Tags
“Bá đạo?” Tả Dận Hạo cười lạnh một tiếng, mưa gió nổi lên trên gương mặt tuấn dật của hắn.
“Chính xác.” Tả Phỉ Nhạn vô cùng chắc chắn.
“Bảo muội sau này không được mặc loại quần áo quái dị này thì kêu bá đạo? Có phải gần đây huynh quá dung túng muội hay không? Khiến cho muội vô pháp vô thiên dám chống đối huynh?” Sắc mặt của hắn càng thêm lạnh lùng tà mị, những lời nói ra lại càng dịu dàng phát lạnh.
“Muội không có ý này.” So với khí thế lên mặt nạt người vừa rồi, khí thể của Tả Phỉ Nhạn liền kém hẳn xuống, nàng biết cứng đấu cứng sẽ không có kết quả tốt, ngược lại sẽ khiến cho lưỡng bại câu thương. Nhưng mà, hoàng huynh muốn nàng cởi áo T-shirt và quần jean trên người ném đi, đó là trăm triệu không thể được, những thứ này là những thứ duy nhất có thể nhắc nàng nhớ về cha mẹ và những tiện nghi ở thế kỷ hai mươi mốt, không biết một năm nay bọn họ sống như thế nào, đôi mắt sáng trong ảm đạm rũ xuống, tay vò vò chéo áo.
“Thế thì có ý gì?” Hắn ngừng cau mày, hai mắt híp lại.
“Hoàng huynh, những thứ quần áo này đối với muội có ý nghĩa đặc biệt.” Tả Phỉ Nhạn khó khăn mở miệng, đến cuối cùng thì **.
“Còn gì nữa không?” Nhíu mày, cổ vũ nàng nói tiếp.
“Không mặc cũng được, nhưng đừng bắt muội ném đi.”
Cúi đầu xuống thấp hơn, nhìn chằm chằm ánh kim lóng lánh trên nền gạch, lóng lánh ra màu vàng chói mắt của long bào, con rồng vàng trện long bào lộ ra ánh mắt lấp lánh ánh còn vươn ra năm vuốt mạnh mẽ trông rất sống động, như muốn bay vuốt trên trời cao, trông nó uy nghiêm bừng bừng như vậy.
“Sau này không cho phép lén gặp Mộc Thanh Phong nữa, muội là công chúa hắn là thần tử, muội là nữ hắn là nam, nam nữ khác biệt chẳng lẽ muội không biết? Càng không thể mặc những thứ quần áo mát mẻ thế này mà đi gặp, biết không?”
“Hoàng huynh…” Tả Phỉ Nhạn trợn mắt, hoàng huynh quả thực là đang cố tình gây sự.
“Có nghe hay không?” Tả Dận Hạo nói lại rõ ràng một lần nữa.
“Bệ hạ…” Phúc công công ngoài cửa vừa nghe bị điểm tên, ánh mắt cầu viện binh hỏi người lớn nhất trong cung điện.
“Đi.” Xem ra là bình thường hắn đã làm hư nàng, trông nàng có vẻ không coi ai ra gì rồi.
“Hoàng huynh, hôm nay hoàng muội cũng nói rõ với huynh, muốn muội cởi bộ quần áo mát mẻ này xuống, trừ phi huynh tự thân động thủ, bằng không đừng mong muội sẽ dễ dàng khuất phục.”
Trong đầu tổng kiểm điểm một lần, rốt cuộc nàng đã nghĩ ra tại sao hoàng huynh lại bài xích nàng mặc đồ mát mẻ như thế.
Không cần nghi ngờ gì nữa, chính là người khác dùng mắt ăn đậu hủ non của nàng, khiến cho mặt mũi của người thân là huynh trưởng như hắn bị ném đi quét rác. Mà những người được gọi là người khác, chính là một đám Mộc Thanh Phong, Vu Vĩ Kỳ, Nam Cung Mộ.
“Vậy sao?” Đi tới trước mặt nàng, ánh mắt sắc bén quét kỹ nàng, âm điệu lạnh lẽo .
“Đúng.” Tả Phỉ Nhạn nhìn hắn, cả khuôn mặt đều là một nụ cười càn rỡ.
“Người đâu! Đóng hết toàn bộ cửa điện lại cho ta, bên trong điện bất kể phát ra tiếng vang gì cũng làm như không có chuyện gì cho ta, có nghe không?” Hắn bỗng chốc nắm chặt cằm nàng, trong đôi mắt dài nhỏ thâm thúy kia hàm chứa ý cười, giống như hai viên kim cương đen lóe sáng nhìn chằm chằm nàng sít sao.
Thanks ss