
Vấn_Hàn Nguyệt.
Cũng như đa số bạn đọc “Bộ bộ kinh tâm” nói riêng và bạn đọc ngôn tình nói chung, Shi chú ý đến ông vì bài thơ “Tương tư thập giới”, vì chất thơ, mà cũng vì tính thực. Không ngờ người viết ra những dòng tình tứ bay bổng nhưng cũng đầy phiền muộn ấy lại là một kẻ vốn chẳng được phép dính đến ái tình.
Cũng chính vì vậy, sau khi biết về tác giả, Shi đã nghiền bài thơ vài (chục) lần nữa, mới buông tha. Thấm đẫm cái thi vị, cái lãng mạn bay bổng, cũng như cái chua xót lạnh lùng như lưỡi dao sắc lẹm trong đó.
Kể ra, nếu tính cả truyền thuyết và hư cấu này nọ, cũng có không ít “đồng chí” cao tăng đắc đạo trong tình trường. Như Đường Tăng, như Cưu Ma La Thập, như Thương Ương Gia Thố. Nhưng họ lại không bị báng bổ, mà vẫn được nhớ tới như một bậc tăng nhân đức cao vọng trọng.
Một con người nên sinh ra vì Phật, nhưng lại sống vì tình.
Hôm kìa, đọc đi đọc lại thông báo cuốn “Đức Phật và nàng” tập 2 sắp xuất bản.
Hôm kia, mò đi mò lại 5 chương spoil trước của tập 1.
Hôm qua, nghiền đi nghiền lại 3 lần quyển 1 mới mua.
Hôm nay, luyện xong toàn bản convert, tâm an ngồi đây. Đột nhiên bị thôi thúc phải viết một cái gì đó.
Nhưng Shi lại không muốn bình về truyện này. Chưa. Shi muốn đọc trọn vẹn hiểu đủ ý nghĩa trong từng lời nói của nhân vật, rồi mới “ra tay”. Cho xứng với một cuốn sách (lần đầu tiên) đọc 5 lần không chán.
Vậy nên mò ra chủ đề lần này. Một bản thơ tình nồng nàn, đủ để lấp đầy con tim còn đang thổn thức, và vương vấn hương vị của truyện. Mùi đàn hương, mùi sách cũ, mùi nhang trầm.
*Convert:
Na nhất khắc, ta dâng lên phong mã không cầu hạnh phúc, chỉ vì chờ đợi ngươi đến;
Na nhất thiên, nhắm mắt tại kinh điện hương vụ trung bỗng nhiên nghe thấy, ngươi tụng kinh trung chân ngôn;
Na nhất nhật, lũy dậy mã ni đôi không làm tu đức, chỉ vì đầu hạ tâm hồ cục đá;
Na nhất dạ, ta nghe một đêm Phạn xướng không làm tìm hiểu, chỉ vì tìm ngươi 1 tia khí tức;
Na nhất nguyệt, ta dao động tất cả kinh ống tre không làm siêu độ, chỉ vì tiếp xúc ngươi đầu ngón tay;
Na nhất niên, khái lớn đầu phủ phục tại sơn đạo không làm yết kiến, chỉ vì dán ngươi ấm áp;
Na nhất thế, chuyển núi chuyển nước chuyển Phật tháp a không làm đã tu luyện sinh, chỉ vì trên đường cùng ngươi gặp nhau;
Na nhất thuấn, ta lên trời phần tiên, không làm trường sinh, chỉ vì bảo hộ ngươi bình an hỉ nhạc.
Thiên không trung khiết bạch đích tiên hạc, thỉnh tương nhĩ đích song sí tá ngã
Ngã bất vãng viễn xử khứ phi, chích đáo lý đường tựu hồi
Chích thị, tại na nhất dạ
Ngã vong khước liễu sở hữu, phao khước liễu tín ngưỡng, xá khí liễu luân hồi
Chích vi, na tằng tại phật tiền khốc khấp đích mân côi, tảo kỷ thất khứ cựu nhật đích quang trạch.
Bản dịch 1:
“Một đêm đó, tôi nghe Phạn ca cả đêm, không vì lĩnh hội, chỉ vì tìm một tia hơi thở của người.
Một tháng đó, tôi trải qua tất cả kinh luân, không vì siêu thoát, chỉ vì chạm đến một dấu vân tay người.
Một năm đó, tôi dập đầu chịu đựng gian nan, không vì hướng Phật, chỉ vì kề cận hơi ấm của người.
Một đời đó, tôi trèo khắp Thập Vạn Đại Sơn, không vì tu luyện đến kiếp sau, chỉ vì giữa đường có thể gặp người.
Một khoảnh khắc chớp mắt đó, tôi phi vũ thành tiên, không vì trường sinh, chỉ vì phù hộ cho người bình an hạnh phúc…”
<Lăng Tiêu Giới>
Bản dịch 2:
“Khoảnh khắc đó, ta giương cao cờ phong mã, không vì cầu phúc, chỉ vì ngóng đợi người xuất hiện.
