bên người, tựa đầu vào trên bả vai của hắn, cảm giác giống như trộm được hạnh phúc.
“Nhạn Nhi muốn nói cái gì?” Giúp nàng sửa sang làn tóc bị gió thổi rối, ôn nhu hỏi.
“Hoàng huynh, Nhạn Nhi thích huynh! Cái thích này còn hơn cả tình yêu.” Giọng nói nhẹ nhàng nhàn nhạt, từng chữ từng câu gõ vào trong lòng Tả Dận Hạo.
Lời tỏ tình đột ngột của nàng, khiến cho hắn không biết phải phản ứng như thế nào!
Là mừng rỡ, là kích động, là nhảy nhót… Hay còn là khiếp sợ? Hắn không biết.
Hoàng huynh, ngay hôm nay muội sẽ đem tình yêu với huynh nói ra hết không chút nào giữ lại, ngày mai, muội sẽ đem tình yêu này dằn xuống đáy lòng chỗ bí mật nhất, khiến cho nó trở thành hồi ức, vui vui vẻ vẻ làm tân nương.
***
(1) Nhất châm kiến huyết: Một kim thấy máu, ý nói đâm thẳng vào vấn đề, không lằng nhằng quanh co.
(2) Cung đăng:
