Tags

Không, không, hắn sẽ không để cho nàng trở thành nữ nhân của người khác! Nàng là của hắn! Là một món đồ chơi, là đồ chơi của hắn, nàng chỉ có thể là của hắn! Hắn không cho phép nàng rời khỏi hắn, lại càng không cho phép nàng nhào vào lòng một người nam nhân nào khác, bao gồm bạn tốt Hứa Chí Ngạn cũng không được! Nếu nàng dám can đảm làm cử chỉ thân mật với hắn với một tên nam nhân nào khác, hắn nhất định sẽ phải giết tên nam nhân kia! Thậm chí sẽ giết nàng! Tạ Thư Dật nghĩ xong, hắn lạnh nhạt xoay người dứt khoát, khi thấy Tạ Hải Nhạc lại dám ôm Thích Hán Lương cùng khiêu vũ, thoạt trông giống như Hải Nhạc đang dán trong lòng Thích Hán Lương vậy.

Nàng lại có thể đem điệu nhảy mười sáu tuổi đầu tiên cho Thích Hán Lương! Đó là thứ hắn muốn! Nhưng, nàng lại dám cho Thích Hán Lương! Máu nhất thời xông hết lên não hắn, hắn bước nhanh về phía Hải Nhạc và Thích Hán Lương, đến bên cạnh hai người bọn họ, tay trái dùng sức vô cùng mạnh giằng Hải Nhạc ra, sau đó tay phải đẩy Thích Hán Lương, Thích Hán Lương không kịp phòng bị, mà Tạ Thư Dật lại dùng toàn lực, hắn lảo đảo một cái, lảo đảo ngã về phía mép thuyền, không chờ hắn đưa tay đỡ lấy thuyền, Tạ Thư Dật xông tới túm lấy hắn, hét lớn một tiếng nhấc thân mình hắn lên trên, sau đó đẩy một cái, trong tiếng thét của Hải Nhạc, Thích Hán Lương ngã xuống mép thuyền, “Ùm” một tiếng đã rơi xuống biển. Thích Hán Lương vốn đang vừa khiêu vũ vừa cười đùa cùng Tạ Hải Nhạc, sự chú ý của hắn hoàn toàn ở trên người Hải Nhạc, vốn không hề nhận thấy Tạ Thư Dật đến, cho nên, để Tạ Thư Dật thuận lợi xong việc rồi, hắn chật vật nổi lên chìm xuống trong nước biển, giương mắt nhìn Tạ Thư Dật đang lạnh lùng cười với hắn.

Hứa Nhã Nghiên vội vã ném một cái phao cứu sinh cho Thích Hán Lương phía dưới, giờ này, nước biển chắc chắn đang lạnh như băng.

“Tạ Thư Dật! Anh thật quá đáng!” Tạ Hải Nhạc hét lên, xông tới đập Tạ Thư Dật.

Hắn lại dám đối xử với Thích Hán Lương như vậy, sinh nhật mười sáu tuổi của nàng đang yên đang lành, cứ vậy bị hắn quấy nhiễu!

Tạ Thư Dật bắt được tay nàng, lạnh lùng nhìn nàng, nói: “Em cảm thấy ai cũng tốt hơn tôi, Hứa Chí Ngạn tốt hơn tôi, Thích Hán Lương cũng tốt hơn tôi, chỉ có tôi đối với em không tốt có phải không? Chẳng lẽ, tôi tốt với em, một chút em cũng không thấy được trong mắt?”

Ánh mắt lạnh như băng như đao của hắn, làm cho Tạ Hải Nhạc kinh hãi, nàng quật cường phản bác: “Anh tốt với tôi ở đâu ra? Anh tốt với tôi bao giờ? Có ngày nào anh tốt với tôi à? Anh nói không sai, bất cứ ai cũng tốt hơn anh, anh Chí Ngạn tốt hơn anh, thầy Thích cũng còn hơn anh, cho dù là một đứa con trai tùy tiện trên đường đi, cũng đều hơn anh!” Bàn tay Tạ Thư Dật cầm tay nàng kia, dùng lực càng lúc càng lớn, Tạ Hải Nhạc đau đến nỗi hít vào, nhưng, nàng cắn chặt răng, không để cho mình kêu đau.

Vậy sao? Cho dù là một tên con trai tùy tiện đi trên đường, cũng tốt hơn hắn à? Tạ Thư Dật đột nhiên cảm thấy trong lòng đau quá đau quá, giống như có cái gì đang di chuyển xoắn chặt trái tim của hắn, dường như muốn xoắn trái tim hắn thành một đống thịt nát, hắn ngỡ ngàng nhìn Tạ Hải Nhạc, không biết loại đau đớn từ đâu mà đến.