Một ngày đó, ta nhắm mắt đắm chìm trong làn khói điện thờ, bất chợt nghe thấy tiếng tụng kinh của người.
Một tháng đó, ta xoay chuyển tất cả bánh xe cầu nguyện, không vì siêu thoát, chỉ vì chạm được ngón tay người.
Một năm đó, ta dập đầu quỳ rạp trên đường núi, không vì gặp mặt, chỉ vì kề cận hơi ấm của người.
Một đời đó, ta qua sông qua núi qua tháp Phật, không vì tu luyện cho kiếp sau, chỉ vì giữa đường gặp lại người.
Hỡi cánh hạc tinh khôi trên bầu trời, hãy cho ta mượn đôi cánh của ngươi.
Không để bay đến những miền xa lạ, chỉ để trở lại từ Litang.
Nhưng trong đêm đó Ta bỏ quên hết thảy, vứt bỏ tín ngưỡng, không cần cả luân hồi.
Bởi lẽ đóa hồng nỉ non trước Phật kia đã sớm mất đi vầng hào quang trong dĩ vãng…”
<Lăng Tiêu Giới>
Xem thêm về chú thích ở đây.
Shi không có bản raw trong tay, không dám dịch bậy. Bản dịch cũng vẫn chưa đủ các câu. Shi thích bản dịch đầu nhất. Mặc dù vậy, từ convert và hai bản dịch, ta có thể nhận thấy tình yêu nồng nàn của người dành cho “nàng”. Trên tất cả là sự hy sinh. Tình yêu thầm lặng như một liều độc dược ngọt ngào, từ từ gặm xé con tim. Yêu như Thương Ương Gia Thố, có lẽ cái chết chính là một loại giải thoát. Đọc mà thương.
Tại sao phải yêu? Mà tại sao lại cứ phải yêu khi không được phép rơi vào tình yêu? Mà sao cứ phải yêu đến tận xương tủy tương tư thấu cốt như vậy cơ chứ? Yêu nhau mà không thể bên nhau, yêu nhau mà không thể tỏ nhau, thậm chí chỉ yêu mà không thể đến gần nhau. Tại sao?
Con người cũng thật kỳ lạ. Biết khổ mà vẫn cứ đâm đầu vào. Như Ngải Tình có nói, khi thiêu thân lao vào lửa, chắc chúng cũng cảm nhận được hạnh phúc điên dại tột cùng như cô vậy. Biết ái tình khổ mà vẫn yêu. Biết yêu đương khổ mà không thể dứt. Yêu lắm cái lí luận đầy logic của Tình Tình:
“Vì yêu nên sợ hãi
Vì yêu nên ưu phiền”
<“Phật thuyết diệu sắc vương nhân duyên kinh”, Lương Hiền dịch>
Có lẽ đức Phật cũng đã từng chịu nỗi tương tư thống khổ dày vò, nên ngài mới bảo phải “diệt ái dục” chăng? Chân chính trong cả cuộc đời, ngài chỉ được giải thoát bởi cái chết. “Nói quên là quên được thì còn gì là “Vì yêu nên sợ hãi, vì yêu nên ưu phiền” chứ.”
Aiz, dòng chữ “có nhiều suy nghĩ…” bị Shi đánh đi xóa lại nhiều lần, cuối cùng vẫn nghĩ thôi để dành mai mốt nói tiếp, chứ giờ mà nói thì mai mốt còn nói cái gì. Thôi, câu muôn thuở,
“Không gặp chẳng tương tư… chỉ sợ rằng nếu được chọn lần nữa, vẫn chọn tương phùng.”
***Update 10/8/2020: Không biết bao giờ mới dám review truyện “Đức Phật và nàng”, dù đã đọc đi đọc lại gần trăm lần trong những năm qua. Đây vĩnh viễn là cuốn ngôn tình xuyên không hay nhất Shi từng đọc. Vài năm trước nghe nói tác giả có chỉnh sửa, sau này còn dựng thành phim.
Shi quyết không coi phim, cũng không đọc bản chỉnh sửa.

Mình vừa đi Tây Tạng về, người Tây Tạng không yêu quý vị Lạt ma thứ 6 này đâu, họ cho rằng bạn ý là 1 playboy. Nhưng mà kệ chứ, mình vẫn cực kì thích TUGT hí hí
Shi thì Shi yêu bạn này cực kì, kiểu như tìm được nét đồng cảm giữa hai thời đại í hí hí
Shi vẫn không thích quan niệm “diệt ái dục” của Phật giáo, cho nên… ai cũng bảo Shi khùng hết trơn 😦
=.= ý tưởng này thì…
thì???
thì ba chấm đó =))