Tags

“Không, hoàng huynh, để cho muội về Lục Điệp Cung, muội bảo đảm, muội sẽ không bao giờ… mặc thành như vậy đi ra ngoài nữa.” Tả Phỉ Nhạn còn đang đau khổ cầu xin tha thứ.

Trước kia những pha này đều là ước mơ tha thiết của nàng, nhưng hôm nay khi thật sự xảy ra, nàng lại cảm thấy sợ hãi, nàng muốn dùng ý chí cuối cùng của mình để ngăn cản.

“Nhạn Nhi, hôm nay huynh sẽ không tha muội, muội cũng đã biết huynh nhịn bao lâu không có vọng động trực tiếp gục muội xé hủy?” (ew, tớ thích câu này nhé) Từ khoảnh khắc nàng mặc một bộ đồ quái dị, chân đạp cỗ xe đạp quái dị nện từ trên nóc nhà xuống, nện ở trên người Lan quý nhân mới phong của hắn, hắn đã bắt đầu nhìn nàng bằng con mắt khác.

“Không được, hoàng huynh, cái này không được phép.” Tả Phỉ Nhạn lắc lắc đầu, nước mắt mơ hồ hai mắt, sợi tơ buộc tóc rơi xuống trên nền gạch vàng.

“Nhạn Nhi không khóc, muội khóc huynh sẽ đau lòng. Huynh là vua của một nước, ai cũng không thể làm gì huynh, huynh sẽ không để cho bọn họ tổn thương muội, huynh sẽ bảo vệ muội.” Tả Dận Hạo mềm nhẹ lau nước mắt cho nàng, sốt ruột hứa hẹn.

“Không cần, muội không cần, hoàng huynh bỏ qua cho muội, muội không cần…” Nàng bị nói thì không vội, nàng không muốn hoàng huynh cũng bị người ta nói, tốc độ truyền bá lời đồn nhảm trong hoàng cung cực kì nhanh.

Nàng cảm giác đầu mình trống rỗng, sao hoàng huynh lại có thể hôn nàng? Sao hắn có thể hôn nàng? Hai mắt trừng còn lớn hơn chuông đồng.

“Chuyên tâm hôn môi, nhắm mắt lại.” Tròng mắt mang cười, giọng điệu không vui, Tả Phỉ Nhạn bị dọa sợ vội vàng nhắm nghiền hai mắt, nàng không có cách nào suy nghĩ bình thường được nữa.

Nàng ngoan ngoãn nghe lời, để cho Tả Dận Hạo càng thêm sâu nụ hôn này, mùi vị ngọt ngào như mật kia, hắn chưa từng nếm qua ở trên người bất cứ nữ nhân nào khác, cho dù là Ý Vận, cũng chưa từng có loại mùi vị này, hắn tư tâm muốn giấu riêng, vĩnh viễn không để cho nam nhân khác phát hiện.

Tia máu ngọt ngào nhè nhẹ len trong miệng, Tả Dận Hạo thoải mái cười lớn, thì ra bị hắn đặt ở dưới thân, chính là một con mèo hoang có nóng vuốt bén nhọn vô cùng.

“Hoàng huynh sao huynh lại có thể hôn muội?” Mặt đỏ lên, che môi lại, nước mắt còn đang đảo quanh trong hốc mắt.

Tả Dận Hạo khí định thần vận lấy bàn tay che môi nàng ra, hôn nhẹ ngón tay của nàng, “Tại sao không thể? Nhạn Nhi không vui sao?” Ảo não, bị thương từ từ lan ra trên gương mặt tuấn dật.

“Không có, không, không thích.” Tả Phỉ Nhạn nói năng không còn mạch lạc, nàng không biết mình nên nói cái gì.

“Thế thì cái gì cũng đừng nói, bây giờ huynh còn muốn làm một chuyện khác.” Nhìn xương quai xanh trần trụi hở ra ngoài của nàng, Tả Dận Hạo liếm liếm môi lưỡi còn dính mỹ vị ngọt ngào của nàng.

“Hoàng… hoàng huynh, huynh lại muốn làm gì nữa?” Vừa mới có vết xe đổ, Tả Phỉ Nhạn càng thêm cẩn thận dò hỏi.

“Ân… Huynh muốn in dấu ấn ký thuộc về huynh ở trên người của muội, để cho bất kỳ nam nhân nào cũng không thể nhìn thấy, muội là của huynh.” Đôi môi hôn về phía xương quai xanh, hắn dùng lực mút thỏa thích.

“Đau…” Tả Phỉ Nhạn không ngờ hắn sẽ xuất chiêu này, bàn tay bị hắn kìm trụ giãy dụa muốn thoát ra.

“Nhạn Nhi nhớ lấy, sau này không cho phép bất cứ kẻ nào đụng vào muội, cho dù muội sắp phải lập gia đình đi nữa, cũng không thể…” Tả Dận Hạo bá đạo tuyên cáo, bàn tay kiềm trụ nàng càng thêm dùng sức.

***

Argggggg Shi phải đi đánh quái luyện cấp thôi!!! Làm gì mà có tí xíu thế này mà đã nóng máu cháy CPU rồi nè huhuhuhu