Tags
“Lạnh…” Tả Phỉ Nhạn trừng Mộc Thanh Phong, đều tại hắn, mỏ quạ đen!
“Tới đây, phủ thêm áo ngoài, sau này ra cửa nhớ phải mặc nhiều nhiều một chút, muội mặc ít như vậy, rất dễ nhiễm phong hàn, huống chi muội là một cô gái, tiện thể uống hết chén nước gừng này đi.” Mộc Thanh Phong lấy ra một cái áo màu trắng bạc giúp nàng khoác vào, đồng thời cũng bưng tới một chén nước gừng nóng bốc khói.
“Muội không muốn uống!” Tả Phỉ Nhạn một tay che mũi, một tay khác đẩy đẩy chén nước gừng kia ra.
Từ nhỏ đến lớn, nàng rất ghét mùi gừng.
“Uống xong phong hàn của muội sẽ tốt lắm.” Mộc Thanh Phong kiên nhẫn dụ dỗ nói, ôn hòa cười một tiếng với Tả Phỉ Nhạn, giống như làm cho nàng an tâm, hắn sẽ không lừa gạt nàng. (mỹ nam kế)
“Thật không?” Tả Phỉ Nhạn hoài nghi hỏi, nàng không thích gừng, nhưng nếu nàng từ chối sẽ không được ôn nhu trong mắt hắn như vậy.
“Thật.” Bộ dạng nàng si dại, làm cho nàng trông càng thêm khả ái, thanh mỹ mê người, đôi mắt lớn mà trong suốt như nước lóng lánh lóe sáng, Mộc Thanh Phong cảm giác tim của mình đập thật nhanh lên, tốc độ đập nhanh kia làm cho hắn có chút không chịu nổi, ánh mắt bối rối liếc qua một bên.
“Sau khi uống xong, có đường không?” Tả Phỉ Nhạn không chú ý tới Mộc Thanh Phong bối rối, hơi có vẻ khổ sở nhìn chén nước gừng.
“Sau khi uống xong, ta dẫn muội đi ngắm sao có được không?” Mộc Thanh Phong dùng thìa múc nước gừng nhẹ nhàng thổi, chỉ sợ nóng phỏng nàng.
“Thật có thể đi ngắm không?” Nàng vẫn muốn ngắm sao trong đêm khuya, nhưng không ai theo nàng cả.
“Thật.” Ánh mắt Mộc Thanh Phong trốn tránh một chút, trên mặt đều là sủng nịch xúc động, ngón tay nhẹ vén sợi tóc nàng rơi bên gò má ra sau tai.
Tả Phỉ Nhạn chỉ cảm thấy một trận hơi nóng nơi vành tai, tim nhảy loạn lên, cỗ hương thuốc dễ chịu trên người hắn cứ quẩn quanh trong hơi thở không đi, nhắm mắt lại hít một hơi thật sâu.
Nàng nghĩ, nàng thích Mộc Thanh Phong ôn nhu như nước này.
“Vậy thì uống nhanh lên một chút, sau khi uống xong ngủ mấy canh giờ, chờ trời hoàn toàn tối, sao nổi lên đầy trời, ta sẽ dẫn muội đi thưởng thức một trời đầy sao.”
Thật ra thì nàng tuyệt không điêu ngoa, chẳng qua là nàng có chút cô đơn thôi.
“Ân! Huynh nhất định phải giữ lời đó.” Tả Phỉ Nhạn uống xong chén nước gừng khó ngửi như độc dược kia, đi về phía cái giường duy nhất trong nhà tranh nằm ngủ.
“Ngươi yêu nàng?” Nam Cung Mộ vẫn một mực ở ngoài nhà tranh đi đến, sắc mặt nghiêm trọng ngó chừng Mộc Thanh Phong.
“Rất lâu trước kia, ta đã yêu nàng, chỉ là nàng quên mất.” Hiện ở trong mắt nàng chỉ có hoàng huynh của nàng, trong mắt Mộc Thanh Phong hiện lên vẻ uất ức nhàn nhạt. (“uất ức” chứ không phải “mất mát” nha bà con)
“Ngươi không thể động tình, nàng không thuộc về ngươi, nàng sẽ mang đến cho ngươi thương tổn vô cùng vô tận.” Nam Cung Mộ nói lời nhẫn tâm.
“Ngươi tuyệt không đáng yêu, rõ ràng lớn lên rất tuấn tú, tại sao nói ra những lời ác độc như vậy chứ.” Mộc thanh Phong nhẹ nhàng nói, hắn thật sự không rõ.
“Ta không cần đáng yêu, Thanh Phong ngươi không thể động tình với nàng, nàng mang đến tai vạ không thể đoán trước, bệnh của ngươi vừa mới có khởi sắc.” Nam Cung Mộ lo lắng nói, nhưng mỗi câu nói cũng vô cùng ác độc.
“Mộ… Chuyện của ta, tự ta sẽ nắm chừng mực, hi vọng sau khi Điệp Nhi tỉnh lại, ngươi sẽ không nói những lời này.” Mộc Thanh Phong thoạt nhìn vẫn ôn hòa không nóng giận như vậy, nhưng trong lời nói nói ra đã để lộ cảnh cáo sâu sắc.