Tags

“Liên Nhi, ta cho ngươi biết, bản công chúa cái gì cũng không sợ, ghét nhất chính là bị người ta uy hiếp.” Nhất là cái loại nữ nhân bên ngoài việt mỹ, trên mặt vĩnh viễn treo một nụ cười giả dối này.

“Công chúa, chúng ta thân ở trong cung vẫn nên cẩn thận thì tốt hơn.” Huống chi bây giờ Thái hậu và Thái phi nương nương không ở trong cung, công chúa vừa cùng bệ hạ ầm ĩ không vui, Thủy Điệp không dám nói ra, chỉ dám thầm nói những lời này ở trong lòng, nàng sợ nói ra nhất định công chúa sẽ mắng nàng.

“Biết rồi, đừng có dạy dỗ ta nữa. Bản công chúa mệt chết đi, buồn ngủ rồi, đừng cho bất kỳ kẻ nào tới quấy rầy ta.” Tả Phỉ Nhạn không nhịn được khoát khoát tay, khiến các nàng dừng lại không nói thêm gì nữa.

Bây giờ nàng thật sự mệt mỏi quá, không có khí lực ứng phó các nàng đâu.

Nàng có một loại ảo giác, cuộc sống yên tĩnh của nàng sắp sửa biến mất.

Tây Thái phi vốn không hay qua lại với nàng, phút chốc lại tới bái phỏng, mà nàng lại dùng lời nói chống đối Tây Thái phi, nói vậy sau này sẽ có rất nhiều phiền toái không mời mà tới đây.

Nàng nghe không rõ lắm, nàng muốn vén màn gấm lên đi hỏi người kia rốt cuộc nói cái gì, hỏi hắn là ai vậy? Sao có thể đến Lục Điệp Cung nghiêm phòng cẩn mật này.

Nhưng nàng không nhúc nhích được, trước mắt một mảnh sương trắng mịt mờ, màn lụa tím còn đang phấp phới bay, màn lụa lay động, trước mắt xuất hiện một mảnh đồng hoa tím trắng, thật là đẹp, giống như tiên cảnh, giữa cánh đồng hoa có một người đang đứng đưa lưng về phía nàng, đang cầm tiêu thổi, thanh âm kia như đau xót ngâm nga, thật giống như có người đang nức nở, kể lại chuyện gì.

Nàng im lặng mấp máy môi, trong mắt toát ra sợ hãi, nàng sợ vĩnh viễn bị giam ở chỗ này.

Nơi này đẹp thì đẹp thật, nhưng không có một tia sự sống, nơi này tràn ngập đau thương, mà người nam tử áo tím đưa lưng về phía nàng kia, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể biến mất không thấy gì nữa.

“Không… Không, ta không muốn ở lại đây.” Tả Phỉ Nhạn sợ hãi la to lên.

“Công chúa, người bị ác mộng, tỉnh… Công chúa…” Thủy Điệp và Thủy Liên lo lắng lay gọi.

“Không, đừng kéo ta… Ta không nhận ra ngươi.”

“Không, ta không tin ngươi nói, đừng nói chuyện với ta… Đừng…” Tả Phỉ Nhạn bịt tai, không muốn nghe thanh âm nhiễu loạn thần trí kia.

“Công chúa, tỉnh, nô tỳ là Điệp Nhi và Liên Nhi đây, công chúa người mau tỉnh lại…” Thủy Liên sốt ruột bật khóc.

Gần đây công chúa luôn bị ác mộng, bất cứ ai cũng kêu không tỉnh, nàng sợ công chúa sẽ một ngủ không tỉnh lại mất.

“Điệp Nhi, làm sao bây giờ, ta gọi công chúa không tỉnh.” Thủy Liên cầu cứu nhìn Thủy Điệp đang lau mồ hôi cho công chúa.

Thủy Điệp bình tĩnh một chút, rút cây trâm gỗ đang cắm trên tóc ra, nhắm mắt lại không chút lưu tình đâm vào ngón tay công chúa.

“Điệp Nhi, không được…”

“Đau…”

Giọng của Liên Nhi và tiếng kêu đau của Tả Phỉ Nhạn đan vào nhau.

“Ta bị sao vậy?” Tả Phỉ Nhạn tỉnh lại nhìn về phía Liên Nhi đang quỳ gối bên giường giả khóc và Điệp Nhi đang cầm trâm gỗ.

“Công chúa, người vừa bị ác mộng, là Điệp Nhi mới vừa dùng trâm gỗ đâm người, người mới tỉnh lại, Liên Nhi còn sợ người sẽ không tỉnh lại, chúng nô tỳ kêu thế nào, người cũng không tỉnh.” Liên Nhi khóc lóc kể lể nhào tới trên người Tả Phỉ Nhạn.

“Công chúa, Điệp Nhi biết lỗi.” Thủy Điệp cúi đầu nhận lỗi, nàng không có muốn mạo phạm công chúa.