Tags

Tâm trí từ từ bay xa, trong hơi thở cứ mãi quanh quẩn một cỗ không khí ưu thương khôn tả, liếc mắt qua khoảng không màu tím hoa lệ trước mặt, thân ảnh cao gầy, làn tóc bạc như ánh trăng nhu hòa cô độc, mặt nạ hồ ly tinh xảo cao ngạo, ôm trọn bờ môi hơi có vẻ tái nhợt, ánh mắt toát lên sự cô độc ưu thương, vẫn là biển hoa tím xen lẫn trắng kia, làm cho nàng cảm thấy không khí rất rất loãng, tiếng tiêu bi thương đau đớn vô cùng, có một sự nghẹt thở không lời đang cản trở sự hô hấp của nàng.

“Điệp Nhi, rốt cuộc nàng cũng không chịu tới gặp ta! Nàng biết không? Ta đã ở nơi đồng hoa này đợi nàng thật lâu… Mười năm, suốt mười năm…” Giọng nói ưu thương vắng lặng không hề mang một tia tức giận không ngừng lướt nhẹ qua tai nàng, nàng muốn đưa tay lên che lỗ tai, nhưng hai tay cứ vô lực buông thõng.

“Điệp Nhi, có phải nàng còn đang giận ta không? Giận ta không dẫn nàng rời khỏi Tử Yên Cốc? Giận ta để nàng ở nơi này một mình?” Thân ảnh không ngừng nhích lại gần, không ngừng nhích lại gần, thanh âm pha tia hối hận.

Đồng hoa trắng xen tím, sơn ca hay hót, còn gì nữa? Còn cái gì nữa? Nàng không bắt được, đầu đau quá! Nàng muốn ôm đầu, ngừng hồi ức thống khổ kia lại.

“Không, ta không nhận ra ngươi! Ta là Lục Điệp công chúa của đất nước này, ta là tiểu công chúa được thương yêu nhất trong lòng mẫu hậu, mẫu phi, hoàng huynh, ta tên là Tả Phỉ Nhạn, ta không phải là Điệp Nhi trong miệng ngươi… Ta không phải, ta không phải…” Tả Phỉ Nhạn khàn giọng kêu lên, đưa tay muốn xóa tan màu tím lộng lẫy trước mặt, cả sự ưu thương đến nghẹt thở kia nữa.

“Điệp Nhi, nàng có biết lòng ta đau đớn đến mức nào chăng? Nàng lại không nhớ ta, nàng lại có thể không nhớ ra sự tồn tại của ta. Điệp Nhi… Điệp Nhi…” Tiếng gọi thầm thì không ngừng quanh quẩn trong tai Tả Phỉ Nhạn, mỗi một tiếng gọi của hắn, cũng làm cho tim nàng như bị đao cắt, khiến cho nước mắt của nàng cứ không ngừng rơi xuống như thác đổ.

“Ta không nhớ ra ngươi, tại sao? Tại sao? Tại sao cứ một lần lại một một lần xuất hiện trong giấc mộng của ta?” Che miệng bật khóc, nàng chỉ cảm thấy mình giống như đang sống trong một lời nói dối vô cùng lớn, nàng muốn trở lại thế kỷ hai mươi mốt quá, nàng thật muốn trở về cái cung điện xa hoa dùng tiền bạc đắp nên kia, nơi đó có cha mẹ nàng, mặc dù bọn họ không cho nàng được tình yêu thương mà nàng muốn, nhưng ít ra sẽ không quên nàng, sẽ không dối gạt nàng.

“Điệp Nhi, nàng không phải là Lục Điệp công chúa, nàng là Điệp Nhi của ta, nhớ lấy ta là Phiên, là Phiên một mực chờ nàng.”

“Phiên?” Trong miệng không ngừng lặp lại, nhìn bờ môi như hoa bách hợp nở rộ kia, suy nghĩ từ từ ngừng lại.

Lại… lại một lần nữa nghe thấy từ trong miệng hắn nói nàng không phải là công chúa, nếu như nàng không phải là công chúa, vậy nàng là ai? Nàng là ai? Cảm giác hoang mang như thế.