Tags
Nàng biết, nàng là người xuyên không đến. Nhưng cái này lại không thể nói lên gì cả, nàng không thể nào hiểu được, nàng cảm thấy rất mờ mịt.
Thân thể này là của nàng không sai, trí nhớ là của nàng không sai, nhưng lại còn pha thêm chút nguyên vốn không có trong trí nhớ! Tỷ như, về người này và cả chuyện trong hoàng cung, nàng chỉ có thể nhớ mang máng.
Nàng không rõ! Rốt cuộc là trên người nàng xuất hiện chuyện quái quỷ gì, Tả Phỉ Nhạn trước kia đã đi đâu!
Phiên, người nam tử thần bí mang theo ưu thương kia, tại sao hắn nói nàng là Điệp Nhi của hắn? Tại sao luôn miệng nói nàng không phải là công chúa? Vậy thì rốt cuộc nàng là ai? Rốt cuộc là ai?
Trận trận tiếng sột soạt truyền vào nội điện Tả Phỉ Nhạn đang nghỉ ngơi, làm cho nàng ngừng suy nghĩ hồ nghi nhíu mày, “Thủy Liên, Thủy Điệp, các ngươi cứ líu ríu không ngừng, cuối cùng đã xảy ra chuyện gì?” Trong giọng nói mơ hồ có sự bực bội vì bị ầm ĩ.
“Công chúa, nô tỳ… nô tỳ… Vậy thì ngươi nói đi!” Thủy Điệp và Thủy Liên đùn đẩy lẫn nhau, ai cũng không muốn mở miệng trước.
“Càn rỡ, có phải thường ngày bản công chúa quá dung túng các ngươi hay không, để cho hôm nay trong mắt các ngươi không có sự tồn tại của ta?” Bọn họ đùn đẩy, làm cho nàng lại nghĩ tới cái câu nàng không phải là công chúa kia, trong giọng nói càng thêm nghiêm túc khắt khe.
“Nô tỳ đáng chết, xin công chúa bớt giận.” Thủy Liên, Thủy Điệp bị dọa sợ đến mức vội vàng quỳ xuống dập đầu, các nàng không ngờ công chúa bình thường rất dễ nói chuyện, hôm nay giống như ăn thuốc súng, toàn lực khai hỏa với các nàng.
“Đứng lên đi! Ta còn chưa chết, đừng có động một chút là dập đầu liên tục.” Nhức đầu xoa thái dương, vươn tay xuyên qua tầng tầng màn trướng, ý bảo hai nàng đi vào trong nói chuyện.
“Nói đi, có cần phải căng thẳng hoảng hốt như vậy không? Thủy Điệp bình thường ngươi nói nhiều nhất, cho nên lần này ngươi nói trước đi.” Mắt biếc trong veo nhiễm chút lạnh lùng nhẹ nhướng lên, khóe môi nổi lên một tia bất đắc dĩ.
Nếu đã bị điểm tên, Thủy Điệp cũng chỉ có thể nói đến cùng, “Công chúa, nô tỳ nghe nói hôn sự của người bị đến sớm.” Nói xong câu đó, Thủy Điệp khiếp đảm ngẩng đầu lén nhìn sắc mặt công chúa, khuôn mặt luôn treo một nụ cười nhàn nhạt làm cho không ai có thể nhìn ra suy nghĩ trong lòng, nhưng lại làm cho người ta càng thêm run sợ.
“Thế à? Vậy là lúc nào? Điệp Nhi, ngươi nói thì nói cho hết, đừng tiết kiệm ấp a ấp úng ta nghe rất bực.” Trong đó sẽ có thay đổi, nàng cũng đoán được, chẳng qua không biết hôn kỳ bị định là khi nào?
“Vâng, vâng, là ngày mai, cử hành cùng lúc với hôn lễ của bệ hạ, ý chỉ của Thái hậu, cả nước đồng khánh ba ngày.”
“Ực…” Thủy Điệp nghe thấy tiếng mình vội vàng nuốt nước miếng, nói ra những lời này, cần biết bao nhiêu dũng khí.
“Cái này thì ngoài dự liệu của ta.” Xem ra mẫu hậu thật sự rất sốt ruột, nàng và hoàng huynh đều giống như một món hàng vậy, một món hàng dùng để liên kết thế lực.
Tả Phỉ Nhạn lạnh lùng hỏi, nụ cười yếu ớt trên mặt kia vẫn luôn chưa từng biến mất, “Ngày mai chính là mười lăm?”
“Hồi công chúa, vâng ngày mai là mười lăm tháng tám tiết Trung thu.” Thủy Liên nhận được tín hiệu cầu cứu của Thủy Điệp, lập tức ôn nhu đáp lại.
“Điệp Nhi, ta biết khinh công của ngươi rất tốt, bây giờ có chuyện muốn ngươi đi làm, hi vọng ngươi sẽ không làm hỏng chuyện.” Lấy từ dưới gối bạch ngọc ra một cái khăn tay màu lam được gấp ngay ngắn đặt trên một tờ giấy trắng tuyết cẩn thận đặt vào trên tay Thủy Điệp.
“Nô tỳ nhất định sẽ không phụ công chúa kỳ vọng.” Thủy Điệp mặc dù không biết làm sao công chúa biết khinh công nàng rất tốt, nhưng vẫn nhận lệnh công chúa.