Tags

Nhìn cái hộp gỗ màu tím trầm trong tay, hoa văn nông sâu không đồng nhất, nét điêu khắc tinh xảo, Tả Phỉ Nhạn không thể hiểu nổi. Ngẩng đầu ngơ ngác nhìn chằm chằm Vu Vĩ Kỳ.

“Không biết bên trong là cái gì phải không?” Sự khó hiểu trong mắt nàng, làm cho Vu Vĩ Kỳ hé miệng cười khẽ.

Hắn nhận lấy cái hộp trong tay nàng mở nắp hộp ra, một cây ngọc trâm toàn thân trong suốt tỏa ra ánh sáng màu xanh êm dịu đang yên tĩnh nằm trên nền tơ lụa tuyết trắng bóng loáng, phía trên điêu khắc vài cánh hoa, trông rất sống động, như muốn bứt ra khỏi cây trâm.

“Thứ quý giá như thế là tặng cho ta?” Tả Phỉ Nhạn trầm trọng hỏi, nếu như nàng nhận lấy ngọc trâm này, có phải trong định nghĩa nào đó cũng nên giao ra một thứ gì đó hay không? Nàng sợ mình trả không nổi.

“Người không cần cảm thấy trong lòng có bất kỳ áp lực gì! Ta sẽ không lấy thứ gì của người cả!”

Lấy cây ngọc trâm kia ra, thả cái hộp gỗ vào trong tay nàng một lần nữa, lách ra phía sau nàng, ngón tay thon dài vén lọn tóc đen bóng tán loạn chạm vai kia lên, ngón tay linh xảo xuyên qua trong đó, rất nhanh, lọn tóc rối tung đã được hắn vấn thành một búi đơn giản dùng ngọc trâm cố định.

“Tại sao lại tốt với ta như vậy?” Nghe phía sau truyền đến mùi hoa ngọc lan nhàn nhạt, Tả Phỉ Nhạn rất khó tưởng tượng, trên người một kẻ cả ngày làm bạn cùng đao kiếm, hơi thở lãnh khốc đầy người lại có thể có hương hoa ngọc lan như vậy, sự thật rất thơm. Làm cho nàng không lịch sự nhớ tới mùi hương trên người một vị anh lớn khi còn bé, còn nụ cười ấm áp của anh ấy nữa.

“Thứ mà ta đã giao ra, sẽ không cần bất kỳ hồi báo nào! Người giống như là một người có thể cho ta ấm áp…”

Mặc dù hắn không nói rõ, nhưng hắn đã gián tiếp hứa hẹn vơi nàng, sống mũi lại chua chua một trận, nước mắt chảy ra nơi khóe mắt, hòa cùng làn môi lạnh như băng.

Nàng nợ hắn, từ khoảnh khắc đó, phần nhân tình này, kiếp này đã không thể nào trả hết.

Tả Phỉ Nhạn hít hít mũi, lấy từ trong túi quần ra cái khăn tay màu lam chùi chùi nước mắt trên mặt, làm cho nhìn mình bớt chật vật một chút, “Ta đây phải trở về! Cám ơn ngọc trâm của ngươi, ta rất thích.” Lay lay cây trâm trên đầu, chạy đi một đoạn, hướng về phía Vu Vĩ Kỳ đang lộ ra một nụ cười nhẹ hô to.

“Vu tiểu nhân, thật ra thì khuôn mặt lạnh như tiền như có ai đang thiếu nợ của ngươi cười lên thật rất anh tuấn, nếu như ngươi vẫn cứ giữ nguyên điệu bộ này, bảo đảm có thể mê luyến rất nhiều thiếu nữ ngây thơ!” Nhìn Vu Vĩ Kỳ từ cười yếu ớt biến thành lạnh băng, Tả Phỉ Nhạn lại cười phá ra một lần nữa, nàng cảm thấy loại phát tiết trá hình này, trong lòng thật rất thoải mái.

Cám ơn ngươi, Vu Vĩ Kỳ!

Hướng về phía bóng dáng của hắn, Tả Phỉ Nhạn thầm nói trong lòng.

“Công chúa, công chúa, người đã trở lại! Người muốn chúng nô tỳ sốt ruột a!” Thủy Điệp, Thủy Liên chạy tới đỡ Tả Phỉ Nhạn.

“Không phải đã về rồi sao?” Cười cười với hai nàng, có thiếp thân cung tỳ tri tâm như vậy ở trong cung sợ là khó có được.