Tags

“Đi rồi?” Tả Dận Hạo nằm ở trên bàn, nhắm mắt lại như đang nghỉ ngơi.

“Vậy à?” Mở hé đôi mắt nhiễm chút sương mù, như đang ngẫm nghĩ cái gì.

“Vâng.”

“Vậy thì cứ giữ nguyên kế hoạch mà làm.” Thanh âm lười nhác pha chút lạnh lùng, mơ hồ mà u oán, nghe có vẻ không chân thật.

“Vâng. Nô tài còn có một chuyện muốn bẩm báo, hôm nay Thái hậu vừa hồi cung.”

“Vậy sao? Thế đi cùng Thái hậu trừ Thái phi còn ai nữa?” Ngắm nghía cây bút lông sói dính chút ít mực nước, làm rơi một giọt mực đen xuống trên nền giấy Tuyên Thành trắng như tuyết, mơ mơ hồ hồ, một bức tranh non sơn trùng điệp hiện ra ngay trước mắt. Nếu như nhìn từ xa, bạn sẽ phát hiện bức tranh kia trông giống như rồng, như một con rồng lười nhác toàn thân tản ra hơi thở nguy hiểm.

“Thái hậu và Thái phi đang chuẩn bị chọn hoàng hậu cho người.” Bóng đen bẩm báo chi tiết.

“Thế à? Ngươi có thể lui xuống!” Xem ra mẫu hậu đã không đợi kịp.

Lời còn chưa dứt, bóng đen đã biến mất khỏi ngự thư phòng như một làn khói vô tung vô ảnh.

“Phúc Đức, ngươi nói có phải trẫm nên tranh thủ một chút hay không?” Liếc Phúc Đức mới vừa bước vào một cái, Tả Dận Hạo lười nhác hỏi.

Phúc Đức chấn động, câu hỏi của bệ hạ, làm cho hắn nhất thời không biết nên trả lời từ đâu.

Đi theo bệ hạ không phải mới ngày một ngày hai, đương nhiên có thể hiểu được cuối cùng bệ hạ đang hỏi cái gì. Chỉ có điều là vấn đề lần này vô cùng to lớn, hắn không thể trả lời tùy tiện, suy nghĩ trong lòng, rốt cuộc nên trả lời thế nào mới coi là hợp lý.

“Không trả lời được có phải không?” Nhíu mày, gật đầu thông cảm, “Không cần trả lời! Đi tìm người dọn dẹp Trữ Tú Cung sạch sẽ, sau này sẽ cần sử dụng.”

“Nô tài tuân chỉ.” Phúc Đức đặt dĩa cao mới vừa lấy ở ngự thiện phòng xuống, xoay người nhẹ nhàng rời đi, để tránh động tác quá lớn quấy nhiễu hứng thú vẽ tranh của bệ hạ.

Bộ dạng Phúc Đức lo lắng sợ mạo phạm đến hắn, một chút hắn cũng không hề bỏ qua.

Ở trong cung, ai cũng sợ hãi hắn, ai cũng sẽ không thể hiện tính tình thực sự của mình cho hắn thấy. Trừ nàng, chỉ có nàng dám chống đối hắn, nhục nhã người khác trước mặt hắn, thậm chí dạy dỗ người ta, hoặc mắng hắn.

“Nhạn Nhi, Nhạn Nhi, muội thật sự muốn bay khỏi bên cạnh ta, nhận được thứ tự do mình muốn sao?” Tả Dận Hạo gác bút lông sói xuống cúi đầu nói, nghĩ đến nàng muốn bay khỏi bên cạnh hắn, hắn đã nghĩ sẽ tự mình bẻ gãy đôi cánh của nàng, làm cho nơi nào nàng cũng không đi được, ở trong chốn lồng tre hoa lệ này theo hắn cả đời.

Nếu như hắn đủ ích kỷ, đủ tàn nhẫn. Có lẽ tất cả chuyện đó đều đã thực hiện, nhưng hắn lại không muốn nhìn thấy nàng không sung sướng, không hạnh phúc! Cho nên, hắn phải bảo vệ nàng, bảo vệ bí mật mà từng chút một, để cho ngoại trừ hắn bất kỳ nam nhân nào cũng sẽ không thể tổn thương nàng được.

Hắn suy nghĩ bá đạo một hồi, ngón tay dính vào mực nước, lướt nhanh trên giấy, nét chữ mạnh mẽ hữu lực như được điêu khắc kia được in vào trên giấy Tuyên Thành.

‘Khát nước ba ngày chỉ lấy một bầu ’—— Tả Dận Hạo.

Bên trong noãn các (1) ấm áp trang nhã, hai chung sứ bạch ngọc tản ra những làn khói nhẹ lượn lờ, bên cạnh chiếc bàn gỗ tử đàn khắc hoa có hai cô gái mặc cung trang màu tím tinh mỹ cùng váy dài màu lam nhạt đang ngồi, giữa các nàng lộ ra một sự quỷ dị mơ hồ.

“Hoàng quý phi nương nương…” Người mặc váy dài màu lam nhạt phá vỡ sự yên lặng trước.

“Muội muội có lời gì không ngại cứ nói thẳng, ở chỗ này không có Hoàng quý phi, có chính là tỷ muội chúng ta.” Cười nhạt, thái độ đại gia khuê tú điềm tĩnh văn nhã được bộc lộ rõ ràng.

(1) Noãn các: căn phòng được làm ấm, chuyên dùng trong mùa lạnh, đại khái có thêm nhiều lò sưởi thôi (chắc vậy).