Tags

Không hiểu sao tự nhiên cảm thấy mênh mang. Chơi vơi. Mơ hồ.

Có cái gì đó nóng lên trong lòng, nóng đến phát đau, thôi thúc, giục giã.

Làm gì đây?

Chợt cảm thấy… sao tình cảm con người mong manh thế?

Còn đó mà mất ngay đó thôi, giữa cuộc sống cơm áo gạo tiền thế này, có biết bao nhiêu sợi chỉ đỏ có thể bền lâu?

Trước đây, cảm thấy hai người có thể gặp nhau, yêu nhau, gắn bó trọn đời cùng nhau là một điều kì diệu nhất trên đời. Chỉ cần nhìn vào dân số một nước cũng biết, duyên phận đáng quý cỡ nào.

Nhưng…

Đám cưới lúc nào cũng phải chọn ngày lành tháng tốt, so bát tự, rồi xem xét dòng dõi gia đình,… để cho đôi người có thể bên nhau mãi mãi. Ai cũng vậy, đúng không?

Vậy tại sao những người ly dị vẫn đầy ra thế?

Nếu đến với nhau là trời định, vậy thì chia ly là gì đây?

Tình cảm con người có thể kéo dài bao lâu?

Có khi, phút trước còn yêu thắm thiết, phút sau đã có thể trở mặt thành thù.

Mong manh lắm, yếu ớt lắm, chơi vơi lắm.

Không dưng mà người ta nói “đẹp như cổ tích”. Vì cổ tích bao giờ cũng đẹp. Đẹp hoàn mỹ, đẹp bóng bẩy, đẹp đến không thực. Đúng mà. Những chuyện đẹp chỉ có trong cổ tích.

Vì sao người ta có thể yêu nhau từ cái nhìn đầu tiên? Hay chỉ cần một ánh mắt liếc nhẹ, một nụ cười rạng rỡ, người ta đã biết họ thuộc về nhau?

Vì sao để nhận ra và xác định chắc chắn tình cảm một người, cần đắn đo đau khổ thế, mà khi rời xa một người, chỉ cần một câu nói nhẹ bẫng?

Vì sao người ta đến với nhau làm gì?

Vì sao người ta bỏ lỡ nhau?

Và… vì sao người ta lạc mất nhau?

Tơ hồng ngón út… Ai chặt, ai lơi?

***

Chẩm thượng thư_Đổng Trinh.

Chút lảm nhảm. Sau khi lướt qua cái kết truyện “Gấm rách” và tóm tắt của truyện “Giai kỳ như mộng” (và còn đang phân vân không biết có nên đọc “Đời này kiếp này” hay không) của Phỉ Ngã Tư Đồn, có chút bấn loạn. Giai nhân hương tiêu ngọc vẫn, còn mình thì ôm tim nát tan từng mảnh bay bay… bay bay… Shi không hảo truyện ngược. Đọc xong sẽ đau lòng, thương tiếc,… Đương nhiên. Nhưng cái Shi không chịu được chính là BẤT LỰC. Dằn vặt. Có cảm giác như áy náy, như… muốn giang tay mà không giúp được gì. Shi sẽ chán ghét mình mất. Thà không đọc cho lành.

Tự nhủ là vậy, chứ truyện ngược vẫn cứ “lướt qua” Shi mỗi ngày. Đầu tiên là “Bộ bộ kinh tâm”. Rồi đến “Bảy đêm thị tẩm”. Rồi một chút “Đông cung”. “Tam sinh tam thế thập lý đào hoa” không gọi là ngược, có thể gọi là cực sủng cơ, nhưng… Shi lỡ yêu Mặc Uyên mất rồi. Rồi lại “Hoa tư dẫn”. Rồi… Phỉ Ngã Tư Đồn… Cả “Mạn châu sa hoa” và “Mạn đà la hoa” nữa… Argggggggggggggggggggggggggggggggggggggggggg

Bài nhạc này vốn để dành cho bài luận “Chẩm thượng thư” sau này. Ai ngờ đâu mở ra nghe lại… bắt đài luôn. Thôi, âu là duyên phận.

Một ngày đầy mùi chanh. Chiffon.