Hải Nhạc vẫn cứ quật cường nhìn hắn như vậy, Tạ Thư Dật cố nén đau lòng, trừng thẳng vào mắt nàng, có điểm tâm tro lại pha một chút quyết tuyệt nói với nàng: “Được, nếu ở trong lòng em, ai cũng tốt hơn tôi, tùy tiện tìm một đứa con trai nào cũng còn tốt hơn tôi, đã vậy, cứ để chúng ta trở về như trước đi.” (đọc khúc này tội Thư ca gì đâu…)

Hải Nhạc kinh ngạc nhìn hắn, ánh mắt của hắn… trống rỗng như thế, bị thương như thế, nàng… tổn thương hắn sao? Sao nàng có thể thương tổn được hắn cơ chứ? Cho tới nay, đều là hắn tổn thương nàng a! Chẳng lẽ, cảm giác của nàng bị lỗi?

“Thư Dật, mau buông Hải Nhạc ra, hôm nay là sinh nhật của em ấy, mày lại cứ không thể yên lặng, thế nào cũng phải để cho mọi người cụt hứng bỏ về hay sao?” Hứa Chí Ngạn thấy thế, xông lại muốn kéo bàn tay Tạ Thư Dật đang kiềm chế Hải Nhạc ra.

Trong mắt Tạ Thư Dật hiện lên một tia lệ sắc, hắn hung hăng nói với Hứa Chí Ngạn: “Cụt hứng bỏ về? Tao cứ muốn quậy cho cụt hứng bỏ về đấy! Các người, tất cả đều cút hết đi cho tôi! Tôi giáo huấn của chính em gái của tôi, không cho phép người khác nhúng tay vào, ai tới ngăn cản tôi, tôi lập tức sẽ cho người đó đẹp mặt! Thích Hán Lương chính là kết quả!”

Vừa nghe hắn nói như thế, trên mặt Hứa Chí Mgạn trên mặt có điểm không nhịn được nữa, hắn kéo tay em mình, nói: “Được, quay đầu du thuyền của anh, tôi muốn trở về.”

Thích Hán Lương cả người ướt nhẹp đã lên thuyền, thấy Tạ Thư Dật cùng Hứa Chí Ngạn cũng đã xích mích, không khỏi đứng bên cạnh hát đệm: “Tạ Thư Dật, cậu trừ cái tính công tử bột, cậu trừ cái tính đối xử tồi tệ với em gái của mình, cậu còn biết cái gì? Ngay cả chính bạn bè của cậu cũng không quen nhìn hành vi của cậu! Làm người làm thành con như cậu, thật sự là thất bại!”

Tạ Thư Dật vừa nghe hắn nói như thế, hai mắt trừng lớn, hắn vừa buông Hải Nhạc lập tức muốn tiến về phía Thích Hán Lương.

Tạ Hải Nhạc thấy hắn kích động như vậy, Thích Hán Lương đã vừa mới bị hắn đẩy xuống biển, nếu lại đi đánh Thích Hán Lương nữa, thực sự rất không thể nào nói nổi nữa rồi, nàng la to: “Tạ Thư Dật, đừng!”

Tạ Thư Dật dừng bước, lạnh lùng liếc nhìn nàng một cái, nói: “Sao thế, đau lòng à?”

“Tạ Thư Dật, cậu tha hồ lại đây, tôi cũng không phải đánh không lại cậu!” Thích Hán Lương đứng bên kia ma quyền sát chưởng. (khởi động trước khi đánh)

Tạ Hải Nhạc thỉnh cầu nhìn Thích Hán Lương: “Thầy Thích, rất xin lỗi, là Hải Nhạc rất xin lỗi thầy, thầy đi trước được không?”

Thích Hán Lương vừa nghe Hải Nhạc nói như thế, ngẩn người, có chút nhụt chí cúi đầu, nói: “Được rồi, tôi nghe lời em.”

Mà Hứa Chí Ngạn thì lại nổi giận đùng đùng nhìn Tạ Thư Dật một cái, nói với Thích Hán Lương: “Thầy Thích, ngồi chung với bọn em, em và em gái em cũng không muốn đứng ở chỗ này.” Thích Hán Lương gật gật đầu: “Ừ, vậy chúng ta cùng đi.”

Hắn nhìn phía Tạ Hải Nhạc, mỉm cười với nàng một chút khi nói tạm biệt, sau đó, đi dọc theo mạn cầu thang mạn xuống chiếc môtô nước của hắn.

Hải Nhạc đột nhiên cũng nảy sinh một loại cảm giác không muốn đứng ở trên du thuyền nữa, nàng không muốn đối mặt với một Tạ Thư Dật như vậy, Tạ Thư Dật như vậy, lại bắt đầu làm nàng sợ hãi, nàng cũng nghĩ trốn khỏi hắn. Nàng không khỏi cũng chạy về phía cầu thang bên hông, bật thốt: “Thầy ơi, đợi em với, em với thầy cùng đi đi.”