Tags
Không hiểu sao tự nhiên cảm thấy mênh mang. Chơi vơi. Mơ hồ.
Có cái gì đó nóng lên trong lòng, nóng đến phát đau, thôi thúc, giục giã.
Làm gì đây?
Chợt cảm thấy… sao tình cảm con người mong manh thế?
Còn đó mà mất ngay đó thôi, giữa cuộc sống cơm áo gạo tiền thế này, có biết bao nhiêu sợi chỉ đỏ có thể bền lâu?
Trước đây, cảm thấy hai người có thể gặp nhau, yêu nhau, gắn bó trọn đời cùng nhau là một điều kì diệu nhất trên đời. Chỉ cần nhìn vào dân số một nước cũng biết, duyên phận đáng quý cỡ nào.
Nhưng…
Đám cưới lúc nào cũng phải chọn ngày lành tháng tốt, so bát tự, rồi xem xét dòng dõi gia đình,… để cho đôi người có thể bên nhau mãi mãi. Ai cũng vậy, đúng không?
Vậy tại sao những người ly dị vẫn đầy ra thế?
Nếu đến với nhau là trời định, vậy thì chia ly là gì đây?
Tình cảm con người có thể kéo dài bao lâu?
Có khi, phút trước còn yêu thắm thiết, phút sau đã có thể trở mặt thành thù.
Mong manh lắm, yếu ớt lắm, chơi vơi lắm.
Không dưng mà người ta nói “đẹp như cổ tích”. Vì cổ tích bao giờ cũng đẹp. Đẹp hoàn mỹ, đẹp bóng bẩy, đẹp đến không thực. Đúng mà. Những chuyện đẹp chỉ có trong cổ tích.
Vì sao người ta có thể yêu nhau từ cái nhìn đầu tiên? Hay chỉ cần một ánh mắt liếc nhẹ, một nụ cười rạng rỡ, người ta đã biết họ thuộc về nhau?
Vì sao để nhận ra và xác định chắc chắn tình cảm một người, cần đắn đo đau khổ thế, mà khi rời xa một người, chỉ cần một câu nói nhẹ bẫng?
Vì sao người ta đến với nhau làm gì?
Vì sao người ta bỏ lỡ nhau?
Và… vì sao người ta lạc mất nhau?
Tơ hồng ngón út… Ai chặt, ai lơi?
***
Chẩm thượng thư_Đổng Trinh.
Chút lảm nhảm. Sau khi lướt qua cái kết truyện “Gấm rách” và tóm tắt của truyện “Giai kỳ như mộng” (và còn đang phân vân không biết có nên đọc “Đời này kiếp này” hay không) của Phỉ Ngã Tư Đồn, có chút bấn loạn. Giai nhân hương tiêu ngọc vẫn, còn mình thì ôm tim nát tan từng mảnh bay bay… bay bay… Shi không hảo truyện ngược. Đọc xong sẽ đau lòng, thương tiếc,… Đương nhiên. Nhưng cái Shi không chịu được chính là BẤT LỰC. Dằn vặt. Có cảm giác như áy náy, như… muốn giang tay mà không giúp được gì. Shi sẽ chán ghét mình mất. Thà không đọc cho lành.
Tự nhủ là vậy, chứ truyện ngược vẫn cứ “lướt qua” Shi mỗi ngày. Đầu tiên là “Bộ bộ kinh tâm”. Rồi đến “Bảy đêm thị tẩm”. Rồi một chút “Đông cung”. “Tam sinh tam thế thập lý đào hoa” không gọi là ngược, có thể gọi là cực sủng cơ, nhưng… Shi lỡ yêu Mặc Uyên mất rồi. Rồi lại “Hoa tư dẫn”. Rồi… Phỉ Ngã Tư Đồn… Cả “Mạn châu sa hoa” và “Mạn đà la hoa” nữa… Argggggggggggggggggggggggggggggggggggggggggg
Bài nhạc này vốn để dành cho bài luận “Chẩm thượng thư” sau này. Ai ngờ đâu mở ra nghe lại… bắt đài luôn. Thôi, âu là duyên phận.
Một ngày đầy mùi chanh. Chiffon.

