Tags
“Muội nào có nghịch ngợm?” Tả Phỉ Nhạn hỏi ngược lại, nàng không cho là mình nghịch ngợm, nhiều nhất là biết tạo bầu không khí thôi.
“Cái này không gọi là nghịch ngợm.” Tả Phỉ Nhạn thả tay trên bàn tay Mộc Thanh Phong đang chìa tới, lướt nhẹ xuống trên bờ hồ.
“Ta biết rồi, ngươi đi đi!” Mộc Thanh Phong gật đầu, biểu thị tất cả những chuyện xảy ra trong rừng trúc hắn cũng biết.
“Đợi một chút. . . Mộ, bộ dạng này rất thanh tú, sau này đừng dán râu nữa.” Mộc Thanh Phong nhếch miệng cười một tiếng, Tả Phỉ Nhạn mở to hai mắt.
“Huynh cười thật đẹp…” Ngây người! Máu háo sắc nổi lên rồi.
“Nha đầu ngốc, vào đi thôi!” Lôi nàng đang sững sờ đi vào phòng tranh, quay đầu lại nhìn thoáng qua Nam Cung Mộ đang bước đi cực kì lộn xộn.
Tả Phỉ Nhạn từng ngụm từng ngụm ăn túy hương gà Mộc Thanh Phong nấu, ánh mắt bất mãn nhìn chằm chằm Mộc Thanh Phong, ngón tay dính mỡ, cả giận nói, “Huynh có phải là tên Phiên kia hay không? Sao lại muốn muội đi Thập Lý Pha.”
“Không phải ta.” Mộc Thanh Phong đưa cho nàng một chiếc khăn tay màu lam mang mùi thuốc, ý bảo nàng lau tay một chút.
“Thật sự không phải là huynh?” Tả Phỉ Nhạn không tin, nếu như không phải hắn, tại sao biết nàng sẽ đi Thập Lý Pha? Nàng không phải kẻ ngốc.
“Dận Hạo gửi bồ câu bảo ta chú ý muội một chút.” Từ lúc nàng còn chưa bước ra cửa cung, Tả Dận Hạo đã gửi chim bồ câu đưa thư, bảo hắn phái người bảo vệ an toàn cho nàng.
“Hoàng huynh?” Hắn rõ ràng một bộ không muốn gặp lại nàng, sao có thể quan tâm nàng, thậm chí bảo vệ nàng chứ? Nàng quyết không tin.
“Là hoàng huynh của muội.”
“Thế sao huynh lại ở chỗ này?” Lấy địa vị của Mộc Thanh Phong có thể ở nhà cao cấp, ăn mỹ vị tinh quý, mà không cần ở chỗ này, tự mình nấu cơm.
“Nơi này không khí tốt, có lợi cho dưỡng bệnh.” Mộc Thanh Phong buông bát đũa xuống, cầm sách thuốc để một bên lên, còn nghiêm túc nhìn lại.
“Huynh bị bệnh gì?” Trông hắn không giống như mắc bệnh nặng, nhiều nhất là da hơi trắng chút, thể cốt trông hơi yếu chút, sắc mặt trông hơi tái chút, tất cả những chỗ khác trông cũng bình thường.
“Bệnh suyễn.” Mộc Thanh Phong thản nhiên nói.
“Cái đó có thể chữa a! Suyễn không phải là bệnh gì nặng cả.” Tả Phỉ Nhạn gặm đùi gà, học khẩu khí của hắn thản nhiên nói.
Bệnh suyễn ở thế kỷ hai mươi mốt thật sự không tính là bệnh gì nặng, nhiều lắm là ở lại bệnh viện chữa trị mấy tháng, truyền dịch một tí, châm cứu một chút, ăn mấy thang thuốc bắc thuốc tây là xong.
“Bây giờ khá hơn rồi, Điệp Nhi không cần quan tâm.” Mộc Thanh Phong cầm lấy một mảnh lá trúc kẹp trong sách thuốc, che lại bóng hình trong đôi mắt ôn nhu, lẳng lặng nhìn Tả Phỉ Nhạn đang ăn rất hạnh phúc.
“Mấy món này rất ngon à?” Chỉ chỉ mấy món hồng thiêu nhục(thịt kho tàu), túy hương gà, rau dưa, còn có vài miếng rau luộc bay gần hết bày trên bàn trúc.
“Rất ngon, quả thực có thể so với cao lương mỹ vị trong cung.” Ăn đến muốn gặm đầu ngón tay luôn.
“Thế thì ăn nhiều một chút, muội quá gầy.” Trang phục mát mẻ của nàng, để cho hắn có thể dễ dàng nhìn ra thân hình nàng.
“Có lạnh không? Nhiệt độ chỗ này lạnh hơn trong thành vài phần.” Mộc Thanh Phong quan tâm hỏi.
“Hắt xì…”