Tags
Trên xương quai xanh truyền tới từng đợt đau, nhắc nhở nàng người nào đó đang làm ra những chuyện loạn luân với nàng, nàng nên làm thế nào? Suy nghĩ bay về phía ngoài kia, ai tới đánh vỡ tàn cuộc im lặng này?
“Trước ở bên ngoài chờ.” Tả Dận Hạo lên tiếng ngăn cản bên ngoài nói tiếp, nhìn Tả Phỉ Nhạn đang bị hắn đặt dưới thân, trong mắt hiện lên một trận thương tiếc.
Có phải động tác mới vừa rồi quá thô lỗ, làm nàng sợ hãi hay không?
“Nhạn Nhi…” Bị nàng dùng sức đẩy, Tả Dận Hạo lăn quay sang một bên, hơi ấm áp trong ngực, mùi hương thơm ngát trong hơi thở, theo nàng thoát đi, chỉ còn lưu lại bên khóe môi kia một mùi vị thuộc về nàng như có như không.
Hắn cứ vậy làm nàng sợ sao? Tả Dận Hạo cảm thấy một trận buồn khổ, hay là hắn hiểu sai ý rồi?
“Hắt xì…” Cửa điện được mở từ bên trong hướng ra ngoài.
“Bệ hạ…” Kèm theo tiếng nói lanh lảnh là một trận giọng nữ mềm mại phá vỡ phút trầm tư của Tả Dận Hạo, hắn nằm nghiêng trên nền gạch lạnh như băng, chậm chạp ngẩng đầu.
“Sao ngươi lại tới đây?” Tả Dận Hạo cười nhạt lạnh lùng một tiếng, trong con ngươi đen bí mật mang theo bất mãn cùng khinh thường được che dấu vô cùng tốt.
“Nô tì… nô tì. . . Nô tì…” Người tới chi chi ngô ngô hồi lâu cũng không nói ra nguyên nhân, chỉ có điều đôi mị nhãn kia không ngừng liếc về phía Tả Dận Hạo đang nằm nghiêng trên mặt đất, y phục phong phanh lộ ra tinh kiền khí lực.
“Có phải nhớ trẫm rồi hay không?” Tả Dận Hạo hiểu ý, tà tứ cười một tiếng, ngoắt ngoắt tay về phía nàng.
“Bệ hạ, mới vừa rồi nô tài muốn bẩm báo người, Lan quý nhân đã chờ ngoài điện.” Phúc công công cúi đầu, cung kính nói.
“Ân, biết rồi! Trẫm cũng không muốn trách tội ngươi!” Ánh mắt Tả Dận Hạo bay về phía cái người vẫn luôn núp phía sau cửa, đầu rũ thấp, không ngừng chơi đùa những ngón tay kia.
“Phúc Đức, đưa trà xuân qua cho Lục Điệp công chúa uống, mới vừa rồi nàng không phải là vẫn náo trứ muốn uống trà xuân sao?” Tả Dận Hạo hơi cong khóe miệng, con ngươi đen lóe lên những tia sáng rực rỡ, hắn muốn xem, hoàng muội giữa lúc người khác nhìn thấy bộ dạng chật vật của nàng, sẽ biểu hiện như thế nào đây?
“Nô tài tuân chỉ.” Phúc công công bưng trà cho Lục Điệp công chúa, khi ánh mắt liếc thấy một vài nếp nhăn chật vật trên thân công chúa, trong mắt hiện lên sự khó hiểu. Mới vừa rồi hắn đi bưng trà , công chúa còn đang tốt đẹp, sao mà chỉ trong chớp mắt, tóc tai công chúa cũng rối loạn? Y phục cũng có dấu vết bị kéo ra? Còn nữa tại sao luôn cúi thấp đầu? Mà tại sao bệ hạ cũng nằm nghiêngtrên mặt đất? Long bào trên người hình như cũng có dấu vết từng bị kéo ra? Tất cả chuyện này đều lộ ra nhiều điểm quỷ dị. (thì bị kéo ra đương nhiên phải có dấu bị kéo ra rồi…)
“Công chúa, nô tài bưng trà tới cho người.” Phúc công công thu liễm kinh ngạc, đưa trà tới trước mặt nàng.
“Ân, đa tạ Phúc công công.” Tả Phỉ Nhạn cười tươi ngẩng đầu, trên mặt lóe cao ngạo, ưu nhã nhận lấy chén trà nhỏ phẩm trà.
“Thật là trà ngon, mùi thơm ngát ngon miệng, dư vị làm cho người ta trở về chỗ cũ vô cùng.” Khẽ liếm khóe môi, làn nước trong suốt dụ hoặc đến cực điểm, ánh mắt khiêu khích, trêu chọc rơi lên thân ảnh nằm nghiêng kia, chạm vào cặp mắt híp lại mỉm cười đó, tựa như nói, ta vẫn là công chúa kiêu ngạo.
***
Hết rồi nhé, không còn “mờ ám” nữa đâu… Shi muốn H, H, H cơ!!!
Bộ này có H ko hả ss?? Dạo này ko ăn chay nữa. Muốn ăn xôi thịt cơ
Tớ không đọc được cm của bợn huhu lỗi font rồi
aigo~
H hả, hết rồi, có mấy chỗ thì nhẹ lắm, không kĩ đâu, chán. Qua bên “Tinh khôi và nồng nhiệt” đi, no nê luôn *đỏ mặt*