Tags
“Mệt lắm à?” Mộc Thanh Phong giúp nàng kéo lại vạt áo bị hở, vuốt vuốt làn tóc bị gió thổi tán loạn, cong môi hỏi.
“Vâng, đã lâu không có ngủ ngon như vậy.” Trên người hắn có một loại năng lực làm người ta an tâm.
“Ta đây dẫn muội xuống dưới ngủ nhé?” Trên mái nhà tranh, gió lạnh càng lúc càng lớn.
“Nhưng mà, còn muốn ngắm sao.” Tả Phỉ Nhạn không có quên bầu trời đầy sao kia, nhưng mà nàng thật sự rất muốn ngủ, thần ngủ không ngừng gọi nàng về.
“Đừng ngắm nữa, sau này còn có dịp khác.” Mộc Thanh Phong đau lòng giúp nàng xoa bàn tay bị gió thổi lạnh ngắt.
“Vậy huynh ôm muội đi xuống ngủ đi! Muội buồn ngủ lắm, tay huynh thật là ấm áp, giống như ngọc ấm vậy.”
“Ta nên bắt muội làm sao bây giờ?” Thanh âm hơi có vẻ chán nản, nhẹ vỗ khuôn mặt nàng lúc ngủ.
“Nếu như huynh không muốn nằm ra đất ngủ, vậy thì ngủ chung với muội đi! Muội không cần cái gì nam nữ có khác hết.” Làu bàu rù rì.
“Muội có biết muội đang nói cái gì không?” Mộc Thanh Phong buồn cười nhìn nàng, rõ ràng đã ngủ , lại còn nói những câu trước sau chẳng ăn nhập gì với nhau, nên khen nàng ngủ tốt, hay là bảo nàng quái dị đây?
“Ai… Nhạn Nhi, ta nên bảo muội làm gì bây giờ? Muội luôn làm cho ta không thể buông tay.” Tuấn bạc môi nhẹ gợi lên một mạt hình cung cười bất đắc dĩ, nhẹ nhún người một cái, người đã ở cửa nhà tranh.
Ngoài cửa sổ, Nam Cung Mộ nhìn tất cả bên trong, hắn không thể hiểu được, tại sao Thanh Phong lại phải làm đến mức như vậy?
Thân thể của mình vốn đã không tốt, còn kiên quyết đi đụng những chuyện phiền toái kia.
Sáng sớm chim non chiêm chiếp gọi, người nằm trên giường lại không ngừng cuộn người, dùng chăn che đi tiếng chim hót nhiễu loạn, trận trận hương thơm mỹ vị bay vào trong màn lụa mỏng, thỉnh thoảng trận trận tiếng đói bụng “ùng ục ùng ục” sẽ truyền ra, làm cho người ta tự nhiên bật cười.
“Điệp Nhi, rời giường thôi! Mặt trời phơi mông.” Mộc Thanh Phong bưng cháo trắng dụ dụ dỗ đi tới đi lui ngoài màn.
“Không, Liên Nhi ngươi bưng cháo vào đi! Ta không muốn rời giường.” Giọng nói ngây ngô nhập nhèm buồn ngủ kháng cự rời giường, nhưng vẫn không kháng cự được thức ăn dụ dỗ.
“Điệp Nhi, mau rời giường, ta là Mộc Thanh Phong, biểu ca của muội.” Ôn nhu dụ dỗ tiếp tục quẩn quanh ngoài bức màn.
“Không, không phải Mộc Thanh Phong đang ngủ ở trên giường sao?” Tả Phỉ Nhạn mơ hồ nhớ được tối hôm qua để cho Mộc Thanh Phong cùng ngủ trên giường, cho nên nàng tin chắc người ngoài màn không phải là Mộc Thanh Phong, nhất định là Thủy Liên đóng giả! Nhất định là như vậy, nàng kiên quyết không rời giường.
“Lục Điệp tiểu tỷ tỷ, rời giường đi! Nếu không rời giường, ta có thể sẽ uống hết cháo sạch sành snh đó nha!” Giọng nói mang theo khiêu khích rõ ràng truyền vào tai Tả Phỉ Nhạn, làm cho nàng lập tức tỉnh táo lại.
“A Mộ đệ đệ chết tiệt, ngươi dám giành cháo của ta uống!” Chút buồn ngủ còn sót lại của Tả Phỉ Nhạn chạy hết, giậm chân nhảy dựng lên.
“Cẩn thận…” Mộc Thanh Phong nhanh tay đỡ lấy cô nàng thiếu chút nữa đã té trật chân.
Thanks ss