Tags

“Tại sao ngươi lại tốt với ta như vậy?” Trong ấn tượng của nàng, Vu tiểu nhân đối với nàng rất thô lỗ, vốn chưa từng xem nàng là công chúa, ngược lại giống như là thuộc hạ, mấy lúc hoàng huynh gọi hắn ném nàng trở về Lục Điệp Cung, đều là ném! Cũng không thèm để ý xem rốt cuộc nàng có đau hay không.

Bây giờ, nhìn bộ dạng hắn lau mặt giúp nàng, giống như là trân bảo hiếm có.

Nàng không hiểu, tại sao con người lại có vài loại mặt, nước mắt không ngừng rơi “Tốc tốc”, cho dù Vu Vĩ Kỳ chùi thế nào cũng chùi không hết.

“Đừng khóc!” Vu Vĩ Kỳ không biết an ủi nàng làm sao, chỉ biết là nước mắt của nàng làm cho hắn hoảng hốt, làm cho tim hắn quặn đau.

“Ngoan… Đừng khóc, tốt với một người không vì cái gì cả! Ta không cảm thấy người điêu ngoa, người khác nói người điêu ngoa là vì không nhìn thấy điểm tốt của người. Trước giờ ta chưa từng ghét người, ta chỉ là không biết nên ở chung với người thế nào, người là công chúa hoàng tộc, ta là một tên Đô Thống nho nhỏ. Từ nhỏ ta đã tập võ cùng gia phụ, mẫu thân sau khi sinh hạ ta ra đã tạ thế, sau gia phụ tái giá, mẹ kế từ trước đến nay không hề lai vãng gần ta.” Vu Vĩ Kỳ nóng lòng giải thích, hắn không muốn nhìn thấy nàng khóc, nàng khóc sẽ làm cho hắn đau khóc.

Không ngờ hắn nói năng thận trọng nghiêm nghị đa nghi là do yếu tố gia đình, cho tới bây giờ nàng chưa từng nghĩ  có một ngày hắn sẽ nói chuyện với nàng vượt quá mười chữ.

“Lúc ta ngã bệnh ngươi có phải đã đến xem ta không?” Ngực của hắn rất quen thuộc, ấm áp không thể quên được kia, khiến cho nàng tham lam hít lấy mùi vị trên thân hắn.

“Ân.” Vu Vĩ Kỳ nhàn nhạt đáp lại, hai tay ôm nàng thật chặt.

“Tại sao không ở lại chăm sóc ta?” Nàng vẫn luôn nghĩ, rất cẩn thận nghĩ, nhưng vẫn không nghĩ ra ai là người đã cho nàng ấm áp như vậy.

“Thân phận không xứng.” Trong giọng nói lộ ra tự giễu nhàn nhạt.

“Vậy tại sao bây giờ ngươi lại ôm chặt ta đây?” Trên khuôn mặt thanh tú vương đầy nước mắt, đôi mắt to linh động phiếm đẫm nước mê người, nháy mắt cũng không nháy nhìn chằm chằm hai mắt Vu Vĩ Kỳ, muốn nhìn đến chỗ sâu nhất.

“Không muốn đè nén bản thân.” Từ lần đầu tiên bệ hạ sai hắn ném nàng trở về Lục Điệp Cung, nàng ngồi trên mặt đất oa oa kêu to, mắng hắn “Vu tiểu nhân”, trái tim của hắn đã gửi lại trên bóng dáng của nàng, một cái nhăn mày một nụ cười.

“Không sợ hoàng huynh, mẫu hậu ta làm thịt ngươi?” Hắn là trưởng thị vệ của hoàng huynh, cũng là bạn tốt của hoàng huynh, chắc chắn hoàng huynh sẽ không đồng ý cho bọn họ lén lút hẹn hò ôm ấp một chỗ.

Nếu như hoàng huynh nhìn thấy thật, hắn sẽ làm gì đây? Hắn sẽ ghen một chút sao?

Không thể nào, bọn họ là huynh muội, Tả Phỉ Nhạn ngươi đừng vọng tưởng.

“Các ngươi đang làm gì đó? Đường đường công chúa và thị vệ mà lại ôm ấp một chỗ.” Giọng nói tràn đầy tức giận vang lên trong căn phòng đơn sơ.

“Công chúa… công chúa, chúng nô tỳ đã tìm được người rồi.” Có hai bóng người xông vào từ ngoài cửa, bổ nhào về trước giường.

“Vi thần tham kiến bệ hạ.” Lại nghe thấy giọng nói tức giận kia, Vu Vĩ Kỳ liền buông lỏng bàn tay ôm lấy Tả Phỉ Nhạn, quỳ gối hành lễ với Tả Dận Hạo.

“Nói, các ngươi ôm ấp một chỗ làm gì?” (hỏi nhảm, đương nhiên là làm… aiz, em còn ngây thơ lắm nga, hông nói âu…) Tả Dận Hạo không nhìn Vu Vĩ Kỳ mà là nhìn bàn tay còn đang kéo kéo tay áo Vu Vĩ Kỳ.

“Gặp gỡ…” Tả Phỉ Nhạn nhìn thẳng đôi mắt chất vấn của hắn, nước mắt còn đang không ngừng đảo quanh trong hốc mắt.