Biết làm gì để bớt đi cái cảm giác mong manh, mơ hồ này đây… Trôi giữa dòng đời, vô định. Dẫu là khi đứng trước ngã rẽ cuộc đời, hay sau khi đã bước đi trên con đường, vẫn cứ bỡ ngỡ như thế, phải chăng đây là tâm lí chung???
Giai kỳ như mộng là tác phẩm của Phỉ Ngã Tư Tồn đầu tiên ta đọc…lần đầu tiên, ta rất mong một cái kết đẹp cho chuyện tình tay ba đến như vậy, ai ta cũng cảm, ai ta cũng xót. Không nghĩ tới, chuyện tình yêu lại dày vò con người ta như thế. Cái kết này quá buồn, buồn cắm sâu trong góc rễ tâm tư ta..ta dần sợ truyện của Phỉ Ngã Tư Tồn, không phải nó không hay, cốt là ta không đủ mạnh mẽ để đối diện với ngược…bởi lẽ ta quá yêu và nhập tâm vào các nhân vật đi???
*Trans:
Thương hà kiếm vãn thiên lý sương
Thương Hà kiếm vung, sương nghìn dặm
Khuynh thành nhất dạ tuyết thương mang
Một đêm khuynh thành tuyết mênh mông
Thùy bạch y điểm mai trang
Ai mặc bạch y điểm mai trang
Ngộ nhập đàn lâm phát nhiễm hương
Lạc vào rừng đàn, hương vương tóc
Phật độ dã độ bất liễu cách thế đích ly thương
Phật không phổ độ được hết nỗi đau cách thế ly thương
Bồ đề hoa khai mãn cung tường
Bồ đề hoa đã nở ngập miếu tường
Hoa hạ thị thùy đối ảnh thành song
Dưới hoa ai sầu lẻ bóng
Mộng lý khán bất kiến tư niệm đích phương hướng
Trong mộng cũng chẳng thấy tư niệm trôi về đâu
Nghiên tân mặc nhất phương
Mài một nghiên mực mới
Tương tiền duyến tả tại chẩm thượng
Viết lại tiền duyên trên gối nằm
Chẩm thượng thư thư liễu kỷ đoạn kỷ hành
Chẩm Thượng Thư viết đã bao đoạn bao dòng
Trích hạ thiên niên tiền đích nhất đoạn nguyệt quang
Chỉ hái được một mảnh trăng nghìn năm xưa cũ
Đẳng phật linh thịnh phóng
Đợi đến khi chuông phật vang lên
Tương mi nhãn thâm tàng
Đem dung mạo chôn dấu bấy lâu
Tái khai xuất hồi ức lý nhĩ tri đích mô dạng
Tái hiện hồi ức nhân dạng của chàng
Sa la thụ bàng hoa tĩnh vãn
Bên cây Sala hoa nở muộn
Hạ huyền nguyệt chiếu chúc ảnh trường
Ánh trăng huyền vằng vặc soi bóng nến
Thùy thùy điếu lãnh hà đường
Ai thả câu bên ao sen lạnh lẽo
Hồi ức quá vãng bôi trung lương
Hồi ức đến rồi đi trong chén rượu lạnh
Phật độ dã độ bất liễu cách thế đích ly thương
Phật không phổ độ được hết nỗi đau cách thế ly thương
Bồ đề hoa khai mãn cung tường
Bồ đề hoa đã nở ngập miếu tường
Hoa hạ thị thùy đối ảnh thành song
Dưới hoa ai sầu lẻ bóng
Mộng lý khán bất kiến tư niệm đích phương hướng
Trong mộng cũng chẳng thấy tư niệm trôi về đâu
Nghiên tân mặc nhất phương
Mài một nghiên mực mới
Tương tiền duyến tả tại chẩm thượng
Viết lại tiền duyên trên gối nằm
Chẩm thượng thư thư liễu kỷ đoạn kỷ hành
Chẩm Thượng Thư viết đã bao đoạn bao dòng
Trích hạ thiên niên tiền đích nhất đoạn nguyệt quang
Chỉ hái được một mảnh trăng nghìn năm xưa cũ
Đẳng phật linh thịnh phóng
Đợi đến khi chuông phật vang lên
Tương mi nhãn thâm tàng
Đem dung mạo chôn dấu bấy lâu
Tái khai xuất hồi ức lý nhĩ tri đích mô dạng
Tái hiện hồi ức nhân dạng của chàng
Chẩm thượng thư thư liễu kỷ đoạn kỷ hành
Chẩm Thượng Thư viết đã bao đoạn bao dòng
Trích hạ thiên niên tiền đích nhất đoạn nguyệt quang
Chỉ hái được một mảnh trăng nghìn năm xưa cũ
Đẳng phật linh thịnh phóng
Đợi đến khi chuông phật vang lên
Tương mi nhãn thâm tàng
Đem dung mạo chôn dấu bấy lâu
Tái khai xuất hồi ức lý nhĩ tri đích mô dạng
Tái hiện hồi ức nhân dạng của chàng
Nhận xuất ngã đích mô dạng
Nhưng chỉ thấy hình dáng của thiếp.
