Tags
Làn môi cong, vẽ ra một nét cười lạnh nhạt không hề mang chút ý cười, nhưng lại chứa sự quyết đoán thâm trầm đáng sợ, bị đè nén được dạ lớn điện phủ trầm muộn vô cùng, Tả Phỉ Nhạn ngừng nuốt nước miếng, buộc mình thần sắc tự nhiên đối mặt với hắn.
“Nhạn Nhi, bây giờ huynh có thể giúp muội cởi bỏ bộ đồ mát mẻ chướng mắt này chưa?” Ngón tay nhẹ phật qua xương quai xanh lộ ra ngoài, tỏa ra hơi nóng lên da Tả Phỉ Nhạn, ngứa.
“Không được, tuyệt đối không được, huynh là hoàng huynh của muội, không được.” Mặt lộ vẻ sợ hãi, muốn trốn khỏi sự chế trụ của hắn.
“Nhưng mà…” Tả Dận Hạo lộ vẻ khó xử, dừng một chút, “Muội mới vừa rồi còn nói muốn huynh tự mình cởi bộ đồ mát mẻ này xuống cho muội, bây giờ vi huynh đang rảnh. Sao Nhạn Nhi lại muốn đổi ý đây? Muốn tự cởi xuống?” Tự tiếu phi tiếu nhìn nàng vì sợ hãi mà sắc mặt biến thành hồng thấu, gương mặt đỏ rực hồng hồng nộn nộn thoạt trông giống như quả táo, thật muốn sáp lại cắn một ngụm, lông mi thật dài càng không ngừng run rẩy, giống như một con thỏ nhỏ bị kinh sợ.
Ai nói nàng chỉ thanh tú, dung mạo hạng trung? Giờ phút này rõ ràng có thể so với tiên tử hạ phàm, hơi thở xuất trần kia, bất nhiễm thế tục. (tình nhân trong mắt xuất Tây Thi….)
“Hoàng huynh, huynh đừng… Có thể xoay qua một chút không?” Thân thể hoàng huynh nửa nằm úp sấp làm nàng cảm thấy vô cùng áp lực, hô hấp trong người như muốn nổ tung.
“Muội không tài nào thở được, muội sắp hít thở không thông mà chết.” Ai tới cứu nàng với, ai đó mau tới cứu nàng? Nàng không bao giờ dám thách thức cơn giận của hoàng huynh nữa, hoàng huynh khi tức giận rất đáng sợ, đáng sợ đến mức nàng đã không tài nào chịu được.
“Thế này thì sao? Có phải tốt hơn một chút không?” Tả Dận Hạo dời đầu về phía tai nàng, bờ môi như có như không lướt qua vành tai.
“Hoàng huynh, Nhạn Nhi van xin huynh, van xin huynh đừng tra tấn muội nữa, muội biết sai rồi, muội sẽ không bao giờ mặc đồ mát mẻ nữa.” Tả Phỉ Nhạn cắn môi, đè xuống tiếng kêu kiều mị đang muốn thoát ra từ giữa môi.
Cái loại cảm giác này tựa như có ngàn vạn con kiến đang gặm cắn nàng, làm cho nàng tâm ngứa khó nhịn.
“Van xin huynh? Lúc Nhạn Nhi mặc những thứ này xuất cung, có từng nghĩ đến giờ phút này hoàng huynh sẽ tức giận? Ân?” Giọng Tả Dận Hạo trầm thấp mà từ tính, rung động khe khẽ chất vấn, nhắm chặt hai mắt, để cho hơi thở dao động ở vành tai, trên xương quai xanh của nàng.
“Có nghĩ, Nhạn Nhi có nghĩ tới.” Nàng chịu không được, nàng thật muốn chạy trốn khỏi cái cung điện ám muội này.
“Nói vậy, Nhạn Nhi cố ý à?” Tâm tình Tả Dận Hạo thoáng cái lại bay lên, một hồi u ám vừa rồi hóa không.
“Nhạn Nhi, huynh muốn hôn muội.” Nâng khuôn mặt đang né tránh của nàng, đầu chống ngay cái trán, nhìn vào đôi mắt còn trong hơn nước kia đang lóe ra những tia khó hiểu cùng vui mừng.
Hắn có thể khẳng định, Nhạn Nhi của hắn thích hắn.
“Tại sao? Chúng ta chính là huynh muội.” Không thể bị lời nói của hoàng huynh làm váng đầu, môi Tả Phỉ Nhạn trắng bệch hỏi.
“Nhưng cho tới bây giờ Nhạn Nhi cũng chưa từng xem huynh như hoàng huynh, mà một năm rồi lại càng không biết kiêng sợ bò lên long sàng của huynh, lại còn luôn thừa dịp huynh không chú ý sẽ hôn trộm huynh, cuối cùng dùng mộng du lừa gạt qua ải trót lọt.” Tả Dận Hạo nói rất vô tội, đã thừa cơ trong lúc nàng sững sờ kinh ngạc đến ngây người hôn trộm mấy cái, thật mềm mại ngọt ngào như trong kí ức vậy.
“Không được… Chúng ta không được.” Tả Phỉ Nhạn dùng sức đẩy hắn ra, bước chân hỗn loạn điên đảo trên nền gạch vàng sáng bóng.
Thanks ss ^^~