Tags
Nên đi hay không đi, nên đi hay không đi? Trong lòng giãy dụa, rất rất tò mò! Tả Phỉ Nhạn do dự.
Bây giờ nàng giống như là một đứa con nít lơ mơ, không biết tương lai mình nên đi con đường nào đây.
Phiên, có phải là tên người nam tử thần bí kia hay không? Có một loại cảm giác mơ hồ bất định như có như không vậy.
Đi đi! Đi đi! Đáy lòng lại vang lên một trận thúc giục hồn người.
Nàng giống như bị ma khiến, không còn sợ sệt nữa.
Đi như bình thường, ra vào Lục Điệp Cung không ai ngăn trở, thậm chí trong ngoài hoàng cung.
“Khởi bẩm Thái phi, Lục Điệp công chúa đã cưỡi xe đạp ra phía ngoài cung.” Một góc lương đình thanh nhã, Tây Thái phi bưng chén trà nhỏ tinh tế thưởng thức, bên tai nghe người được phái đi giám thị Lục Điệp công chúa hồi báo.
“Nô tài biết.” Giống như một luồng khói nhẹ, người đang quỳ gối chòi ngoài lương đình đã biến mất.
“Mẫu phi, nhi thần thật không biết rốt cuộc người muốn làm gì.” Hồng Điệp công chúa vẫn im lặng không lên tiếng nằm nghiêng trên ghế dài trong lương đình.
“Tuyết Nhi, mẫu phi là vì con.” Dụng tâm của bà không ai có thể hiểu được.
“Mẫu phi, nhi thần không cầu vinh hoa phú quý, thứ nhi thần muốn chính là tự do tự tại.” Tựa như giờ phút này, cuộc sống lười biếng như vậy, nàng không dám nói ra, nàng sợ mẫu phi sẽ dùng nước trà đang bốc khói trong chén trà nhỏ trên tay hất về phía nàng.
“Chỉ cần Tuyết Nhi không đối nghịch với mẫu phi, mẫu phi sẽ không để cho bất cứ kẻ nào động tới con.” Đôi mắt dài nhỏ câu hồn của Tây Thái phi nhìn về phía nữ nhi đang lười nhác, trong mắt lóe lên một tia sáng không tên.
Nếu như nói bà giảo hoạt, vậy thì con gái của bà, lại càng giảo hoạt hơn, nàng biết lúc nào nên bo bo giữ mình, lúc nào nên tỏa sáng cực độ.
“Mẫu phi, nhi thần muốn xuất cung một tháng, ước chừng sẽ trở về vào ngày đại hôn của Nhạn Nhi.” Tả Phỉ Tuyết nhẹ cuộn người, đứng lại trước mặt Tây Thái phi.
“Đi đâu?”
“Điệp Hoa Cốc.”
“Đến đó làm gì?”
“Người không cần biết.”
“Vậy cũng tốt! Đi sớm về sớm.”
“Biết rồi! Hi vọng trong khoảng thời gian con không có ở đây, mẫu phi đừng biến trong cung thành long trời lở đất, con rất thích Nhạn Nhi, con thật lòng xem nàng như muội muội.” Trên gương mặt xinh đẹp tuyệt mỹ phát ra sát khí nhàn nhạt, bạo dạn nhìn chăm chú bàn tay bưng chén trà nhỏ đang run lên kia.
“Con đang uy hiếp mẫu phi đấy sao?” Chén trà nhỏ được đặt nhẹ nhàng trên bàn đá, Tây Thái phi ưu nhã đứng lên, từng bước từng bước đi về phía bên trái Phỉ Tuyết.
“Đúng. Con không hi vọng người con coi trọng bị mẫu phi thương tổn, nếu như Nhạn Nhi xảy ra một chút xíu ngoài ý muốn, lúc ấy nhi thần cũng sẽ để cho mẫu phi tổn thất thảm trọng, mẫu phi nên biết nhi thần nói được là làm được.” Đây là lần đầu tiên nàng sẳng giọng với mẫu phi, hơn nữa còn là vì Tả Phỉ Nhạn, đứa ngốc nghịch ngợm đáng yêu kia.
“Ai gia biết rồi.” Vẻ tức giận trên mặt Tây Thái phi lặn lộn một hồi rồi biến mất, để lại cho Tả Phỉ Tuyết một nụ cười nhợt nhạt, một nụ cười giống như rắn độc.
“Tạ mẫu phi, nhi thần cáo lui.” Màu áo lửa đỏ tựa rặng mây đỏ phía chân trời, không ai biết nàng biến mất thế nào, chỉ là đoán, đó có thể là tuyệt thế khinh công.
Tả Phỉ Nhạn đạp xe đạp đã hơn mấy ngày không cưỡi lướt nhanh trên đường ra ngoại ô, một đường thông suốt, làm cho tâm tình nàng vừa vui sướng cực kỳ, vừa nhàn nhạt lo lắng, mục đích đã đạt được, nàng sẽ gặp cái gì đây? Mà trong cung cũng có thể vì nàng đột nhiên biến mất mà loạn thành một đoàn, nàng cười phá lên như con nít.
:”) quả thật là bách hợp =))
Thanks tỷ