Tags

Trận trận cười duyên kia, nghe ra được Tả Phỉ Nhạn càng nổi cơn thịnh nộ, nhưng nàng không biểu hiện ra chút nào, trên mặt vẫn treo một nụ cười khiêu khích dụ dỗ như cũ, chỉ có điều là càng thêm tươi sáng rực rỡ, trên người nàng trong nháy mắt như bị nhiễm một vầng hào quang đủ sắc.

Tả Phỉ Nhạn cười mờ ám một tiếng, “Lan quý nhân không phải tự phong mình là tiểu thiếp lãnh cung sao? Hôm nay làm sao rảnh rỗi tới ngự thư phòng thăm hoàng huynh thế? Có phải tưởng niệm hoàng huynh dữ dội hay không? Nga, ta hiểu rồi, đây chính là một ngày không thấy như cách ba thu, một năm không thấy như cách ba năm? Xem đi, ta thật thông minh.” Tự nói tự khen, nhưng những lời nói ra lại đâm vào ngực Lan quý nhân.

“Công chúa nói rất đúng, nô tì tưởng niệm bệ hạ vô cùng.” Lan quý nhân ngầm rũ xuống, thanh âm mềm mại giống như bay ra từ kẽ răng nanh.

“Ân.” Tả Phỉ Nhạn gật đầu, một bộ trẻ con dễ dạy.

Nàng đang ghen phải không? Tả Dận Hạo cười càng hài lòng, hẳn là có thể hiểu như vậy.

Quả nhiên, ôm mỹ nhân mềm mại tinh tế yêu kiều trong ngực so với rượu mạnh càng thêm say lòng người.

Tả Phỉ Nhạn cảm thấy cặp mắt của mình như muốn phun ra ngọn lửa còn nóng hơn lúc núi lửa bộc phát, Lan quý nhân phải không?

“Hoàng huynh thật là có nhã hứng, lại có thể hào phóng biểu diễn những hình ảnh hạn chế người xem này trước mặt hoàng muội, thế thì hoàng muội cần phải học chăm một chút, để cho tháng sau hoàng muội lập gia đình cũng có thể áp dụng.” Đôi mắt trong suốt như nước hồ híp lại, hàng mi dài và cong như lông vũ khép hờ, che đi bóng tối nhàn nhạt trong mắt.

“Bệ hạ… Công chúa nàng…” Lan quý nhân vừa nghe Lục Điệp công chúa nói như vậy liền lên tiếng, hơi bị bực bội, người sáng suốt cũng biết, Lục Điệp công chúa đang móc máy đùa giỡn người khác nói ả không biết liêm sỉ, nàng ủy khuất nằm trong ngực Tả Dận Hạo, anh anh bật khóc.

“Lan quý nhân của trẫm sao lại khóc rồi? Đừng khóc, ngươi khóc nhưng trẫm sẽ đau lòng.” Tả Dận Hạo ôn nhu an ủi, ánh mắt mang cười vẫn luôn hàm chứa tà tứ tàn bạo giễu cợt, không hề nháy mắt nhìn Tả Phỉ Nhạn chằm chằm.

Sóng to gió lớn chớp giật giữa bệ hạ và công chúa, làm cho Phúc công công đang đứng một bên hầu hạ cảm thấy toàn thân lạnh như băng run rẩy tê dại, nếu như có thể, hắn muốn lui khỏi ngự thư phòng.

“Đúng a! Lan quý nhân đừng khóc, nếu như ngươi khóc một cái, càng thêm thật xin lỗi danh hiệu tiểu thiếp lãnh cung kia của ngươi.” Tả Phỉ Nhạn châm chọc một nhát, ánh mắt không vui bắn về phía Lan quý nhân đang liên tục nhìn trộm nàng, còn có nam nhân với ánh mắt luôn tràn ngập chiếm hữu kia.

“Nhìn một cái, nhìn một cái Lan quý nhân ngươi một thân da thịt nõn nà như tuyết trắng, con ngươi thu nhạt như sắp nhỏ ra nước đến nơi, lông mày như viễn sơn, môi đỏ mọng như anh đào, mặt như phù dung, thắt lưng như cành liễu, tinh tế phảng phất như thiên tiên không tồn tại giữa chốn nhân gian. Bị như vậy xui xẻo rầm vừa khóc, sẽ phải mặt mày hốc hác lạc, coi chừng hoàng huynh không cần, lại bị chồng ruồng bỏ đưa vào lãnh cung lần nữa, chịu đủ cuộc sống không có nam nhân làm dịu.” Tả Phỉ Nhạn vừa trêu chọc, giọng nói phù phiếm tựa như gã Tuyết Băng Yên đùa giỡn chốn Bách Hoa lâu nổi danh khắp thiên hạ kia.

Viễn Sơn Mi

***

Note : Tớ cũng không biết Tuyết Băng Yên là tên nào nữa.