Tags

Tiếng cu gù

Blaga Dimitrova

Đã qua mất rồi bao cơ hội được yêu
Hoàng hôn sau cây rừng đan tựa sừng hươu
không dành cho hai đứa
Đôi lứa nào trên võng êm của mùa rụng lá
không phải anh và em.

Em bước qua những góc phố quen, gắng giữ lại chút nắng và gió ngày xưa. Anh còn nhớ không anh, những ngày hai buổi đạp xe đi học, những chiều lộng gió có người khe khẽ nắm tay người…Chiều nay phố cũ vẫn ngập nắng như thế, đôi lứa yêu nhau vẫn nồng nàn như ta ngày đó…Nhưng hôm nay không phải hôm qua, và đôi ta đã không là của nhau nữa.

Nỗi lặng tờ đêm khuya như một vị thuốc tiên
không dành cho lời ta nói.

Có những đêm em nhớ…Nhớ da diết, nhớ quay quắt một người, người đã mang trái tim em đi mà không thấy lối về. Em phải làm sao đây anh, để có thể chuộc lại con tim?

Vì những thứ tầm thường ta đổi bao quà vô giá
Đổi cô đơn lấy những cuộc gặp chẳng cần chi
Đổi chiếc hôn lấy những tiếng cười đùa trống rỗng
Đổi nỗi dịu êm lấy những phút hội hè.

Đã qua mất rồi bao cơ hội được yêu
Làm sao kéo về dù chỉ một vầng trăng đã lặn
Dù chỉ một quả dại ngọt ngào dưới chân núi Pirin
Dù chỉ một tiếng cu gù giữa giờ trưa mông mênh.

Quay cuồng giữa dòng đời xuôi ngược, em lạc mất anh.

Em sẵn lòng đổi chín vương quốc trần gian lấy
một ánh đom đóm lập loè trước ngõ
Đổi những đất nước xa xôi lấy một chiếc hôn
Đổi vinh quang lấy một đêm tình ái
Đã qua mất rồi bao cơ hội được yêu.

Chỉ là giấc mơ_Ngọc Anh.