Tags

 “Bệ hạ, đến cùng là nô tỳ đắc tội công chúa ở chỗ nào? Nô tì tự biết không có dung nhan tiên nữ, nhưng công chúa cũng không nên dùng lời nói mà vũ nhục nô tì. Nô tì chỉ là nhớ bệ hạ rất nhiều, cho nên chẳng quan tâm cấp bậc lễ nghĩa mà tới tìm bệ hạ. Bệ hạ, người phải làm chủ cho thần thiếp a!” Lan quý nhân vừa khóc lóc kể lể, vừa ngồi trong ngực Tả Dận Hạo tìm kiếm an ủi.

Thân là nữ nhân, ưu điểm duy nhất chính là nước mắt tràn lan, chỉ cần đôi mắt nhẹ nhàng nháy mấy cái, lập tức dòng nước mắt như suối cao nguyên không ngừng tràn ra bên ngoài. Mà điểm ấy, Lục Điệp công chúa trăm triệu lần không biết dùng, trong cung ai lại không biết, Lục Điệp công chúa khinh thường nhất chính là nữ nhân kia làm bộ làm tịch khóc, luôn giả bộ nhu nhược giành lòng ưu ái thương yêu của nam nhân.

“Lạt mềm buộc chặt.” Khinh thường phun ra bốn chữ này, ngọn lửa giận trong lòng Tả Phỉ Nhạn đã từ từ được dập tắt, bây giờ nàng cảm thấy mình hẳn đang làm một người khán giả, mà bọn họ lại vừa vặn là diễn viên diễn kịch trên đài, diễn một tiết mục cổ hủ làm người ta ghê tởm không nhìn ra bất kỳ chân thành nào.

Một năm trước, nàng cùng bệ hạ đang quấn quít, mà Tả Phỉ Nhạn ả lại dám cưỡi cỗ xe quái dị kia, mặc một bộ y phục còn thiếu vải hơn gái lầu xanh từ trên nóc nhà rơi xuống, ngã thẳng ngay trên người nàng, còn rất ác liệt dùng chân dẫm trên núi đôi nàng vẫn lấy làm kiêu ngạo, còn thứ đồ quái dị kia còn lưu lại trên người nàng một vết dài vừa đen vừa đỏ.

Nàng hoài nghi, đó nhất định là Tả Phỉ Nhạn muốn ngược nàng, mới nghĩ ra được chiêu tổn hại đó, muốn cho nàng mất thể diện trước mặt bệ hạ rồi thất sủng.

Từ sau khi tiến cung, Tả Phỉ Nhạn này vẫn luôn đối chọi với nàng.

Nàng rất hận Tả Phỉ Nhạn, đều là ả làm hại! Nàng được sống trong Thải Hà Cung tu dưỡng, còn phải bảo dưỡng núi đôi bị Tả Phỉ Nhạn dùng chân vô tình giẫm lên kia, làm cho nàng trong một năm ròng không có mặt mũi đi ra ngoài gặp người ta, giống như thân ở lãnh cung. Mặc dù thỉnh thoảng bệ hạ cũng sẽ đi thăm nàng, nhưng cũng không có nhiệt tình lúc trước, chỉ hàn huyên mấy câu đã đi.

Hôm nay đến gặp bệ hạ, tất cả đều nhờ thân thể của nàng khôi phục như lúc ban đầu, nàng lại có thể một lần nữa nhận được long sủng.

Không nghĩ tới chính là, oan gia ngõ hẹp, ả cũng đã ở trong ngự thư phòng, hơn nữa toàn thân xốc xếch chật vật, cánh môi tái nhợt kia càng giống như từng bị người giày xéo lên, khóe miệng còn lưu lại một tia máu nhàn nhạt, làm cho người ta không khó tưởng tượng, trong lúc ngự thư phòng đóng kín kia, bên trong đến cùng đã xảy ra uẩn khúc như thế nào.

Tiện nhân, Tả Phỉ Nhạn tiện nhân này, không ngờ ngay cả hoàng huynh của mình cũng muốn nhúng chàm, loại loạn luân cấm kỵ này, nàng nhất định phải làm cho toàn bộ người trong thiên hạ đều biết, lửa giận báo thù trong lòng Lan quý đang lủi cháy hừng hực.