Tags

Chẳng qua, là nàng đại nhân đại lượng, thiếu nữ xinh đẹp đến từ thế kỷ hai mươi mốt, xem nhiều đấu đá hiện đại cổ đại như vậy rồi, mà còn đấu không lại những thứ cổ nhân này sao? Như vậy cũng quá coi thường nàng rồi.

Cứ chờ xem! Các cưng… Bây giờ chị đây còn chưa muốn chơi cái loại trò chơi này với các cưng thôi.

Đôi mắt hồ thu trong suốt lấp lánh như thủy tinh rực rỡ tinh nghịch kia, bên trong tràn ngập màu sắc, giống như mặt hồ gợn sóng lăn tăn, rực rỡ chói mắt!

Tả Dận Hạo khẽ mỉm cười, hắn biết mà, Nhạn Nhi lại đang nghĩ mưu ma chước quỷ, mỗi khi cái loại sắc thái này xuất hiện, thì nhất định sẽ có người bị tai ương. Ánh mắt hơi tỏ vẻ thương tiếc liếc về phía Lan quý nhân trong ngực đang cầu xin hắn thương yêu.

Thật là đẹp, đẹp như một đóa hoa. Nói thật, hắn cũng thật không nỡ để cho nàng từ từ héo tuàn ở trong tay Nhạn Nhi trong tay…

“Hoàng huynh, xin người quản tốt thiếp nhà huynh.” Khóe miệng của nàng giương lên một hình cung mang chút cười giễu cợt.

“Đa tạ hoàng muội nhắc nhở, hoàng huynh biết rồi.” Tả Dận Hạo trầm giọng nhận lời, con ngươi nhìn nàng lóe sáng thật rực rỡ, thật tà mị.

“Thế thì hoàng muội cũng cáo lui.” Đầu gối hơi cong, không thèm liếc hắn nhiều một cái, cứ đi thẳng ra ngoài cửa điện.

Nhướng mày, đôi môi hé mở, trên gương mặt tuấn tú hiện lên một hơi thở ám muội gian xảo nào đó.

Nhưng Tả Phỉ Nhạn xoay người thật nhanh chưa kịp nhìn thấy tia sáng kỳ dị đó, có lẽ nếu nàng để ý, nàng sẽ phát hiện ra có một vài thứ nàng còn có thể ngăn cản được.

“Bệ hạ, vậy thần thiếp cũng cáo lui.” Lan quý nhân khẽ đứng dậy, khi nói đến chữ “thiếp”, đặc biệt nhấn mạnh giọng nói.

“Ân, thế thì lui xuống đi! Mấy ngày nữa tự nhiên trẫm sẽ đến gặp nàng.” Chỉ liếc nhìn thân ảnh Lan quý nhân màu lam nhạt một cái, giọng nói lập tức trở nên uy nghiêm dị thường, tâm tư của Lan quý nhân, hắn há lại không biết?

Đợi sau khi Lan quý nhân đi, ánh mắt Tả Dận Hạo vô tình cố ý liếc về phía trên cây cột xà nhà.

“Vĩ Kỳ, ngươi có thể xuống. Nên nhìn, nên nghe, ngươi cũng thấy hết rồi.” Tả Dận Hạo lười nhác nói.

Một thân ảnh nhảy từ trên xuống thật nhanh, “Vĩ Kỳ nguyện ý nghe bệ hạ xử trí.” Giọng nói lãnh khốc không mang theo một tia tình cảm, Vu Vĩ Kỳ mặc quan phục màu đỏ sậm đã đứng ở trước mặt Tả Dận Hạo chờ bị xử trí.

“Ngươi có tội gì? Là ta bảo ngươi lên đó ngốc.” Tả Dận Hạo tự tiếu phi tiếu nhìn thoáng qua hắn, xoay người thong thả đứng lên từ ghế rồng. (ghế làm việc trong thư phòng, không biết gọi là cái gì, mà liên quan tới vua thì là rồng vậy)

“Vĩ Kỳ, không ngờ trên cõi đời này lại có một loại môi có cảm giác như anh đào, như kẹo đường, mỹ vị làm cho người ta muốn nếm thử một lần nữa.” Tả Dận Hạo đi tới trước mặt Vu Vĩ Kỳ, nhắm đôi mắt như kim cương đen lại, lộ ra vẻ mặt hoài niệm dư vị vô cùng.

“Vĩ Kỳ không biết bệ hạ đang nói cái gì.” Vu Vĩ Kỳ chắp tay, trong giọng nói có một tia cứng ngắc không dễ phát hiện.

“Ngươi biết, sao ngươi có thể không biết đâu chứ?” Đi qua bên người Vu Vĩ Kỳ, ý bảo cung nhân đóng cửa điện một lần nữa. (nghe có mùi đam mỹ…)