Giải thích
Thương hà: tên một cây kiếm trong truyện
Điểm mai trang: điểm trang một hình hoa mai trên trán.
Ly thương: chết khi còn trẻ.
Thùy đối ảnh thành song: là người đối diện với bóng của chính mình thành một đôi.
Chẩm thượng: là gối nằm. Chẩm Thượng Thư là sách gối đầu. Chẩm Thượng Thư là tên một bộ tiểu thuyết trong bộ Tam Sinh Tam Thế của Đường Thất Công Tử.
Sala: Sala là cây gắn với đạo Phật, Đức Phật được đản sinh dưới 1 gốc cây sala và nhập diệt cũng dưới 2 cây sala. Cây này còn có tên gọi là Vô Ưu,
Chẩm Thượng Thư
Singer: 董贞 – Đổng Trinh
Writer: 唐七公子 – Đường Thất Công Tử
Nguồn: quan4.net
LTS: Nếu như cố chấp đến cuối cùng chẳng được gì, thì liệu có ai sẽ cố chấp cả đời chỉ để có được một đoạn tình duyên hay không? Nếu như đã chấp niệm hơn hai nghìn năm, thì liệu buông tay, đoạn tình thì liệu có thể ngăn dòng lệ rơi vì tiếc thương không? Không phải ai cũng có khả năng nhìn thấu tình ý đan xen tam sinh tam thế, đó chính là lí do mà Đường Thất Công Tử đặt bút viết, cho chúng ta biết năm tháng đời người có hạn, có những khoảnh khắc xúc cảm vĩnh sinh vĩnh thế và ái niệm ngưng đọng, thời gian ngừng trôi chỉ là ảo tưởng.
cāng hé jiàn wǎn qiān lǐ shuāng
qīng chéng yī yè xuě cāng máng
shéi bái yī diǎn méi zhuāng
wù rù tán lín fā rǎn xiāng
fó dù yě dù bù le gé shì de lí shāng
pú tí huā kāi mǎn gōng qiáng
huā xià shì shéi duì yǐng chéng shuāng
mèng lǐ kàn bù jiàn sī niàn de fāng xiàng
yán xīn mò yī fāng
jiāng qián yuán xiě zài zhěn shàng
zhěn shàng shū shū le jǐ duàn jǐ xíng
zhāi xià qiān nián qián de yī duàn yuè guāng
děng fó líng shèng fàng
jiāng méi yǎn shēn cáng
zài kāi chū huí yì lǐ nǐ zhī de mó yàng
suō luó shù páng huā jìng wǎn
xià xián yuè zhào zhú yǐng cháng
shéi chuí diào lěng hé táng
huí yì guò wǎng bēi zhōng liáng
fó dù yě dù bù le gé shì de lí shāng
pú tí huā kāi mǎn gōng qiáng
huā xià shì shéi duì yǐng chéng shuāng
mèng lǐ kàn bù jiàn sī niàn de fāng xiàng
yán xīn mò yī fāng
jiāng qián yuán xiě zài zhěn shàng
zhěn shàng shū shū le jǐ duàn jǐ xíng
zhāi xià qiān nián qián de yī duàn yuè guāng
děng fó líng shèng fàng
jiāng méi yǎn shēn cáng
zài kāi chū huí yì lǐ nǐ zhī de mó yàng
zhěn shàng shū shū le jǐ duàn jǐ xíng
zhāi xià qiān nián qián de yī duàn yuè guāng
děng fó líng shèng fàng
jiāng méi yǎn shēn cáng
zài kāi chū huí yì lǐ nǐ zhī de mó yàng
rèn chū wǒ de mó yàng