Tags

Khi Vu Vĩ Kỳ bước ra từ trong ngự thư phòng một lần nữa, hơi thở lạnh như băng trên người đã dọa đám người chung quanh.

“Vu tiểu nhân…” Một tiếng nói yếu ớt đến mức như là không có sức kêu to gọi Vu Vĩ Kỳ.

“Công chúa sao người vẫn còn ở lại chỗ này?” Thấy nàng đã đi ra ngự thư phòng, sao lại còn ngồi một xó thế này, hơn nữa thoạt trông sắc mặt không tốt lắm.

“Vậy làm sao ngươi lại đi ra từ ngự thư phòng?” Không ngẩng đầu lên nhìn hắn, nhưng chất vấn trong giọng nói đã biến thành một mũi tên sắc nhọn.

“Tại sao người lại muốn ta làm phò mã của người? Người thích ta sao?” Vu Vĩ Kỳ không trả lời thẳng, con ngươi đen ngầm trầm xuống vài phần, nhìn chằm chằm Tả Phỉ Nhạn vẫn luôn không ngẩng đầu lên nhìn hắn kia.

Hắn rất muốn biết, rốt cuộc là vì cái gì, làm cho nàng làm ra quyết định như vậy. Cho tới nay, nàng vốn rất ghét hắn.

“Thích a!” Không hề có bất kỳ suy nghĩ nào, nói ra như một chuyện rất đương nhiên.

“Thích ta điểm nào nhất?” Con ngươi đen thâm thúy của Vu Vĩ Kỳ trở nên thần bí lại thâm sâu nồng nàn, bên trong phảng phất có một ánh sáng yếu ớt lóe lên mơ hồ.

“Thích nhất ngươi điểm nào? Thích sự ôn nhu trong ngực ngươi, đó là thứ không ai cho ta cả, nó khiến cho ta mê luyến.” Ngẩng đầu nhìn hắn, bờ môi tràn ra một nụ cười mềm mại, đó là thỏa mãn.

“Ngươi không phát hiện ra, ta đang lợi dụng ngươi sao? Ta lợi dụng cái ôm ấm áp của ngươi, lôi ngươi vào trong cái chảo nhuộm không có sắc màu này.” Đối với sự bình tĩnh lạnh lùng của hắn, hai mắt Tả Phỉ Nhạn bùng lên hai ngọn lửa giận hừng gực, vô cùng rực rỡ chói mắt, thắp sáng khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú của nàng, làm cho trông nàng càng thêm động lòng người.

“Không có.” Vu Vĩ Kỳ lắc đầu, hơi có vẻ lưu luyến si mê nhìn vẻ mặt đầy sức sống của nàng.

Như vậy là đủ rồi, hắn một chút cũng không thấy nàng đang lợi dụng hắn chỗ nào, ngược lại giống như là giúp cho hắn sống lại một lần nữa.

“Ngươi thật sự không cảm thấy ta hèn hạ sao? Ngươi không cảm thấy, nhưng mà ta cảm thấy mình rất hèn hạ, lợi dụng ta mê luyến cái loại ấm áp thuộc về gia đình trên người ngươi, ép ngươi đi trên một con đường ngươi không biết tương lai sẽ ra sao.” Nàng từng bước từng bước tiến tới gần hắn, lửa giận trong mắt cực nóng sắp phun ra.

Cái người ngang bướng hung hăng, gây sự khí thế này mới thật sự là nàng.

Cái người gian xảo đáng yêu, khắp nơi tìm người gây phiền toái để cho người khác theo sau thu dọn cục diện rối rắm mới thật sự là nàng.

Hắn phát hiện, thật ra thì từ ngay từ lúc ném nàng lần đầu tiên, nàng cau mày, quay về phía thân ảnh của hắn làm mặt quỷ, mắng hắn là Vu tiểu nhân, thân ảnh của nàng đã ở trong đầu của hắn không thể xua đi, đoạt lấy một chỗ ngồi trong lòng hắn, chẳng qua là hắn vẫn không phát hiện ra mà thôi.

“Ta không cảm thấy ngươi có làm chuyện gì sai.” Nếu như nói, nàng thật sự đang lợi dụng hắn, đó cũng là do hắn cam tâm tình nguyện bị lợi dụng.

Nếu như hắn không cam tâm tình nguyện, thì sẽ không có bất kỳ người nào có thể lợi dụng được hắn, cho dù là đương kim bệ hạ cũng không được.

“Vu tiểu nhân, cám ơn ngươi.” Mũi Tả Phỉ Nhạn chua chua, trong hốc mắt chứa đầy nước mắt, lửa giận hừng hực kia đã bị nước mắt dập tắt.