Tags
Thập Lý Pha, nói xa thì không xa, nói gần thì không gần, ước chừng nửa canh giờ đã đến. Ở đây, nàng không nhìn thấy người hẹn nàng đâu cả, một nỗi mất mát nhàn nhạt tràn đầy đáy lòng, nàng có loại cảm giác như bị lừa gạt.
Đi vào trong lương đình bát giác, chạm tay vào cái ghế thật dài, bàn đá, trên tay dính một ít bụi mỏng, hình như nơi này đã mấy ngày không có ai tới.
Móc ra cái khăn xếp đặt trong túi quần jean lau cái ghế, một lớp bụi mờ in trên chiếc khăn trắng noãn thêu hình bướm xanh, giống như một đóa hoa mờ nhạt không ánh sáng.
Nàng ngồi xuống, nhìn cảnh sắc bên ngoài lương đình, suy đoán người hẹn nàng kia sẽ còn tới hay không? Có thật là nàng bị lừa gạt rồi chăng?
Trên đường cái dưới bóng rừng, bụi đất tung lên, tiếng thúc ngựa truyền đến từng trận, “Giá giá giá…”
Tả Phỉ Nhạn thu hồi tầm mắt ngắm nhìn phương xa, nhìn bóng người từ từ tới gần kia, sẽ là ai đây? Là tên nam tử thần bí nam tử kia sao?
“Hu…” Tiếng kéo dây cương quát ngựa dừng lại vang lên, Tả Phỉ Nhạn nhìn nam tử thô kệch mặc áo màu đen xa lạ kia, trực giác nói cho nàng biết không phải là người này.
“Xin hỏi có phải tiểu thư tên là Lục Điệp? Công tử nhà ta có lời mời.” Nam tử thô kệch cung kính hành lễ với Tả Phỉ Nhạn.
“Công tử nhà ngươi là ai? Làm sao biết ta tên là Lục Điệp?” Nàng có thể khẳng định, Lục Điệp trong miệng nam tử trước mặt này chắc chắn là nàng, nhưng cũng không biết vị công tử trong miệng hắn là ai?
“Công tử nhà ta nói tiểu thư vừa đến sẽ biết.” Nam tử thô kệch không giải thích nhiều, vẫn cung kính đứng bên ngoài lương đình chờ đợi.
“Ngươi không nói công tử nhà ngươi là ai, ngươi bảo làm sao ta dám đi theo ngươi gặp công tử nhà ngươi?” Đầu óc người này có phải có vấn đề hay không? Nhìn bộ dạng nói chuyện đâu đó rõ ràng, không giống a! Tả Phỉ Nhạn hồ nghi nói.
“Công tử bảo ta đem cái này giao cho tiểu thư, tiểu thư vừa nhìn sẽ biết.” Nam tử thô kệch đi vào lương đình, móc ra ngọc bội trong ngực.
Đó là một khối hàn ngọc, phía trên khắc một chữ “Phong”.
Nếu như nàng không đoán sai, khối ngọc này hẳn là của Mộc Thanh Phong, sao hắn lại biết nàng ở Thập Lý Pha? Chẳng lẽ hắn và nam tử thần bí kia có liên quan với nhau?
“Tốt, ta đi với ngươi.” Bất kể thế nào, nàng nhất định phải tìm cách biết cho bằng được, hỏi làm sao Mộc Thanh Phong biết nàng ở Thập Lý Pha này.
“Tiểu thư muốn cưỡi ngựa với tiểu nhân, hay là?” Nam tử thô kệch bối rối, không thể nói được tên của cái thứ có hai bánh xe kia.
“Ta chạy xe đạp, ngươi dẫn đường phía trước.” Cũng khó trách hắn không nhận ra, đây cũng là bảo bối độc nhất vô nhị ở cổ đại mà.
“Ngươi tên gì?” Tả Phỉ Nhạn cưỡi xe đạp nhẹ nhàng đuổi theo nam tử thô kệch đang cưỡi ngựa chầm chậm.
“Tiểu nhân tên là Nam Cung Mộ.” Nam Cung Mộ thành thật trả lời.
“Nam Cung Mộ? Chính là Nam Cung thế gia?” Cái họ Nam Cung rất hiếm gặp ở quốc gia này, cho nên Tả Phỉ Nhạn nhanh chóng liên tưởng đến Nam Cung thế gia lánh đời kia.
“Đúng rồi.” Nam Cung Mộ cũng không giấu diếm, có hơi kinh ngạc vị Lục Điệp tiểu thư này có thể đoán ra rất nhanh.
Từ trang phục quái dị của vị Lục Điệp tiểu thư này nhìn đi nhìn lại cũng không ra thân thế xuất thân của nàng, nhưng từ cái khăn gấm nàng dùng cùng với giọng nói, khí chất toàn thân tiết lộ ra thân phận tôn quý không thể xâm phạm.
“Thế vì sao lại làm việc cho Mộc gia?” Nàng có nghe nói Nam Cung thế gia phú khả địch quốc, mà Nam Cung Mộ này thật khó hiểu.
“Sau này tiểu thư sẽ biết.” Nam Cung Mộ giải thích gì nhiều, chỉ chuyên tâm nhìn đường, trong một lúc ánh mắt hiện lên cảnh cáo và sát ý rõ ràng.